Có người vỗ tay reo hò, có người mắng bản án quá nhẹ cũng có người trốn trong đám đông không dám lên tiếng.
Ta đứng bên cửa sổ tầng hai, lắng nghe tiếng người sôi sục bên ngoài.
Mẫu thân bưng tới một bát canh nóng.
“Uống chút đi.”
Ta nhận lấy.
“Mẫu thân, người không sợ sao?”
Bà ngồi xuống bên cạnh ta.
“Sợ gì?”
“Con đã g.i.ế.c người.”
Bà im lặng một lúc.
“A Vũ. Điều mẫu thân sợ nhất là kiếp trước con giống như vậy.”
“Rõ ràng còn sống nhưng lại không thể gọi một tiếng mẫu thân.”
Mắt ta lập tức nóng lên, bà nắm lấy tay ta.
“Con còn có thể cầm đao điều đó chứng tỏ con vẫn còn ở đây. Mẫu thân vui lắm.”
Ta cúi đầu uống canh.
Hơi ấm theo cổ họng trôi xuống giống như cuối cùng cũng sưởi ấm được chính ta của kiếp trước, người đã bị nhốt sâu trong bóng tối suốt bao năm.
Bùi Quán Tuyết đến trả đao vào ngày thứ ba sau khi vụ án kết thúc.
Thanh đao cúng được đặt trong một chiếc hộp gỗ dài.
Lưỡi đao đã được mài lại, chuôi đao cũng được quấn da đen mới.
Ta cầm lên thử, trọng lượng vừa vặn.
“Bùi đại nhân quả thật rất chu đáo.”
Hắn nói:
“Trả lại hung khí, đương nhiên cũng phải bảo đảm nó không làm bị thương chủ nhân.”
Ta nhìn hắn.
“Ngươi thật sự trả lại cho ta sao?”
“Khương cô nương từng nói dùng rất thuận tay.”
“Bùi đại nhân không sợ một ngày nào đó ta dùng nó c.h.é.m nhầm người à?”
Hắn suy nghĩ một lát.
“Những nhát đao của cô, đều c.h.é.m rất chuẩn.”
Ta không nhịn được bật cười.
Xuân Hỉ lại ho khan ngoài cửa, nha đầu này gần đây ho giả đến mức quá rõ ràng, hình như Bùi Quán Tuyết cũng nghe thấy nhưng hắn không vạch trần.
Chỉ lấy từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài, đặt lên bàn.
“Trong kinh sắp thành lập Ty Cấm Tà. Chuyên điều tra các loại tà thuật như đoạt mệnh, đổi hồn, mượn xác.”
Ta nhìn tấm lệnh bài ấy.
“Đưa cho ta làm gì?”
“Trong vụ án miếu tà, cô hiểu những thứ này còn rõ hơn nhiều quan viên.”
Hắn nói:
“Nếu cô bằng lòng, sau khi vụ án kết thúc có thể vào kinh hỗ trợ điều tra.”
Ta nhướng mày.
“Bùi đại nhân muốn chiêu mộ ta làm quan sai sao?”
“Không phải làm quan sai.”
Hắn ngừng lại một chút.
“Là cho cô một con đường để tiếp tục c.h.é.m tà thần.”
Ta bỗng nhiên im lặng.
Lời này của hắn nói quá chuẩn.
Ta đ.â.m Tạ Trường Quý, ta đập nát tà thần không chỉ vì chính mình.
Trong khoảnh khắc ấy, ta thật sự đã nếm được cảm giác sảng khoái khi c.h.é.m đứt xiềng xích.
Ta hỏi:
“Nếu ta không đi thì sao?”
“Lệnh bài vẫn cứ giữ lại trước. Ngày nào muốn đi, cứ tới tìm ta.”
Ta cầm lấy lệnh bài.
Nó rất nặng, mặt sau khắc một chữ “Cấm”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta nhìn hắn.
“Bùi đại nhân, ta vừa mới bò ra khỏi một cái hố. Ngươi lại đưa cho ta một con đường đầy m.á.u khác sao?”
Bùi Quán Tuyết nhìn ta.
“Con đường này, cô có thể tự mình bước đi. Cũng có thể không đi. Không ai có thể thay cô gật đầu.”
Ta siết c.h.ặ.t lệnh bài, đột nhiên cảm thấy người này càng nhìn càng thuận mắt.
10
Ta không lập tức lên kinh thành.
Sau vụ án miếu tà, Khương gia còn quá nhiều việc phải làm.
Phụ thân tiếp nhận lại những tuyến hàng hóa mà Tạ gia để lại.
Mẫu thân mở một tiểu đường trong hậu viện, chuyên thu nhận những nữ t.ử từng bị hại bởi việc đổi hồn, không còn nơi nào để đi.
Có người cần bạc để kiện tụng.
Có người cần người quản sổ sách giúp mình kiểm kê lại của hồi môn.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Có người chỉ cần một nơi yên tĩnh để học lại cách sống bằng chính thân thể của mình.
Ta cũng thường tới đó.
Cô nương mười bảy tuổi kia vẫn tiếp tục viết tên mình.
Nàng tên là Hứa Lan, thân thể nàng bị cướp mất hai năm, sau khi trở lại, các ngón tay cứng đờ, viết chữ rất chậm nhưng mỗi ngày nàng đều viết kín mười tờ giấy.
Ta hỏi nàng tại sao lại viết nhiều như vậy.
Nàng cúi đầu nói:
“Viết nhiều rồi thì sẽ không quên mình là ai.”
Ta ngồi xuống bên cạnh nàng, cầm b.út lên, viết hai chữ “Khương Vũ”.
“Vậy ta viết cùng ngươi.”
Hứa Lan nhìn ta một cái, vành mắt từ từ đỏ lên.
Về sau, trong tiểu đường treo đầy những cái tên.
Không phải bài vị mà là tên của những người còn sống.
Bên cạnh mỗi cái tên đều có một câu do chính họ viết.
Hứa Lan viết: Ta đã trở về.
Chu phu nhân viết: Nửa đời sau thuộc về chính ta.
Đại nãi nãi Cố gia viết: Sổ sách phải tính lại từ đầu.
Ta suy nghĩ rất lâu, cuối cùng viết bên cạnh tên mình: Ai trộm của ta, ta c.h.é.m kẻ đó.
Xuân Hỉ nhìn thấy liền cười đến mức không đứng thẳng nổi.
Mẫu thân vốn định nói câu này không được nhã nhặn nhưng bà nhìn hồi lâu, cuối cùng vẫn không bảo ta sửa lại.
Ngược lại phụ thân rất hài lòng, ông nói:
“Có khí thế.”
Trước khi mùa đông tới, kinh thành gửi tới bức thư thứ hai, là thư của Bùi Quán Tuyết.
Trong thư nói rằng Ty Cấm Tà đã chính thức thành lập.
Trong lô hồ sơ đầu tiên có ba vụ án mượn xác.
Một vụ là phu quân chê thê t.ử bệnh lâu ngày, muốn dùng thân thể ngoại thất để tiếp tục chiếm lấy của hồi môn của chính thất.
Một vụ là phu gia ghét tức phụ sinh hai nữ nhi, muốn đổi một linh hồn khác có thể sinh nhi t.ử.
Còn một vụ khác là một công t.ử quyền quý để mắt tới thê t.ử của người khác, muốn trấn áp hồn phách nàng trong miếu rồi thay một linh hồn ngoan ngoãn khác vào.
Đọc xong bức thư, các ngón tay ta từ từ siết c.h.ặ.t.
Mẫu thân ngồi bên cạnh thêu khăn tay.
“Muốn đi sao?” Ta gật đầu.
Bà không ngăn cản, chỉ hỏi:
“Đi bao lâu?”
“Không biết.”
Mẫu thân dừng mũi kim lại.
“Vậy mang thêm ít quần áo.”
Ta sững người, bà lại nói:
“Cả thanh đao kia nữa. Người ở kinh thành nhiều, kẻ xấu cũng nhiều, nếu một thanh đao không đủ dùng thì bảo phụ thân con rèn thêm hai thanh nữa.”
Ta bật cười thành tiếng.
Phụ thân nghe tin ta muốn vào kinh liền chuẩn bị cho ta một rương đầy ngân phiếu.
Xuân Hỉ cũng nhất quyết đòi đi theo.