Thần Hoán Thê

Chương 7



“Ta không nên cướp thân thể của ngươi. Ta không nên dùng gương mặt của ngươi nhưng ta thật sự quá khổ. Mạng người trong thanh lâu chẳng đáng giá.”

 

“Tạ Trường Quý nói chỉ cần ta nghe lời, sẽ được làm chính thất.”

 

Ta lặng lẽ nhìn nàng ta, nàng ta khóc dữ dội hơn.

 

“Ta chỉ muốn đổi lấy một mạng sống khác. Tại sao ngươi không chịu cho ta?”

 

Ta ngồi xổm xuống.

 

“Nam Chi, đến tận bây giờ ngươi vẫn cho rằng ta nên cho ngươi sao?”

 

Nàng ta sững người.

 

“Ngươi sinh ra đã có tất cả. Còn ta chẳng có gì cả.”

 

Ta gật đầu.

 

“Rồi sao nữa?”

 

Nàng ta hé môi, ta thay nàng ta nói tiếp:

 

“Cho nên ngươi thiếu phụ mẫu, ta phải nhường phụ mẫu cho ngươi.”

 

“Ngươi thiếu của hồi môn, ta phải nhường của hồi môn cho ngươi.”

 

“Ngươi thiếu nam nhân, ta phải nhường vị hôn phu cho ngươi.”

 

“Ngươi thiếu mạng sống, ngay cả thân thể ta cũng phải nhường cho ngươi.”

 

Sắc mặt Nam Chi trắng bệch.

 

Ta nhìn nàng ta, giọng rất nhẹ.

 

“Ngươi không phải muốn đổi mạng. Ngươi muốn trộm mạng của người khác, rồi còn muốn người khác phải thấu hiểu nỗi khổ của mình.”

 

Cuối cùng nàng ta không nói được gì nữa.

 

Ta đứng dậy định rời đi, nàng ta đột nhiên hét lên:

 

“Nhưng ngươi cũng g.i.ế.c người!”

 

Ta quay đầu.

 

“Đúng. Ta đã g.i.ế.c Tạ Trường Quý. Cũng đã đập nát tà thần.”

 

“Nếu được làm lại lần nữa, ta vẫn sẽ g.i.ế.c.”

 

Nàng ta ngây người nhìn ta như cuối cùng cũng hiểu rằng ta hoàn toàn không sợ câu nói đó.

 

Khi ta bước ra khỏi đại lao, bên ngoài ánh mặt trời vừa đẹp.

 

Chu Tri phủ đứng ở cửa, vẻ mặt có phần phức tạp.

 

“Khương cô nương, tội của Nam Chi không đến mức phải c.h.ế.t.”

 

Ta khẽ đáp:

 

“Ừm. Cứ xét xử theo luật.”

 

“Tạ gia và người coi miếu sẽ bị trọng phạt.”

 

“Phải thế nào thì cứ thế ấy.”

 

Ta không đến đây để cầu xin Nam Chi phải c.h.ế.t.

 

Những ngày tháng còn lại của nàng ta sẽ rất khổ sở.

 

Điều nàng ta sợ nhất từ trước đến nay chính là quay về thân thể của mình.

 

Mà giờ đây, nàng ta sẽ vĩnh viễn không thể thoát ra được nữa.

 

Điều đó còn thích hợp với nàng ta hơn cả cái c.h.ế.t.

 

Ba ngày sau, khâm sai từ kinh thành tới nơi.

 

Khâm sai họ Bùi, tên Quán Tuyết.

 

Hắn còn rất trẻ, mặc quan bào màu xanh sẫm.

 

Mày mắt lạnh lẽo thanh nhã, không giống những viên quan lão luyện thường xuống địa phương phá án.

 

Sau khi xem xong hồ sơ, hắn ngẩng đầu nhìn ta một cái.

 

“Khương cô nương, Tạ Trường Quý là do cô g.i.ế.c sao?”

 

Ta gật đầu.

 

“Ừ.”

 

“G.i.ế.c hai lần?”

 

“Lần đầu chưa c.h.ế.t hẳn.”

 

Viên tiểu lại ghi chép bên cạnh run tay, ngòi b.út khựng lại.

 

Bùi Quán Tuyết nhìn ta.

 

“Cô cũng thật thẳng thắn.”

 

“Người là do ta g.i.ế.c. Nếu đại nhân muốn trị tội, cứ chiếu theo luật mà làm.”

 

Hắn không lập tức lên tiếng, lật thêm vài trang hồ sơ rồi hỏi:

 

“Thần tâm cũng là do cô đập nát?”

 

“Phải.”

 

“Tại sao không đợi quan phủ tới?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta ngước mắt nhìn hắn.

 

“Đợi quan phủ tới, bọn họ còn phải bị nhốt trong thân thể bao lâu nữa?”

 

Trong đại sảnh lập tức yên lặng.

 

Bùi Quán Tuyết khép hồ sơ lại.

 

“Tạ Trường Quý có ý đồ dùng tà thuật cướp đoạt thân thể của cô, cô g.i.ế.c hắn, được tính là tự vệ.”

 

“Đập nát tà thần tuy chưa báo quan trước, nhưng đã cứu được nhiều nguyên hồn bị giam giữ, công và tội triệt tiêu lẫn nhau.”

 

Ta nhướng mày.

 

“Bùi đại nhân dễ nói chuyện như vậy sao?”

 

Hắn nhìn ta một cái.

 

“Ta chỉ nói theo vụ án.”

 

Ta suy nghĩ một chút rồi hỏi:

 

“Vậy còn thanh đao cúng kia thì sao?”

 

“Vật chứng.”

 

“Ta dùng khá thuận tay.”

 

Bùi Quán Tuyết im lặng một lúc.

 

“Sau khi vụ án kết thúc, nếu không còn tác dụng nữa, có thể trả lại cho cô.”

 

Cuối cùng ta bật cười.

 

“Bùi đại nhân rất biết đối nhân xử thế.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Hắn nâng chén trà lên.

 

“Cũng phải xem là đối với ai.”

 

Lời này được nói rất bình thản nhưng Xuân Hỉ đang lén nghe ngoài cửa thì suýt làm rơi cả khay trà xuống đất.

 

9

 

Vụ án miếu tà được xét xử suốt hai tháng tròn.

 

Tạ gia là chủ mưu.

 

Người coi miếu thực hiện tà thuật.

 

Mấy gia tộc lớn khác cũng đều có dính líu.

 

Có người thông qua người coi miếu để mua bán, có người cung cấp xương sinh thần, có người rõ ràng biết thê t.ử đã bị đổi hồn nhưng vẫn giả vờ như không hay biết.

 

Tay của Bùi Quán Tuyết rất vững.

 

Tra sổ sách, tra người, tra nguồn gốc của xương sinh thần, không bỏ sót bất kỳ đầu mối nào.

 

Không ít người tìm cách đưa bạc hối lộ, hắn đều niêm phong làm vật chứng.

 

Thậm chí còn dán cả danh thiếp của những kẻ đó lên tường ngoài nha môn cùng với tang chứng.

 

Hơn nửa số gia tộc quyền quý trong thành đều bị hắn đắc tội.

 

Sau khi phụ thân xem xong trở về, ông nói:

 

“Vị Bùi đại nhân này e rằng khó mà thăng quan.”

 

Ta đáp:

 

“Cũng có thể thăng rất nhanh.”

 

Phụ thân hỏi:

 

“Tại sao?”

 

Ta nói:

 

“Người dám đắc tội với người khác vốn đã ít. Người thật sự dám đắc tội, triều đình dù sao cũng phải giữ lại vài người.”

 

Phụ thân bật cười.

 

“Con nhìn người cũng chuẩn đấy.”

 

Thật ra ta chỉ cảm thấy Bùi Quán Tuyết khác với những quan viên khác.

 

Khi nhìn ta, hắn không có sự thương hại cũng không có sự sợ hãi lại càng không có ánh mắt tò mò xem náo nhiệt.

 

Dường như chuyện ta đ.â.m c.h.ế.t vị hôn phu, đập nát tà thần với hắn chỉ là những sự việc cần được phán xét trong hồ sơ vụ án.

 

Hắn hỏi rất rõ ràng, cũng phán rất rõ ràng.

 

Ta thích những người như vậy.

 

Ngày vụ án kết thúc, Tạ phu nhân và người coi miếu bị phán c.h.é.m đầu.

 

Những người khác của Tạ gia có liên quan đều bị lưu đày.

 

Nam Chi bị phán giam trong nữ lao mười năm, sau khi mãn hạn tù sẽ vĩnh viễn không được rời khỏi nguyên quán.

 

Mấy gia tộc lớn có liên quan cũng bị định tội theo mức độ phạm pháp.

 

Trong đó có hai nam nhân từng định đổi ngoại thất vào thân thể chính thất.

 

Sau khi bị đ.á.n.h trượng, họ bị lưu đày ba nghìn dặm.

 

Ngày bản án được dán công khai, cả thành chật kín người.