Bạn xem, một người đã chừng này tuổi đầu rồi mà vẫn không kiềm chế nổi cảm xúc của mình, cứ thế nổi khùng lên ở nơi công cộng.
Các bạn sinh viên xung quanh lập tức ùa tới, kéo anh ta ra.
"Anh làm cái gì thế hả? Không thấy người ta là con gái đang bị anh làm đau à?"
Anh ta vẫn không thể tin nổi: "Chị chê tôi ấu trĩ sao?"
"Tôi mới 26 tuổi đã lên chức trưởng phòng rồi, chị có tư cách gì mà chê tôi ấu trĩ chứ?"
"Tôi đã nỗ lực níu kéo đến mức này rồi, tại sao chị lại không thể cho tôi thêm một cơ hội nữa?"
Đám đông sinh viên xung quanh ngay lập tức lộ ra vẻ mặt khinh bỉ.
"Bị thần kinh à, chạy vào trường người ta để diễn kịch rồi theo đuổi lại, lúc trước làm sai cái gì rồi giờ mới hối hận?"
"Phải phải phải, anh lên chức trưởng phòng rồi, anh giỏi, anh đỉnh, thế sao đến cả bạn gái anh cũng chẳng giữ nổi vậy."
Trong đó có một nam sinh thuộc hệ thích hóng biến, vừa hoa tay múa chân vừa ra vẻ: "Hai mươi sáu á? Chị ơi, loại đàn ông này già chát rồi, hay là chị ngó qua em thử xem này!"
Lục Hằng giận dữ quay đầu lại, trừng mắt như một con dã thú bị xâm chiếm lãnh địa: "Cậu lấy tư cách gì mà gọi cô ấy là chị! Cô ấy căn bản không thèm để mắt đến cái loại nhóc con ấu trĩ như cậu đâu!"
"Ồ ồ ồ, giờ thì lại chê tụi này ấu trĩ cơ đấy." Cậu nam sinh tiếp tục lên tiếng mỉa mai: "Thì đã sao nào? Chị ấy cũng nói rồi, chúng tôi trẻ trung ấu trĩ một tí thì chẳng sao, chứ cái loại đàn ông già khú như anh tốt nhất là đừng có bày ra cái bộ dạng buồn nôn đó nữa được không?"
"Diện nguyên cây trắng ra vẻ non nớt, thế anh bao nhiêu tuổi rồi hả? Ở đây giả vờ ngây thơ thuần khiết cho ai xem?"
Lục Hằng chẳng buồn chấp nhặt với cậu ta nữa, mà quay phắt sang nhìn tôi: "Có thật đúng như những gì cậu ta nói không?"
Tôi gật đầu: "Đúng là như vậy đấy, tốt nhất anh đừng mặc bộ đồ này nữa."
Cả tôi và anh ta đều tự hiểu rõ, điều chúng tôi đang nói tới từ lâu đã không còn là về bộ quần áo này nữa rồi.
Thứ đang chắn ngang giữa hai chúng tôi là sự mủi lòng, thỏa hiệp của tôi suốt bao năm qua. Và cũng là sự ỷ lại ấu trĩ, dậm chân tại chỗ của chính anh ta.
Anh ta nhìn tôi một cái thật sâu, cuối cùng quay người dứt khoát bước đi.
"Được, tôi sẽ tác thành cho chị."
14
Sau ngày hôm đó, tôi dọn nhà đi nơi khác, Lục Hằng cũng không còn gửi tin nhắn cho tôi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Điều duy nhất ngoài dự kiến là Tưởng Phi Phi có đến tìm tôi một lần.
Cô ta đem đến cho tôi chút tin tức gần đây của Lục Hằng.
Sau khi bị chia tay, nhận ra tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho mình, Lục Hằng đã tuyệt vọng và sống buông thả suốt một thời gian dài.
Không còn ai khuyên can, anh ta lại bắt đầu hút t.h.u.ố.c trở lại, ngày nào không uống rượu say khướt thì cũng ru rú ở nhà, có thể nói là cả người lúc nào cũng hồn xiêu phách lạc.
Anh ta đã cắt đứt liên lạc với đám chiến hữu kia, công việc cũng xin nghỉ, hình như đang có ý định rời khỏi thành phố này.
"Chị Nguyệt, em cũng nói thẳng luôn nhé. Từ sau khi quen biết Lục Hằng, em nhận ra trong đám bạn của anh ấy chỉ có anh ấy là xuất sắc nhất. Anh ấy không hút t.h.u.ố.c, uống rượu rất chừng mực, quan trọng là làm việc rất nỗ lực, đối xử với bạn bè lại hào phóng, chu đáo."
"Chị bảo cứ như thể đang yêu đương với em, nhưng thực ra em lại cảm thấy, em giống như đang tận hưởng sự dịu dàng của chị được thể hiện thông qua con người anh ấy vậy."
"Nhưng dù sao em cũng là gái thẳng. Cho nên sau khi xác định bản thân thực sự thích anh ấy, em đã cố tình nói những lời đó để định hướng anh ấy. Cái lỗ tai của anh ấy quá mềm lòng, chả trách lại chơi chung với một lũ bạn rác rưởi như thế. Em đã nghĩ, sớm muộn gì chị cũng sẽ phát hiện ra thôi, đến lúc đó em có thể đá chị đi để tự mình thế chỗ vào."
“Dù chị không phát hiện ra, em cũng sẽ tự tìm cách chen chân vào giữa hai người.”
"Chỉ tiếc là, chị đi rồi, anh ấy cũng chẳng thích em, thậm chí anh ấy còn vứt bỏ hết tất cả những thói quen tốt đẹp mà chị từng dạy dỗ. Bây giờ em không còn mặt mũi nào để lăn lộn trong cái hội đó nữa, bọn họ thế mà lại đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu em. Làm như thể bọn họ không tham gia vào cái kế hoạch đó ấy, một lũ ngu ngốc."
"Cho nên em cũng chuẩn bị rời khỏi đây rồi. Hôm nay đến đây cũng chẳng có ý gì khác, chỉ là muốn chia sẻ lại quá trình gây án chút thôi. Thực ra chị chẳng có lỗi gì cả, chỉ là chị đen đủi va phải mấy tên hãm mà thôi, ha ha."
Đời thực không phải là phim truyền hình, Tưởng Phi Phi sau khi nói xong những lời trơ trẽn này lại chẳng hề bước ra đường và bị xe tông c.h.ế.t.
Tôi có chút tiếc nuối.
Nhưng ngay sau đó, tôi lại thấy nhẹ lòng.
Tôi chẳng buồn bận tâm đến cái tam quan lệch lạc của cô ta, cũng chẳng thèm hoài niệm về cuộc sống hiện tại của Lục Hằng.
Cách xử lý tốt nhất khi chẳng may bị ngã vào vũng bùn, là đứng dậy và tắm rửa sạch sẽ cho bản thân, chứ không phải là tiếp tục ở lại trong vũng bùn đó để dây dưa với đống bùn nhão.
Bùn lầy thì cả đời này sẽ mãi mãi ẩm ướt và bẩn thỉu.
Còn tôi, tôi vẫn còn một con đường phía trước sạch sẽ và tươi sáng hơn để bước đi.
(Hoàn)