Thánh Chỉ Của Cô Bạn Thân

Chương 10



Giai điệu vang lên: Nghe ai đó kể về những lời đồn đại của họ... Ngón tay, bóng lưng, ánh mắt, bắt trọn những khoảnh khắc mập mờ ấy...

Nhưng khi lời bài hát dần hiện lên trên màn hình, anh ta lại bắt đầu trở nên cuống cuồng: "Em yêu, anh và Tưởng Phi Phi thực sự không phải như em nghĩ đâu, bọn anh chưa bao giờ có hành vi nào quá giới hạn cả."

"Em phải tin anh, ngoại trừ nhắn tin nói chuyện trên mạng ra, bọn anh thậm chí còn chẳng mấy khi gặp mặt."

Tôi đáp lại anh ta bằng gương mặt không chút cảm xúc: "Nếu không muốn c.h.ế.t thì tập trung lái xe vào."

Một người bạn chẳng mấy khi gặp mặt mà lại có thể chễm chệ nằm trong nhóm chat anh em chí cốt của anh ta, cùng với những người khác chỉ tay năm ngón, bình phẩm phán xét về tôi sao?

Hơ, Lục Hằng à, anh đâu còn ở cái tuổi để yêu đương qua mạng nữa, đừng dùng cái lý do nực cười này để lấp l.i.ế.m cho lời nói dối của mình có được không?

Bản nhạc với giai điệu đượm buồn vẫn tiếp tục cất lời ca: Thậm chí có những lúc ngọt ngào. Chỉ là đuổi hình bắt bóng. Chẳng phải bằng chứng thép. ... Là vừa nhắc đến họ. Bỗng chốc mưa giông bão bùng đổ xuống. Cái ôm, lời hứa, nhiệt độ cơ thể. Thực ra đều chẳng kiên định đến thế...

Bài hát này quả thực là hợp cảnh hợp tình đến lạ, nó thành công chặn đứng tất cả những lời biện bạch mà Lục Hằng định nói ra, khiến anh ta nghẹn họng.

Chỉ tiếc là một bài hát hay đến vậy, dùng trên người anh ta đúng là một sự lãng phí.

Giọng Lục Hằng run rẩy: "Em yêu, chúng ta đổi bài khác đi."

Tôi đưa tay ra định chuyển bài, lại vô tình phát hiện ra cái tên của bài hát này cũng hợp hoàn cảnh đến mức nực cười.

Không Phải Người Yêu.

"Tôi mở bài Chia Tay Vui Vẻ cũng được đấy chứ."

"Không... thôi bỏ đi, anh không muốn nghe nhạc nữa."

Anh là không muốn nghe nhạc, hay là không dám đối diện với hiện thực phũ phàng đây, Lục Hằng?

Cuối cùng, hai chúng tôi suốt quãng đường không ai nói với ai câu nào cho đến khi tới trường đại học.

Dọc đường đi, được lan tỏa bởi nụ cười của những cô cậu sinh viên này, tâm trạng của tôi cũng nhẹ nhõm đi đôi phần.

Lục Hằng có hơi căng thẳng: "Chúng mình ra sân vận động đi, em yêu."

Bộ trang phục hôm nay của Lục Hằng chắc là đã tốn không ít tâm tư, mái tóc bồng bềnh, chiếc áo phông trắng tinh tươm, đứng ở đó quả thực vẫn mang chút dáng dấp của năm nào.

Chỉ tiếc là có cố ăn diện thế nào thì cũng đã vật đổi sao dời, sự thất bại và vẻ nịnh bợ trên gương mặt anh ta đã tự tay phá hủy đi đoạn hồi ức ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chúng tôi cùng nhau đi dạo trên sân vận động của trường một lần nữa. Kể từ khi đi làm, dường như tôi chưa có một khoảnh khắc nào được thư thái đến vậy.

"Em yêu, thực ra hôm nay anh đưa em đến đây là muốn nói với em rằng, anh không hề thay đổi."

"Anh vẫn là Lục Hằng của năm đó, người sẽ luôn tôn trọng em, để ý từng chi tiết nhỏ vì em, và không để em phải mỏi tay vì ôm hoa."

Anh ta đưa tay ra, muốn nắm lấy tay tôi.

"Nơi đây là nơi mọi thứ bắt đầu, anh hy vọng em có thể cho anh thêm một cơ hội nữa ngay tại nơi này. Lần này anh hứa sẽ không bị bất kỳ ai làm d.a.o động, cũng sẽ không bao giờ buông tay em ra nữa."

Thế nhưng nhìn những bạn sinh viên đang đi lướt qua bên cạnh, tôi vẫn né tránh bàn tay của anh ta, nhẹ nhàng lên tiếng: "Lục Hằng, anh có biết thế nào là yêu ghét cùng nguyên do không?"

Anh ta ngẩn người, ngay sau đó lộ ra vẻ mặt mịt mờ: "Nghĩa là sao cơ?"

"Nghĩa là, thực ra đôi khi lý do để ta yêu một người và ghét một người lại hoàn toàn giống nhau."

"Hồi còn đại học, anh cảm thấy sự quản thúc của tôi dành cho anh là gia vị tình yêu của hai đứa, anh tận hưởng cảm giác có bạn gái bận rộn lo toan cho mình từ đầu đến cuối."

"Nhưng đến khi đi làm, anh lại dần cảm thấy chán ghét điều đó, anh cho rằng tôi quản đông quản tây, khiến anh chẳng còn đất diễn hay giá trị gì nữa."

"Thế nhưng người thay đổi chưa bao giờ là tôi, mà chính là anh đấy, Lục Hằng."

Nghe ra ẩn ý trong lời nói của tôi, sắc mặt anh ta càng thêm cuống cuồng: "Không, không phải thế đâu."

Anh ta siết c.h.ặ.t lấy tay tôi: "Không phải như vậy đâu em yêu, anh chưa từng chán ghét em."

"Thật sao?" Tôi ngẩng đầu hỏi anh ta.

"Đúng vậy, chưa từng có một phút giây nào cả! Em luôn là hậu phương vững chắc nhất của anh, là người mà anh muốn cùng đi hết quãng đời còn lại!"

Thế nhưng, câu nói tiếp theo của tôi lại đẩy anh ta thẳng xuống hố băng lạnh giá: "Nhưng tôi thì có đấy."

"Là tôi chán ghét anh rồi, Lục Hằng ạ. Trước đây tôi thấy anh nhỏ tuổi hơn, có chút ngây ngô, ấu trĩ một tí ngược lại trông còn đáng yêu. Nhưng giờ này anh vẫn cứ ấu trĩ như vậy, thì nó lại thành ngu xuẩn đến mức khiến người ta chẳng buồn mở miệng nói chuyện cùng."

Anh ta đứng hình, buông lỏng bàn tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi ra, lùi lại vài bước với vẻ mặt cực kỳ tổn thương.

"Em yêu, sao em lại có thể nói ra những lời như vậy?"

Anh ta lao đến chộp lấy hai vai tôi, dùng lực khá mạnh để lay chuyển: "Sao em dám nói ra những lời này? Em không còn là em yêu của anh nữa rồi!"