Thánh Chỉ Của Cô Bạn Thân

Chương 3



Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi chấp nhận để kẻ khác đứng sau lưng chỉ tay năm ngón, xem tôi như một con vật nuôi để thao túng tâm lý.

4

Mới ngay ngày hôm trước, tôi và Lục Hằng vừa cãi nhau một trận vì hoa cưới cầm tay của cô dâu.

Lúc đó, tôi vẫn còn vô cùng hứng khởi đưa mấy tấm ảnh mẫu hoa cưới cho anh ta xem.

Nhưng anh ta lại ôm khư khư cái điện thoại, vẻ mặt chẳng chút bận tâm: "Có hoa cưới hay không cũng chẳng quan trọng mà, em không thấy bây giờ căn bản chẳng có ai bận tâm đến hoa cưới nữa sao?"

Nhưng tôi thì rất để ý, trong sự kiện trọng đại cả đời người như đám cưới, tôi không muốn để lại bất kỳ điều gì nuối tiếc.

Tôi cố gắng kiên nhẫn trao đổi với anh ta: "Dù không có ai muốn nhận hoa cưới đi nữa, thì trong hôn lễ, trên tay cô dâu chẳng phải cũng nên có một bó sao?"

Anh ta bực dọc xoay người một cái: "Em thích thì tự đi mà xem."

Tôi nén cục tức trong lòng xuống, chỉ nói một câu: "Vậy thì em tự xem."

Nhưng chỉ một lát sau, Lục Hằng lại quay người lại: "Em có thấy hai mẫu em đang xem đều không đẹp mắt chút nào không?"

Anh ta chỉ vào một trong những bức ảnh trên điện thoại rồi phán: "Bó này màu nhạt quá, còn bó này thì hoa bị tạp nham."

Tôi cảm thấy hơi nản lòng: "Vậy anh nghĩ em nên làm thế nào?"

Nhưng anh ta vẫn cứ cúi gầm mặt, dán mắt vào những bức ảnh trên điện thoại của tôi để không ngừng bới lông tìm vết, hoàn toàn không thèm nhìn thẳng vào mắt tôi lấy một lần.

Cuối cùng, anh ta bảo tôi chọn lại mẫu khác.

Tôi không muốn cãi nhau với anh ta nữa, suốt một tháng qua chúng tôi đã cãi nhau quá nhiều rồi.

Từ tận đáy lòng, tôi cảm thấy những chuyện nhỏ nhặt thế này cứ thuận theo anh ta cho xong chuyện.

Thế là tôi bảo: "Lục Hằng, nếu anh thực sự không muốn có hoa cưới thì thôi vậy."

Ai ngờ anh ta lại là người nổi giận trước.

Anh ta nhìn tôi, cứ như thể tôi đang vô cớ gây sự: "Anh đã chiều theo ý em, ngồi đây xem hoa cưới cùng em rồi, giờ em lại bảo không cần nữa. Em có thể bớt sáng nắng chiều mưa như vậy được không?"

Ngay khoảnh khắc đó, tôi chợt có một ảo giác rằng mình đang rơi vào một vòng lặp vô tận.

Tại sao dù tôi có làm thế nào đi chăng nữa, cũng không thể chạm tới một cái kết có hậu?

Thế là tôi đáp: "Phải, là em thay đổi thất thường."

Sau đó, tôi ôm chăn gối sang phòng ngủ phụ.

Ngay đêm hôm đó, Lục Hằng đã gửi tin nhắn xin lỗi tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lời lẽ của anh ta vô cùng thành khẩn: [Em yêu, đúng là anh không nên quản quá nhiều, chuyện hoa cưới này vốn dĩ nên theo ý muốn của em mới phải. Chúng mình không cãi nhau nữa có được không? Hoa cưới cứ chọn bó em thích nhất đi.]

Bạn xem, anh ta rõ ràng biết đây chỉ là một chuyện nhỏ, theo ý ai cũng chẳng sao cả.

Nhưng anh ta cứ phải bày ra đủ trò không hài lòng với tôi ngay trong hoàn cảnh lúc đó, để rồi sau chuyện lại ra vẻ thấu tình đạt lý mà xin lỗi.

Cuối cùng, chỉ có một mình tôi bị kéo tụt vào vòng xoáy của sự mệt mỏi, thế nhưng lại chẳng thể nổi giận được vì lời xin lỗi của anh ta.

Lúc này đây, Lục Hằng đang ngồi bên bàn máy tính ngoài phòng khách để sửa bản kế hoạch cho sếp.

Bên cạnh anh ta còn đặt một bó hoa hồng, là bó hoa anh ta mua lúc tan làm hôm nay để về xin lỗi tôi.

Khi tôi đi làm về, trong nhà tối om, tôi cứ ngỡ Lục Hằng vẫn chưa về.

Cơ mà khi ánh đèn vừa bật lên, Lục Hằng đã ôm một bó hoa hồng quỳ một gối xuống đất:

"Em yêu thân mến, xin hãy tha thứ cho những lời nói lỡ lời ngày hôm qua của anh. Bất kể là loại hoa nào, khi nằm trong tay em thì đều là sự kết hợp hoàn hảo nhất."

Vừa nói, Lục Hằng vừa nhại theo tông giọng quý tộc Anh.

Tôi bị những lời tấu hài của anh ta chọc cười.

Khoảnh khắc anh ta trao bó hoa cho tôi, tôi lại một lần nữa mủi lòng muốn tha thứ cho anh ta.

Nhưng giờ đây, tôi bắt đầu không chắc chắn nữa rồi.

Lời xin lỗi này là lòng thành thực sự của anh ta, hay là một thủ đoạn nào đó để thao túng tôi đây?

Chỉ trong vòng vỏn vẹn một tháng, anh ta đã học thuộc lòng mười mươi những mánh khóe mà Tưởng Phi Phi dạy cho.

Nếu hôm nay tôi không vô tình nhìn thấy những tin nhắn trong điện thoại của anh ta, có lẽ tôi sẽ bị che mắt cả đời.

Thế nhưng tôi vẫn không thể nào thông suốt nổi, tại sao Lục Hằng lại muốn đối xử với tôi như vậy.

5

Tôi và Lục Hằng quen nhau hồi đại học. Nghĩ lại thì mọi chuyện bắt đầu rất bình thường, hai đứa tôi đều là thành viên của cùng một câu lạc bộ.

Khi đó tôi đang học năm hai, còn anh ta là sinh viên năm nhất.

Trong một lần câu lạc bộ tổ chức hoạt động, vì là người có chút kinh nghiệm nên tôi được phân công dẫn dắt người mới.

Người đó chính là Lục Hằng. Anh ta có ngoại hình khá ổn, tính cách lại cởi mở, cứ lẽo đẽo bám theo sau tôi, hết tiếng “chị ơi” này đến tiếng “chị ơi” khác gọi nghe ngọt xớt.

Tôi thừa nhận mình là kẻ cuồng cái đẹp, vậy nên đối với cậu đàn em này có thể coi là khá kiên nhẫn.

Sau hoạt động lần đó, chúng tôi kết bạn với nhau, tần suất liên lạc cũng dần nhiều lên.

Nhưng chương trình học năm hai đặc biệt dày đặc, hầu như ngày nào tôi cũng bận rộn chạy sấp mặt giữa các giảng đường.