Thêm vào đó là kỳ thi chứng chỉ CET-4, CET-6 chỉ dành cho sinh viên từ năm hai trở lên, tôi gần như đóng đô ở thư viện.
Mặc dù Lục Hằng thường xuyên nhắn tin, nhưng tốc độ trả lời của tôi khá chậm.
Thường là sau khi tôi học thuộc xong một nhóm từ vựng mới nhìn thấy tin nhắn anh ta gửi từ mười phút trước.
Anh ta rất biết cách chia sẻ những điều vụn vặt trong cuộc sống thường ngày.
Nào là chú mèo mướp cam mập mạp nổi tiếng trong trường đang lim dim sưởi nắng, nào là xe đồ ăn vặt thơm ngon bên cạnh trạm chuyển phát nhanh đi kèm một đ.á.n.h giá món ăn, rồi hoàng hôn buông xuống trên sân vận động, hay những bông hoa nhỏ nở rộ nơi góc tường.
Ngày nào anh ta cũng nhắn chúc ngủ ngon đều đặn, lại còn như một dự báo thời tiết nhắc nhở tôi mang ô vào những ngày âm u.
Thỉnh thoảng có hoạt động câu lạc bộ, anh ta cũng thể hiện vô cùng tích cực.
Lâu dần, tôi cũng nhận ra ý đồ của anh ta, tiếng chuông thông báo tin nhắn vang lên liên tục khiến đám bạn cùng phòng cứ chốc chốc lại thi nhau trêu chọc.
Thế là tôi cũng bắt đầu để tâm hơn, biết chia sẻ ngược lại vài câu chuyện thường ngày với anh ta, cùng trò chuyện về quan điểm của nhau trước một vấn đề nào đó, thỉnh thoảng lại cùng nhau đi dạo trên sân vận động của trường.
Nói ra thì có vẻ hơi kỳ lạ, nhưng Lục Hằng thuộc kiểu con trai giống như cậu em trai nhà bên vậy.
Tam quan đúng đắn, ngũ quan lại hợp gu tôi. Dù nhìn như một cậu em nhỏ, nhưng gặp chuyện lại rất điềm tĩnh và có chủ kiến.
Đồng thời, anh ta cũng rất thích làm nũng. Sự tương phản đáng yêu này thỉnh thoảng khiến tôi dở khóc dở cười.
Vừa mới phút trước còn bày ra vẻ mặt lạnh lùng giúp bạn cùng phòng xử lý đống tài liệu lộn xộn, phút sau đã quay sang nũng nịu với tôi, cầu xin tôi nể mặt cùng đi ăn một bữa cơm.
Sau một học kỳ, mối quan hệ mập mờ giữa hai chúng tôi chỉ còn cách nhau đúng một lớp giấy mỏng.
Hôm đó khi đang đi dạo trên sân vận động, chúng tôi vô tình bắt gặp một màn tỏ tình.
Chàng trai kia cùng các bạn cùng phòng đã tự tay trang trí nến và bong bóng, ôm hoa và quà đứng chờ tại chỗ.
Khi cô gái được bạn thân gọi đến, cô ấy đã ăn diện rất tinh tươm, có lẽ cô ấy đã biết trước chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng vẫn xúc động đến mức bật khóc.
Chàng trai kể chi tiết những điều ở cô gái làm mình rung động, rồi trao quà và hoa ra trước mặt cô. Cô gái nhẹ nhàng đ.ấ.m vào n.g.ự.c chàng trai: "Anh sến thế, vốn dĩ em đã tính là không khóc rồi cơ mà."
Sau đó hai người nhìn nhau cười hạnh phúc.
Nhưng điều khiến tôi thấy ấm lòng nhất là khi hai người rời đi, chàng trai lại chủ động ôm lấy bó hoa lớn, chỉ để cô gái xách món quà nhẹ nhàng hơn.
"Tôi nghĩ họ sẽ có một tình yêu tuyệt đẹp." Tôi đã nói như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trên đường về, tôi nhận ra Lục Hằng có vài lần nhìn tôi, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Đêm hôm đó, Lục Hằng không tỏ tình, nhưng đôi mắt sáng lấp lánh của anh ta đã nói lên tất cả.
Thế là tôi nghĩ, mối quan hệ của chúng tôi cũng nên tiến thêm một bước nữa rồi.
Vào trước thềm kỳ nghỉ hè, Lục Hằng chính thức trở thành bạn trai của tôi dưới sự chứng kiến của rất nhiều bạn bè.
Lục Hằng cũng ôm bó hoa đó giúp tôi, anh ta nói:
"Lúc đó em đã nhìn ra rồi, chị thật ra để tâm nhất chính là những chi tiết nhỏ mà chàng trai đó dành cho cô gái."
"Anh ấy báo trước để cô gái có sự chuẩn bị và ăn mặc thật đẹp, cho nên đây là một màn tỏ tình mà cả hai người đều vô cùng nghiêm túc."
"Cuối cùng anh ấy còn cầm hoa hộ cô gái nữa. Bó hoa to như thế, vừa nặng vừa cồng kềnh, con gái nhận được sẽ rất bất ngờ, nhưng ôm suốt thì chắc chắn sẽ mỏi tay. Chị yêu, em nói đúng phải không? Xin chị cứ yên tâm, em cũng sẽ trở thành một người bạn trai chu đáo và có trách nhiệm."
Lục Hằng một tay ôm bó hoa, một tay giơ lên làm động tác chào kiểu quân đội, một lần nữa chọc tôi bật cười.
Sau khi trở thành người yêu, sự chu đáo của Lục Hằng càng hơn hẳn trước kia.
Anh ta nhớ rõ sinh nhật tôi, ngày kỷ niệm của chúng tôi, thậm chí đến cả ngày đèn đỏ của tôi anh ta còn nhớ chuẩn xác hơn chính tôi.
Khi đi ăn anh ta sẽ bóc tôm cho tôi, khi ra ngoài sẽ xách túi hộ tôi.
Tấm chân tình của anh ta quá đỗi chân thành, thế nên tôi cũng sẵn sàng bỏ ra mười hai vạn phần chân thành để đáp lại anh ta.
Tôi đã luôn nghĩ rằng gặp được Lục Hằng là may mắn lớn nhất của đời mình.
Mãi cho đến ngày hôm nay, khoản tiền may mắn ấy dường như đã cạn kiệt, và bắt đầu hiển thị những nỗi đau khổ mà tôi phải gánh chịu.
Vậy nên, chàng trai tràn ngập ánh nắng, cởi mở, từng hứa với tôi sẽ luôn chu đáo và có trách nhiệm năm đó... rốt cuộc đã đi đâu mất rồi?
6
Tôi đặt điện thoại của Lục Hằng xuống.
Trong lòng chợt dâng lên một nỗi cay đắng, liệu tôi có nên cảm thấy may mắn không? Bất kể là ai đi chăng nữa, khi làm ra những chuyện như thế này thì đều phải chột dạ chứ nhỉ.
Vậy mà anh ta vẫn dám để điện thoại của mình một cách tùy tiện ngay bên cạnh bạn gái như vậy.
May mà tôi đã mở điện thoại của anh ta ra, cũng thật may vì tôi đã nhìn thấy nhóm chat này.