Thanh Khê Hữu Niệm

Chương 16: Vết rạn trong tấm khiên



Mặt trời bắt đầu ló dạng sau những rặng núi xa xa, nhưng không khí trong phủ Tướng quân vẫn bao trùm một vẻ căng thẳng đến nghẹt thở. Cả đêm qua, kinh thành rúng động, tiếng binh đao, tiếng xì xào của dân chúng về việc Lâm gia bị triệt hạ vẫn chưa tan hết. Vân Niệm tỉnh dậy sau cơn mê man, nhìn ra khung cửa sổ, nơi đôi mắt nàng bắt gặp dáng hình Tiêu Thừa Dụ vẫn đứng đó. Hắn không còn vẻ nho nhã thư sinh ngày nào, mà khoác trên mình bộ y phục đen tuyền, bóng lưng đơn độc lặng lẽ như một bức tượng gỗ dưới màn mưa rả rích từ đêm qua đến tận sáng nay.

Vân Niệm khẽ đẩy cửa bước ra. Tiếng rít của gió lạnh ùa vào phòng khiến nàng khẽ rùng mình. Tiêu Thừa Dụ nghe thấy tiếng động, vội vàng quay người lại. Gương mặt vốn luôn điềm đạm giờ lộ rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng nhưng vẫn ánh lên sự quan tâm tột cùng: "Niệm Nhi, muội... muội còn đau ở đâu không? Đêm qua ta đã sai người đem ngự y giỏi nhất đến, nhưng muội vẫn cứ mê man gọi tên phụ thân."

Vân Niệm nhìn hắn. Lần đầu tiên, nàng không chạy lại gần như thói quen cũ. Nàng đứng im, đôi mắt trong veo như nước suối đầu nguồn giờ đây thoáng chút đục ngầu vì những hoài nghi. Trải qua một đêm thập t.ử nhất sinh dưới lưỡi d.a.o của Lâm Tố Tố, nàng nhận ra thế giới này không hề đơn giản như những cánh đồng lúa xanh mướt ở thôn Thanh Khê. Người đứng trước mặt nàng, người nàng từng tin tưởng tuyệt đối, hóa ra là một kẻ nắm giữ quyền lực mà ngay cả cha nàng cũng phải dè chừng.

"Huynh là ai?" – Nàng hỏi, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng từng chữ.

Tiêu Thừa Dụ sững người, bàn tay đang định chạm vào má nàng khựng lại giữa không trung. "Ta là Thừa Dụ của muội. Người đã hứa với bà nội sẽ chăm sóc muội cả đời, dù là ở thôn quê hay nơi kinh thành tráng lệ này. Lời hứa đó, chưa bao giờ thay đổi."

"Huynh bảo vệ ta, hay huynh đang dùng ta làm bàn đạp để bước vào những cuộc tranh đấu đó?" Vân Niệm lùi lại một bước, ánh mắt nàng thoáng hiện lên sự xa lạ. "Lâm Tố Tố muốn g.i.ế.c ta, cũng chỉ vì ta là 'điểm yếu' của huynh. Phủ Thừa tướng đổ sụp, cũng là vì huynh muốn dọn sạch con đường của mình. Ta vốn chỉ là một cô gái nhỏ muốn sống một cuộc đời bình yên, tại sao... tại sao từ khi huynh xuất hiện, mọi thứ xung quanh ta đều biến thành m.á.u lửa? Huynh là Thái t.ử, đúng không?"

Câu hỏi cuối cùng như một tiếng sét giữa thinh không. Tiêu Thừa Dụ không chối, hắn chỉ im lặng, ánh mắt trở nên sâu thẳm như vực thẳm. Đúng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề vang lên. Vân Thiết bước tới, trên tay vẫn là bát t.h.u.ố.c nóng. Ông nhìn thấy sự xa cách giữa hai người, trong lòng thoáng chút đắc ý nhưng cũng đầy trăn trở.

"Niệm Nhi, vào nhà nghỉ ngơi đi." – Vân Thiết nhìn Tiêu Thừa Dụ bằng ánh mắt lạnh lùng như d.a.o cạo, rồi quay sang con gái giọng ôn nhu, dịu dàng khác hẳn khí chất của một đại tướng quân trên sa trường. "Tên tiểu t.ử này, hôm qua ta đã cảnh cáo rồi. Con gái ta không phải là công cụ chính trị. Nếu con không muốn gặp hắn, ta sẵn sàng tống cổ hắn ra khỏi cửa phủ, cho dù hắn có là ai đi chăng nữa!"

Tiêu Thừa Dụ không hề phản bác, hắn chỉ cúi đầu, giọng trầm thấp đầy sự tôn trọng dù đối diện với cơn thịnh nộ của người cha: "Đại tướng quân, chuyện hôm qua là lỗi của ta. Ta đã quá chủ quan khi nghĩ rằng mình có thể bảo vệ nàng trong vòng vây của đám chuột nhắt. Nếu sự hiện diện của ta là mối đe dọa cho sự bình yên của Niệm Nhi, ta... ta sẵn sàng rời đi theo lệnh của người."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vân Niệm nhìn bóng lưng cô độc của hắn dưới ánh bình minh, trái tim chợt nhói lên một nhịp. Nàng nhớ về những ngày tháng ở thôn Thanh Khê, nhớ cái cách hắn nhường nàng miếng bánh ngô nóng hổi, nhớ cái cách hắn chẻ củi cho nàng. Nàng biết, dù hắn có bao nhiêu âm mưu, thì đêm qua, chính hắn đã không ngại ngần mà rút kiếm, nhuốm m.á.u đôi tay vốn chỉ cầm b.út nghiên để xông vào biển lửa cứu nàng.

"Không cần." – Vân Niệm lên tiếng, giọng nói tuy yếu ớt nhưng đầy kiên định, cắt ngang cuộc đối đầu giữa hai người đàn ông. "Thừa Dụ ca ca không đi đâu cả. Nhưng... từ nay về sau, huynh không được giấu ta bất cứ chuyện gì nữa. Kinh thành này quá rộng lớn, quá hiểm ác, ta không muốn làm một quân cờ không biết gì để rồi bị dắt mũi."

hằng nguyễn

Vân Thiết ngạc nhiên nhìn con gái. Ông nhận ra đứa con gái nhỏ bé của mình đã thật sự thay đổi. Nàng không còn là cô bé hồn nhiên năm nào, mà giờ đây đã học được cách nhìn thấu tâm can người khác.

Tiêu Thừa Dụ ngẩng đầu, ánh mắt hắn sáng lên một tia hy vọng. Hắn tiến một bước, quỳ một chân trước mặt nàng, đặt bàn tay mình lên tay nàng – bàn tay vốn đã chai sần vì những vất vả mới trải qua. "Được. Ta thề trước mặt người và trước mặt Đại tướng quân, từ nay, mọi bí mật của ta, mọi con đường ta đi, muội đều sẽ là người nắm giữ. Ta sẽ không bao giờ để muội phải đứng trong bóng tối thêm một lần nào nữa."

Vân Thiết nhìn cảnh tượng đó, chỉ biết hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng đi, nhưng nắm đ.ấ.m của ông vẫn siết c.h.ặ.t. Ông biết, cuộc chiến thực sự của gia tộc họ Vân, và cả sự an nguy của con gái ông, chỉ mới bắt đầu. Kinh thành này như một ván cờ khổng lồ, và sau vụ việc của Lâm gia, những thế lực khác chắc chắn sẽ không ngồi yên. Họ đã thấy được điểm yếu của Thái t.ử chính là tiểu thư nhà họ Vân.

Trở lại trong phòng, Vân Niệm nhìn vào gương. Hình ảnh phản chiếu trong gương là một cô gái với gương mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự kiên cường chưa từng có. Nàng hiểu rằng, nếu muốn được ở bên cạnh Tiêu Thừa Dụ mà không làm vướng bận hắn, nàng không thể cứ mãi yếu đuối. Nàng phải học cách làm quen với cung quy, với những thủ đoạn nơi hoàng cung, và trên hết, là cách tự bảo vệ mình.

Phía ngoài sân, tiếng gió thổi làm lá ngô đồng rơi rụng. Một kỷ nguyên bình yên của Vân Niệm tại thôn Thanh Khê đã chính thức khép lại. Giờ đây, nàng đã bước vào một cuộc chơi mới, nơi mà mỗi bước đi đều có thể là vực thẳm. Nhưng nhìn thấy Tiêu Thừa Dụ vẫn đứng đó, như một bức tường thành kiên cố, nàng khẽ mỉm cười. Mối tình thanh mai trúc mã này, liệu có thể vượt qua được những toan tính quyền lực của hoàng thất? Thời gian sẽ là câu trả lời chính xác nhất.

Trong căn phòng vắng, nàng thầm nhủ: "Thừa Dụ ca ca, huynh đã bảo vệ ta. Giờ đây, đến lượt ta cùng huynh đối mặt với sóng gió."