Màn sương ẩn sau kinh thành
Sau đêm kinh hoàng tại trang viên, kinh thành tưởng chừng đã bình lặng trở lại, nhưng dưới mặt nước êm ả ấy, những dòng hải lưu ngầm vẫn đang cuồn cuộn. Trong phủ Tướng quân, Vân Niệm đã hoàn toàn bình phục, nhưng ánh mắt nàng không còn nét ngây thơ như thuở ở thôn Thanh Khê. Nàng ngồi bên khung cửa sổ, nhìn những cánh hoa sen trong hồ bị gió cuốn rụng lả tả, lòng trầm tư về những gì đã xảy ra.
Sáng hôm sau, một thánh chỉ từ Hoàng cung được truyền đến. Hoàng đế ban thưởng cho Định Quốc Đại Tướng Quân vì công lao giữ vững biên thùy và bắt giữ kẻ phản loạn, đồng thời phong tặng Vân Niệm nhiều phẩm vật quý giá. Nhưng trong lời văn hoa mỹ của thánh chỉ, Vân Niệm tinh ý nhận ra một ẩn ý: Hoàng đế đang muốn Vân Thiết phải "công khai" lập trường của mình trong cuộc chiến tranh giành quyền kế vị đang ngày càng gay gắt.
Vân Thiết đứng giữa sân, nhận chỉ xong liền ném cuộn thánh chỉ xuống bàn với vẻ khinh khỉnh: "Lão già đó lại bắt đầu dùng chiêu bài 'ban thưởng' để ép ta phải chọn phe. Niệm Nhi, con thấy không? Ở cái kinh thành này, người ta không bao giờ cho không ai cái gì."
Vân Niệm bước đến, rót cho cha một chén trà nóng: "Phụ thân, người không muốn đứng về phía ai, nhưng liệu chúng ta có thể đứng ngoài cuộc khi mà Thừa Dụ ca ca đang ở vị trí đó?"
Vân Thiết trầm ngâm, ánh mắt ông nhìn về phía hướng Đông Cung: "Cậu ta... ta vẫn không thể tin tưởng hoàn toàn. Cậu ta mang trong mình dòng m.á.u hoàng tộc, sự tàn nhẫn và tham vọng là thứ ngấm vào xương tủy. Ta sợ một ngày nào đó, khi cậu ta đạt được ngôi vị, con sẽ trở thành vật tế thần cho sự nghiệp của cậu ta."
Đúng lúc ấy, Tiêu Thừa Dụ xuất hiện. Hắn không còn mặc y phục đen của ám vệ mà khoác lên mình bộ hoàng bào nhạt màu của Thái t.ử. Phong thái của hắn giờ đây uy nghi, thoát tục nhưng vẫn giữ được sự dịu dàng khi nhìn thấy Vân Niệm. Hắn cung kính cúi chào Vân Thiết, rồi bước lại gần nàng.
"Niệm Nhi, ta đến để mời nàng đến dự tiệc thưởng hoa tại hoàng cung vào ngày mai." Giọng hắn nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa những lo âu khó giấu.
hằng nguyễn
Vân Niệm ngước nhìn hắn: "Tiệc thưởng hoa? Liệu đây có phải là một buổi yến tiệc bình thường?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tiêu Thừa Dụ khẽ thở dài: "Đó là nơi mà các phi tần và đại thần sẽ cùng nhau tạo nên một 'chiếc lưới'. Họ muốn ép ta phải chọn một Vương phi để củng cố thế lực. Và đương nhiên, họ muốn ta chọn con gái của những gia tộc có thực lực, chứ không phải một người con gái... không có dòng dõi hiển hách như nàng."
Vân Thiết nghe vậy, liền đứng bật dậy, tay đặt lên chuôi kiếm: "Vậy cậu định làm gì? Để con gái ta đến đó chịu nhục sao?"
Tiêu Thừa Dụ nhìn thẳng vào Vân Thiết, ánh mắt kiên định: "Ta đã chuẩn bị đủ. Ngày mai, tại buổi tiệc đó, ta sẽ cho cả triều đình biết: Vân Niệm không chỉ là con gái của Định Quốc Đại Tướng Quân, mà còn là người duy nhất xứng đáng đứng cạnh ta. Ta không cần sự hậu thuẫn của bất kỳ gia tộc nào, ta chỉ cần nàng."
Vân Niệm nghe những lời đó, lòng bỗng rung động. Nàng hiểu rõ sức nặng của câu nói ấy giữa chốn hoàng cung đầy cạm bẫy. Nàng không phải là một đóa hoa yếu đuối cần được che chở, nàng đã quyết định: nàng sẽ đi cùng hắn. Nàng muốn là người sát cánh, chứ không phải người đứng sau lưng hắn để nhận lấy sự bảo hộ.
"Ta sẽ đi." Vân Niệm bình thản đáp.
Đêm đó, không khí trong phủ Tướng quân trở nên đặc quánh. Vân Thiết bắt đầu kiểm tra lại binh khí, còn Tiêu Thừa Dụ trở về Đông Cung để sắp đặt những quân cờ cuối cùng. Cả hai người đàn ông đều hiểu rằng, buổi tiệc ngày mai không phải là nơi để thưởng hoa, mà là nơi định đoạt vận mệnh của ba người họ.
Khi ánh trăng lên cao, Vân Niệm lấy ra chiếc trâm gỗ cũ từ ngày ở Thanh Khê. Nàng cài nó lên mái tóc, ánh trăng bạc phản chiếu lên gương mặt nàng sự kiên định. Dù ngày mai có là bão tố, nàng cũng sẽ đối mặt. Bởi nàng biết, từ giây phút chọn yêu một người mang dòng m.á.u hoàng gia, con đường phía trước của nàng đã không còn là con đường rải đầy cánh hoa, mà là con đường trải đầy gai nhọn. Nhưng chỉ cần có hắn bên cạnh, gai nhọn đó cũng trở thành sức mạnh để nàng bước tiếp.