Vén màn đêm, ánh sáng của kẻ bị coi thường
Buổi tiệc thưởng hoa diễn ra tại Ngự hoa viên. Những cánh hoa mẫu đơn đua nhau khoe sắc dưới ánh mặt trời rực rỡ, nhưng không khí lại đặc quánh sự giả tạo. Vân Niệm bước vào, nàng diện một bộ y phục màu lam nhạt, trên tóc chỉ cài chiếc trâm gỗ cũ từ ngày ở Thanh Khê. Vẻ đẹp thanh tao, thoát tục của nàng khiến những tiểu thư danh giá vốn đang xúng xính xiêm y rực rỡ bỗng chốc trở nên tầm thường.
Vừa ngồi xuống, một vị đại thần phe Tả Thừa tướng đã đứng lên, giọng nói dõng dạc vang khắp vườn thượng uyển: "Hoàng thượng, thần có tấu chương quan trọng. Định Quốc Tướng quân Vân Thiết, dù có công, nhưng thời gian qua đã lạm quyền, lại có tin đồn tướng quân cấu kết với Thái t.ử, lén lút vận chuyển v.ũ k.h.í từ biên ải về kinh thành với ý đồ bất chính!"
Tiếng xì xào vang lên. Vân Thiết đứng bật dậy, tay đặt lên chuôi kiếm, sát khí bùng nổ: "Ngươi nói nhăng nói cuội gì thế? Có bằng chứng không?"
"Đương nhiên là có!" Tả Thừa tướng vỗ tay. Một tên lính hộ vệ bị áp giải vào, hắn quỳ sụp xuống, run rẩy lấy ra một danh sách ghi chép các thùng hàng được vận chuyển dưới tên Vân Niệm. "Đây là giấy tờ xuất nhập kho của quân đội, tất cả đều có ấn tín của Quận chúa Thanh Khê!"
Hoàng đế ngồi trên cao, gương mặt không biểu cảm, nhìn về phía Vân Niệm: "Niệm Nhi, con có gì giải thích?"
Vân Niệm từ từ đứng dậy. Nàng không hề run rẩy, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào vị đại thần kia. Nàng khẽ cười, một nụ cười khiến kẻ đối diện bỗng chốc rợn người.
"Thưa Hoàng thượng, thần nữ vốn là cô gái quê mùa, không rành việc binh đao. Nhưng thật tình cờ, trong những thùng hàng mà vị đại nhân này nói, thần nữ lại tình cờ phát hiện ra một điều thú vị."
Nàng bước đến trước mặt vị đại thần, lấy từ trong tay áo ra một ấn tín nhỏ: "Ấn tín của Quận chúa luôn nằm bên mình thần nữ, nhưng không hiểu sao, trên bản danh sách mà đại nhân đưa ra lại có một ấn tín khác... giả đến mức thô kệch."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng ra hiệu cho ám vệ của Đông Cung. Một chiếc rương lớn được mang đến, bên trong không phải v.ũ k.h.í, mà là toàn bộ sổ sách thực sự của biên ải được sao chép lại một cách tỉ mỉ.
"Vị đại nhân này đã quá vội vàng." Vân Niệm giọng đanh thép. "Các thùng hàng mà ngài nói 'vận chuyển v.ũ k.h.í', thực chất là lương thực và t.h.u.ố.c men mà phụ thân ta gửi về cứu đói cho dân nghèo vùng ngoại ô sau trận lũ vừa qua. Nếu đại nhân muốn vu tội cho phụ thân ta, thì xin hãy nhìn kỹ lại, bên trong các thùng hàng đó là gạo hay là đao kiếm."
Tiêu Thừa Dụ bước lên một bước, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám người phe Tả Thừa tướng: "Không chỉ có vậy. Những kẻ đứng sau giật dây, mua chuộc gián điệp để vu khống người có công, ta đều đã nắm giữ danh sách. Tả Thừa tướng, ngài có muốn đích thân xem qua không?"
Tả Thừa tướng tái mặt, lắp bắp: "Thái t.ử... ngài... ngài sao có thể..."
"Ta không chỉ có thể, mà ta đã làm từ lâu." Tiêu Thừa Dụ quay sang Hoàng đế, cung kính quỳ xuống: "Phụ hoàng, kẻ muốn đoạt ngôi không phải là nhi thần, cũng không phải Tướng quân. Kẻ muốn mượn tay người để diệt trừ người thân tín, tạo ra sự hỗn loạn để chiếm lấy quyền lực, chính là những kẻ đang đứng trước mặt người đây!"
Lúc này, một đội cấm vệ quân ùa vào, khống chế toàn bộ những kẻ vừa lên tiếng vu khống. Màn kịch "bắt tội" bị lật ngược trong chớp mắt. Những bằng chứng về sự cấu kết của Tả Thừa tướng với gián điệp nước ngoài bị phơi bày ngay giữa buổi tiệc.
Vân Thiết đứng đó, nhìn con gái mình – cô gái nhỏ ngày nào còn nhào bột ngô trong gian bếp ám mùi khói, giờ đây lại ung dung đối diện với những con cáo già chốn triều đình bằng sự bản lĩnh đến kinh ngạc. Trái tim người cha già thắt lại vì tự hào.
Vân Niệm quay lại nhìn Tiêu Thừa Dụ, hai người khẽ gật đầu. Tấm màn che đậy những dối trá đã bị xé nát. Từ hôm nay, không ai còn dám coi thường nàng là "cô gái từ bùn đất" nữa. Nàng đã chứng minh rằng, mình không chỉ là hậu phương, mà là tấm khiên vững chắc nhất của người mình yêu.
hằng nguyễn