Thanh Khê Hữu Niệm

Chương 18



Quân cờ trên bàn cờ m.á.u

Đêm trước buổi tiệc thưởng hoa, kinh thành chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Tại hậu cung của Thái hậu, nơi vốn được coi là "phong thủy bảo địa" của hoàng tộc, đèn đuốc vẫn sáng trưng.

Lâm Thừa tướng dù đã bị bãi chức, nhưng phe cánh của ông ta trong triều không hề tan rã. Đứng đầu là Tả Thừa tướng đương nhiệm một kẻ cáo già với đôi mắt sắc lạnh như rắn độc. Hắn đang ngồi đối diện với một vị phi tần quyền quý, người nắm giữ sự sủng ái của Hoàng đế trong tay.

"Đại tướng quân Vân Thiết quá lạm quyền," Tả Thừa tướng nhấp chén trà nóng, giọng trầm đục. "Hắn nắm trong tay mười vạn đại quân biên thùy, giờ lại được Thái t.ử bao che. Nếu để hắn tiếp tục đưa con gái vào Đông Cung, thì thế cân bằng trong triều sẽ hoàn toàn sụp đổ."

Vị phi tần khẽ vuốt ve móng tay vàng ròng, cười khẩy: "Thái t.ử thì sao? Hắn nghĩ rằng mình là Thái t.ử là có thể xoay chuyển càn khôn? Hắn quá ngây thơ khi tin vào tình yêu. Hắn muốn dùng Vân Niệm làm điểm tựa, chúng ta sẽ biến chính điểm tựa đó thành t.ử huyệt của hắn."

Âm mưu đã định hình: Buổi tiệc thưởng hoa ngày mai không phải là nơi để chọn phi, mà là cái bẫy để "lột mặt nạ" của Thái t.ử. Họ muốn đưa ra bằng chứng (được dàn dựng công phu) rằng Tiêu Thừa Dụ cấu kết với Vân Thiết để thu phục lòng dân, từ đó vu cho hắn tội "nhòm ngó ngôi vị" khi Hoàng đế vẫn còn đương vị.

Tại Đông Cung, Tiêu Thừa Dụ đứng lặng lẽ trên lầu cao, nhìn xuống kinh thành đèn hoa rực rỡ. Ám vệ của hắn quỳ dưới chân, báo cáo những tin tức vừa thu thập được.

"Điện hạ, Tả Thừa tướng đã mua chuộc được một đám gián điệp, chúng sẽ tung tin vào ngày mai rằng ngài đang âm thầm vận chuyển v.ũ k.h.í từ biên thùy về kinh thành dưới danh nghĩa quà tặng cho Vân tiểu thư."

hằng nguyễn

Tiêu Thừa Dụ không hề ngạc nhiên. Hắn chỉ khẽ nhếch môi, nụ cười vừa lạnh lùng vừa tàn nhẫn: "Để họ tung tin. Họ muốn ta đoạt ngôi? Vậy ta sẽ cho họ thấy, ta không cần 'đoạt', ta chỉ đang chờ thời cơ để 'thu' lại những gì vốn thuộc về mình."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn quay sang thuộc hạ: "Chuẩn bị xong chưa?"

"Đã sẵn sàng. Chỉ cần họ bước chân vào cái bẫy, toàn bộ danh sách những kẻ phản trắc nằm trong phủ Tả Thừa tướng sẽ nằm gọn trong tay ngài."

Cách đó không xa, tại phủ Tướng quân, Vân Niệm cũng không hề nhàn rỗi. Nàng hiểu rằng mình là mục tiêu, nhưng nàng không còn là con chim non sợ hãi. Nàng lấy ra một bản sơ đồ bố trí nhân sự tại buổi tiệc mà phụ thân đã lén đưa cho. Nàng bắt đầu nghiền ngẫm từng vị trí, từng cái tên. Nàng biết, ngày mai, nàng không chỉ là một vị khách, mà là người trực tiếp cầm trịch cho sự an nguy của người mình yêu.

"Tiểu thư," thị nữ thân cận bước vào, giọng run rẩy, "người thực sự sẽ mang theo chiếc trâm gỗ cũ đó đến buổi tiệc sang trọng ngày mai sao? Các tiểu thư khác đều đã chuẩn bị châu báu ngọc ngà..."

Vân Niệm khẽ mỉm cười, đôi mắt sáng rực tự tin: "Châu báu của họ là để khoe khoang, còn chiếc trâm này là để nhắc nhở ta về nơi mình bắt đầu. Nếu họ muốn chê cười ta là kẻ thôn quê, thì cứ để họ làm. Người cuối cùng cười mới là người chiến thắng."

Đêm càng về khuya, những âm mưu càng đan cài c.h.ặ.t chẽ. Phía sau những đóa hoa mẫu đơn rực rỡ chuẩn bị được bày ra cho bữa tiệc, là những lưỡi gươm đã được mài sắc trong bóng tối. Không ai biết rằng, ván cờ này không chỉ có hai phe, mà có sự tham gia của một "kẻ đứng ngoài" luôn theo sát từng nước cờ.

Trong bóng tối, Tiêu Thừa Dụ thầm thì: "Niệm Nhi, chỉ cần muội đứng yên, mọi cơn bão ngoài kia ta sẽ chắn cho muội. Nhưng nếu họ muốn dùng muội để làm tổn thương ta... thì xin lỗi, kinh thành này sẽ sớm đổi chủ."

Buổi tiệc thưởng hoa, thực chất là một cuộc thanh trừng đẫm m.á.u trong thầm lặng, đã bắt đầu khởi động ngay từ giây phút này.