Thanh Mai Thiên Tài

Chương 3



 

Dù sao thì phần lớn những người tôi từng gặp đều không thể có cùng tần số suy nghĩ với tôi.

 

"Có lẽ vậy," tôi buột miệng đáp, rồi rất lịch sự nói lời tạm biệt với cậu ta: "Tạm biệt, Ứng Tuân."

 

"Ngày mai gặp nhé, cô bạn nhỏ cùng bàn." Đôi mắt Ứng Tuân cong lên, tôi mới phát hiện ra đó là một đôi mắt hoa đào vô cùng đa tình.

 

Nhưng cậu ta không có ý định rời đi, chỉ đứng tại chỗ nhìn tôi, như thể đang chờ đợi điều gì.

 

Tôi mở khóa cửa, đón lấy chiếc ba lô từ tay Hạ Kim An, ngước mắt chạm phải đôi mắt trong veo tuyệt đẹp của cậu ấy, hơi khựng lại.

 

Hạ Kim An nãy giờ vẫn im lìm, không lên tiếng cắt ngang tôi và Ứng Tuân, cũng không rời đi trước, cậu ấy luôn phải nhìn tôi bước vào nhà mới chịu lên lầu về nhà mình.

 

Thật ra không có sự thay đổi nào, ít nhất nhìn bề ngoài là vậy.

 

Nhưng chúng tôi đã làm thanh mai trúc mã mười mấy năm, tôi rất dễ dàng phát hiện ra điểm bất thường.

 

Dù chỉ là một chút xíu.

 

Thế là sau một phần mười giây suy nghĩ, tôi kéo lấy cổ tay Hạ Kim An: "Mình muốn ăn hoa quả dầm."

 

Lừa cậu ấy đấy, tôi không hề muốn ăn.

 

Mặc dù Hạ Kim An làm món gì cũng rất ngon, đồ ngọt làm ra cũng rất hợp khẩu vị của tôi.

 

Hạ Kim An khựng lại, ánh mắt dừng ở đầu ngón tay tôi đang níu lấy cậu ấy, giọng nói vẫn dịu dàng như trước: "Được."

 

Cậu ấy bị tôi kéo vào nhà.

 

Trước khi đóng cửa, tôi cũng chỉ kịp gật đầu chào hỏi Ứng Tuân theo phép lịch sự.

 

3

 

Bố mẹ tôi vì tính chất công việc nên quanh năm không có ở nhà, trong nhà thường chỉ có mình tôi.

 

Vậy nên bữa trưa và bữa tối tôi thường ăn ở trường, cuối tuần thì do Hạ Kim An giải quyết, tôi sẽ trả thù lao tương xứng với sức lao động của cậu ấy.

 

Trước kia cậu ấy không lấy, nhưng tôi luôn có cách bắt cậu ấy nhận.

 

Sau khi mặt trời lặn, Hạ Kim An rất ít khi đến nhà tôi một mình và ở chung một phòng với tôi.

 

Cậu ấy luôn rất để tâm đến những tiểu tiết vụn vặt thế này, còn nghiêm túc căn dặn tôi: "Buổi tối đừng tùy tiện ở chung trong không gian kín với người khác nữa, ngộ nhỡ là người xấu thì sao?"

 

Tôi thấy kỳ lạ: "Cậu là người ngoài à? Hay cậu là người xấu?"

 

Cậu ấy trầm ngâm vài giây, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại rất kiên định: "Là mình cũng không được."

 

Được rồi. Dù sao đối với tôi chuyện này cũng chẳng hề hấn gì, tôi cũng không bao giờ cho bạn nam nào khác bước vào nhà mình giữa đêm hôm khuya khoắt cả.

 

Tôi gật đầu tỏ vẻ đã nghe lọt tai, cậu ấy mới thả lỏng, nụ cười quen thuộc lại dần tràn ngập trong đôi mắt đen láy ôn nhu kia.

 

Hạ Kim An và những người khác không hề giống nhau.

 

Tôi có tiêu chuẩn nhận định của riêng mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Cậu ấy là người duy nhất mà tôi cảm thấy, dẫu không có cùng tần số suy nghĩ với tôi, tôi vẫn sẵn lòng nói cho cậu ấy biết tôi đang nghĩ gì.

 

Có lẽ bởi vì cho dù tôi nói gì, cậu ấy đều sẽ rất nghiêm túc lắng nghe.

 

Ví dụ như lúc này.

 

Cậu ấy đang đeo găng tay tách hạt vải cho tôi trong bếp, những múi vải trắng như tuyết được xếp gọn gàng vào trong bát thủy tinh, sạch sẽ trong veo, trông cực kỳ hấp dẫn.

 

"Cảm giác Ứng Tuân mang lại cho mình không giống những người khác," tôi chậm rãi lên tiếng: "Rất kỳ lạ."

 

Là từ trường ư, hay hormone, hoặc giả là một loại t.h.u.ố.c nào đó?

 

Hạ Kim An dừng động tác, suy nghĩ vài giây: "Kỳ lạ kiểu gì cơ?"

 

Tôi thành thật kể hết cho Hạ Kim An nghe những phản ứng bất thường của bản thân, chẳng hạn như tim đập nhanh, thân nhiệt tăng, trong đầu còn nảy ra những ý nghĩ đường đột.

 

Hạ Kim An không nói gì nữa, chậm rãi thở dài.

 

Lông mi của cậu ấy đen rậm, dài và cong v.út khiến phái nữ cũng phải ghen tị, trong đôi mắt trong veo chứa đựng vài phần bất đắc dĩ.

 

Bởi vì cậu ấy đã hiểu ý tôi.

 

Cậu ấy cân nhắc từ ngữ của mình: "Tiểu Vãn, nếu cậu nghiên cứu Ứng Tuân, chắc hẳn sẽ dùng một vài thủ đoạn hợp pháp chứ hả?"

 

Cùng lúc đó, tôi làm ra vẻ như đang trầm ngâm: "Sắp đến kỳ khám sức khỏe rồi, mình phải tìm cách lấy một mẫu m.á.u của Ứng Tuân mới được."

 

Hạ Kim An: "..."

 

Cậu ấy không hé răng lấy nửa bát vải đưa cho tôi.

 

Tôi cũng không định tiếp tục chủ đề này nữa, vì còn cần một thời gian quan sát mới có thể chứng thực được những phỏng đoán.

 

Tôi vui vẻ dùng chiếc nĩa kim loại hình quả dâu tây xiên một miếng, c.ắ.n lấy phần thịt quả vải tươi mọng, thứ nước quả mát lạnh ngọt lịm tràn ngập khoang miệng, tôi mãn nguyện híp mắt lại, ậm ờ nói: "Đương nhiên không loại trừ khả năng chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên, hoặc có thể chỉ là mình bị cậu ta thu hút."

 

Đánh giá một cách khách quan, Ứng Tuân có thể xem là một chàng trai làm nhiều người yêu mến.

 

Nên dù chỉ có 0.01% khả năng thì đó cũng là có khả năng.

 

Tôi là dân khối tự nhiên, thấu hiểu sâu sắc đạo lý khi đưa ra kết luận thì phải luôn cẩn trọng.

 

Động tác của Hạ Kim An lại khựng lại trong giây lát mà khó có thể nhận ra, sau đó cậu rủ mắt xuống.

 

Cuối cùng tôi cũng chắc chắn rằng cảm giác vừa rồi của mình không hề sai, có hơi ngạc nhiên liếc nhìn Hạ Kim An, thầm nghĩ, cậu ấy thật sự không vui rồi.

 

Lần thứ hai trong đêm nay rồi. Cho dù chỉ là một chút xíu.

 

Vậy rốt cuộc cậu ấy không vui vì chuyện gì nhỉ?

 

Dù sao thì đa phần thời gian, cảm xúc của Hạ Kim An đều êm đềm như một mặt hồ.

 

Nhưng cậu ấy không cho tôi cơ hội cất lời hỏi han, liền cất phần thạch vải đang làm dang dở vào tủ lạnh, rồi ôn tồn nói: "Ngày mai sang làm tiếp cho cậu."