Tôi chớp chớp mắt: "Hoa quả dầm của mình đâu?"
"Cậu không muốn ăn thì đừng ép bản thân làm gì." Hạ Kim An tháo găng tay ra, bình thản đưa ra kết luận: "Mình về đây, ngủ sớm đi, Tiểu Vãn."
Sát cánh bên nhau mười năm, cậu ấy dường như nằm lòng mọi thứ về tôi.
Tôi "ồ" một tiếng, cũng không hề phủ nhận lời cậu ấy, mà tiện tay lấy nĩa xiên miếng vải cuối cùng trong bát đưa đến tận miệng cậu.
Hạ Kim An cụp mắt nhìn ngón tay tôi, dường như khựng lại mất hai giây, rồi mới dè dặt c.ắ.n dọc theo mép quả vải.
Cậu ấy tránh né cái nĩa hình dâu tây, cũng tránh luôn ngón tay tôi.
Nhưng chút cảm xúc kỳ lạ vừa rồi đã tan biến không còn tăm hơi.
Tôi nhìn rặng hồng nhạt lấp ló bên tai và dáng điệu hốt hoảng quay người của cậu ấy, vô cùng thỏa mãn cất lời: "Ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Mặc dù không hiểu sao cậu ấy lại khó chịu, nhưng không sao cả.
Việc làm thế nào để cậu ấy vui vẻ, tôi hoàn toàn nắm rõ trong lòng bàn tay.
4
Trời còn chưa sáng, tôi đã thức dậy rồi.
Lúc mặc đồ xong xuôi định mở cửa, tôi đã có một thoáng do dự.
Nhưng rất nhanh sau đó, tôi đã xoay tay nắm cửa.
Thế rồi không ngoài dự đoán, ở đối diện cũng truyền tới một âm thanh y hệt.
Ứng Tuân đang mặc chiếc quần cộc và áo thun màu đen, mái tóc hơi rối bù, đôi mắt cũng lờ đờ, dáng vẻ như vẫn chưa tỉnh ngủ.
Thấy tôi, cậu ta sững lại: "Chúc Đình Vãn?"
Lần đụng độ này, quả thật không hề có bất kỳ dấu vết cố tình sắp đặt nào.
Trước kia tôi đã trải qua quá nhiều trường hợp tình cờ đụng độ cậu ta vào buổi sáng, cho nên hôm nay tôi cố ý ra khỏi nhà sớm hơn hai tiếng rưỡi.
Bốn giờ rưỡi, thời gian này tuyệt đối không phù hợp với thói quen sinh hoạt bình thường của Ứng Tuân.
Vậy mà tôi vẫn đụng mặt cậu ta.
"Sao cậu dậy sớm thế," cậu ta ngạc nhiên nhướng mày, sau đó lại dùng điệu bộ cười như không cười trêu ghẹo: "Học bá đều vậy cả à?"
Đương nhiên là không, tôi có ham học đến mấy thì cũng là con người, cũng cần có giấc ngủ đầy đủ, sao có thể ngày nào cũng thức dậy từ bốn giờ rưỡi sáng?
Hôm nay chỉ là một ngoại lệ.
Tôi không đáp mà hỏi ngược lại: "Còn cậu thì sao? Sao cũng dậy sớm vậy?"
"Tôi nghe thấy tiếng mèo kêu." Nhắc đến chuyện này, Ứng Tuân khẽ nhíu mày: "Tôi từng nuôi rất nhiều mèo, nghe tiếng con này có vẻ như đang bị thương."
Dừng một chút, cậu ta nói: "Tôi định xuống dưới tìm thử."
Nhà chúng tôi ở tận tầng hai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi không hề nghe thấy tiếng mèo kêu, cậu ta lại nghe thấy.
Tất nhiên điều này cũng không chứng minh được gì, có thể là do cậu ta ngủ không sâu, cậu ta không đóng cửa sổ, hoặc là con mèo đó ở gần cậu ta hơn.
Nhưng dù là lý do gì thì cũng có phần khiên cưỡng.
Do đó sự tình cờ như thế, có lẽ thật sự đang bị tác động bởi một vài yếu tố phi tự nhiên nào đó.
Sau khi chứng thực được một phần phỏng đoán của mình, đáng nhẽ tôi nên quay vào nhà, ngủ nướng thêm một giấc lấy sức.
Nhưng dẫu xét về mặt lý trí hay trực giác, tôi đều không thể kiềm chế được lòng hiếu kỳ cùng sự khao khát tìm tòi cuồn cuộn dâng lên trong lòng.
Nếu thật sự có một thứ thế lực bí ẩn nào đó thôi thúc tôi và Ứng Tuân không ngừng có cơ hội ở riêng với nhau, vậy thì tôi thừa nhận, nó đã làm được rồi.
Tôi im lặng vài giây: "Tôi tìm cùng cậu nhé."
"Được thôi." Ứng Tuân đồng ý vô cùng sảng khoái, chỉ có điều cậu ta vừa với tay lấy thứ gì đó ở sảnh trước cửa nhà.
Đó là một chai xịt muỗi.
Bàn tay với những đốt xương thon dài của cậu ta nắm lấy bình xịt nhỏ màu xanh biếc, tự nhiên nửa quỳ xuống: "Giờ muỗi nhiều lắm, cẩn thận đừng để bị đốt."
Tôi mặc chiếc quần dài trường phát, nhưng do cao lên nên ống quần hơi ngắn, để lộ ra một đoạn cổ chân.
Màn sương được phun ra hình thành hiệu ứng Tyndall dưới ánh đèn mờ ảo của hành lang, tôi cúi mắt nhìn Ứng Tuân, ngón tay lại một lần nữa đặt lên cổ tay mình.
Tim lại đập nhanh hơn rồi.
Ứng Tuân đặt chai nước xịt muỗi về chỗ cũ, bật đèn pin điện thoại lên rồi thuận miệng dặn dò: "Cầu thang khu chung cư này của cậu khá dốc đấy, tớ đi trước, cậu nhìn đường cẩn thận kẻo ngã."
Tôi bước theo một bước, đầu óc đang tỉnh táo bỗng nhiên dâng lên một cơn đau nhói.
Những ký ức mơ hồ lũ lượt ùa về, từng khung hình, từng thước phim, đều là cùng một người.
Đó là một cậu bé, lần nào trước khi ra ngoài cậu ấy cũng xịt nước chống muỗi cho tôi, lúc tôi bị muỗi đốt cậu ấy sẽ mang đến một hũ cao nhỏ màu nhạt, bôi lên những nốt sưng đỏ rồi nghiêm túc dặn tôi không được gãi.
"Càng gãi càng ngứa, gãi rách da sẽ để lại sẹo đấy..."
Buổi tối chúng tôi ra công viên ngắm đom đóm, cậu ấy cầm đèn pin đứng trước mặt tôi, bảo tôi đi chậm thôi.
Cậu ấy cao hơn tôi một chút, quay lưng về phía tôi, ngược sáng nên tôi không nhìn rõ mặt.
Chỉ là ánh trăng đêm đó thực sự rất đẹp, bên bờ sông gợn sóng lấp lánh như dải lụa bạc, từng ngọn đèn hoa đăng tựa đóa sen được thả trôi hết ngọn này đến ngọn khác.
Cậu bé ngồi cạnh tôi, bóng dáng ấy dần dần, dần dần trùng khớp với Ứng Tuân trước mắt, không sai một ly.
Trong cơn bàng hoàng, tôi khựng bước lại.
"Sao thế?" Ứng Tuân quay đầu lại nhìn tôi.
Tôi nhìn cậu ấy chằm chằm, chợt có một linh cảm vô cùng vi diệu.
Khoảnh khắc nhận ra trọng tâm không vững, tôi liền dừng lại, vậy nếu tôi cứ thế bước tiếp, có phải sẽ đột ngột hụt chân?
Ứng Tuân ở phía trước, có lẽ cậu ấy sẽ đỡ được tôi, hoặc có lẽ sẽ bị tôi tông ngã. Nhưng chúng tôi không thể tránh khỏi việc tiếp xúc thân thể, nhịp tim tôi sẽ loạn nhịp, nhiệt độ cơ thể tăng lên, m.á.u tuần hoàn nhanh hơn, tiết ra nhiều dopamine hơn, và đầu óc tôi cũng sẽ càng thêm thiếu tỉnh táo.