Thanh Mai Thiên Tài

Chương 5



 

Tôi sẽ hỏi cậu ấy, cậu bé năm xưa có phải là cậu ấy không.

 

Là cậu ấy sao? Thực sự là cậu ấy à? Ký ức tuổi thơ đối với tôi bỗng chốc trở nên mơ hồ đến thế.

 

Tôi từng sống ở đâu? Trong số những người bạn thời thơ ấu có cậu ấy không? Đoạn ký ức này có thực sự tồn tại? Tôi đã quên mất điều gì sao?

 

Tôi day day huyệt thái dương, khẽ nói mình không sao, rồi lẳng lặng tiếp tục đi xuống lầu.

 

"Ứng Tuân." Ngay khoảnh khắc bước ra khỏi cầu thang, tôi hỏi cậu ấy: "Hồi trước cậu từng bắt đom đóm chưa?"

 

Cậu ấy không quay đầu lại, giọng điệu thoải mái: "Hồi nhỏ tớ sống ở đây, nhà ngay cạnh bờ sông, chuyện này làm sao mà chưa từng làm chứ?"

 

"Vậy sao?" Tôi không hỏi thêm nữa.

 

Nhưng giây tiếp theo, Ứng Tuân quay đầu lại, nhướn mày cười với tôi: "Sao thế, cậu cũng từng bắt à? Vậy biết đâu chúng ta từng gặp nhau rồi đấy, hồi nhỏ tớ còn từng bắt giúp một cô bé cơ."

 

Cạch.

 

Mọi manh mối khớp nhau khít khịt, hoàn hảo không một vết xước.

 

Đoạn ký ức này giống như một viên ngọc trai bị thời gian đằng đẵng vùi lấp đến tận ngày hôm nay, nó trắng ngần, thuần khiết, trong veo lấp lánh, đầy cám dỗ khiến người qua đường muốn chạm vào.

 

Ứng Tuân bế từ trong lùm cây thấp ra một chú mèo con bị thương ở chân sau bên phải.

 

Nó chắc là mèo hoang, lông bết lại, bẩn thỉu đến mức không nhìn ra màu sắc ban đầu, nhưng đôi mắt lại có màu xanh lam trong vắt, khẽ kêu "meo meo" yếu ớt, ngoan ngoãn tựa vào người Ứng Tuân.

 

Ứng Tuân chẳng hề chê bai mà ôm nó vào lòng, vẻ mặt vô cùng dịu dàng, khẽ giọng an ủi nó.

 

"Phải đưa đi bệnh viện thôi," Cậu ấy nói: "Trông như là giẫm phải bẫy rồi, cần phải nẹp lại."

 

Giờ này, phần lớn bệnh viện thú y đều không mở cửa.

 

Nhưng tôi lại vừa vặn quen biết một chủ tiệm sẽ mở cửa vào giờ này.

 

Trong đầu tôi lại mập mờ hiện lên một đoạn ký ức khác.

 

Tôi cùng một cậu bé ôm một chú mèo, vội vã đi trên đường, gõ cửa hết bệnh viện này đến bệnh viện khác.

 

Chỉ có duy nhất một bệnh viện mở cửa, một cô gái trẻ đeo khẩu trang ngạc nhiên nhìn chúng tôi, sau đó đón lấy chú mèo.

 

Cậu bé ấy ngửa đầu nói với bác sĩ về tình trạng của chú mèo, trên bàn tay bẩn thỉu vẫn còn dính vết m.á.u của nó.

 

Gió đêm thổi bay một lọn tóc sau gáy cậu ấy, bóng lưng gầy gò nhưng thẳng tắp.

 

Tôi ngẩng đầu nhìn Ứng Tuân trước mặt.

 

Như thể một định mệnh đã được an bài, mái tóc ngắn rối bời của cậu ấy bị gió thổi tung, chiếc áo thun phồng lên làm nổi bật vóc dáng thanh tú, hệt như năm xưa không sai một chút nào.

 

Trời hửng sáng, ánh bình minh phủ một lớp vàng nhạt lên mái tóc, ngón tay và cả đôi đồng t.ử đen lánh của cậu ấy, dịu dàng mà đẹp đẽ.

 

Trái tim tôi bỗng nhiên được ngâm trong một loại cảm xúc có thể gọi là ấm áp, ươn ướt, có lẽ ngay khoảnh khắc này, ánh mắt tôi nhìn Ứng Tuân cũng long lanh ngấn nước.

 

Tôi nghĩ: [Cậu ấy thật tốt.]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi nghĩ: [Mình nhớ ra cả rồi.]

 

Tôi nghĩ: [Hoá ra là như vậy.]

 

Tôi nghĩ: [Có lẽ mình hơi…]

 

Tiếng tim đập rộn ràng, nhịp thở dồn dập, một đêm hè kề vai bên nhau chờ trời sáng.

 

Sẽ không có ai mà không rung động trước cảnh tượng đó, đúng không?

 

Giống như thần linh đang thì thầm bên tai.

 

Nhưng tôi lại lùi về sau một bước, dứt khoát thoát khỏi thứ cảm xúc ấm áp ấy.

 

Tôi nghĩ: [Kẻ trộm, tên l.ừ.a đ.ả.o, nực cười, thật là vô căn cứ.]

 

Tôi nghĩ: [Bất kể là thứ gì đang giở trò quỷ, dừng lại ở đây được rồi đấy.]

 

Ứng Tuân nhìn tôi, như một lời hỏi han không thành tiếng.

 

Tôi cụp mắt xuống, giọng nói rất bình tĩnh: "Tớ đưa số điện thoại cho cậu."

 

"Hửm?"

 

"Chủ tiệm thú y này sẽ mở cửa vào giờ này.” Thao tác của tôi rất nhanh, rút từ trong túi ra một mảnh giấy nhớ và b.út ký tên thường mang theo người, viết một dãy số rồi đưa cho cậu ấy: "Cậu cứ đưa mèo con đến đó là được."

 

"Cậu không đi cùng tớ à?" Giọng Ứng Tuân có chút ngạc nhiên.

 

"Tớ còn có chút việc," Tôi dứt khoát quay người đi: "Sau này tớ sẽ đến thăm nó."

 

Tư duy của tôi có lẽ đã bị thao túng rồi.

 

Chuyện này nghe thật khó tin, nhưng loài người vẫn còn bao nhiêu nan đề chưa giải quyết được, biết đâu thực sự tồn tại một loại sức mạnh thuộc về chiều không gian cao nào đó.

 

Sau khi chắc chắn, tôi cảm thấy một cơn giận dữ đã lâu không xuất hiện.

 

5

 

Tôi bắt đầu lật tìm trong tủ sách.

 

Tủ sách của tôi luôn được sắp xếp ngăn nắp, vì vậy tôi rất dễ dàng tìm thấy những thứ mình cần: một cuốn album ảnh, tiêu bản đèn hoa đăng, và một quyển sổ cái.

 

Mỗi trang trong album ảnh của tôi đều có ghi rõ thời gian và địa điểm, vào mùa hè chín năm trước, có lưu giữ một bức ảnh của tôi và những chú đom đóm.

 

Trong ảnh, tôi hoàn toàn vô tri vô giác nâng một chiếc lọ thủy tinh ngắm nhìn bầu trời rợp bóng đom đóm, đôi mắt sáng lấp lánh.

 

Bức ảnh này không hề xuất hiện người thứ hai, nhưng xuất phát từ một loại trực giác, tôi khựng lại vài giây, rút tấm ảnh ra và lật ra mặt sau.

 

Quả nhiên, ở đó có dán một mảnh giấy nhỏ đã ngả vàng.

 

[Đèn hoa đăng bán hết rồi, sau này sẽ làm cho Tiểu Vãn một chiếc.]

 

Lúc còn nhỏ chúng tôi tin vào tất cả những truyền thuyết ước nguyện, thế nên Hạ Kim An mới nắn nót viết ra mảnh giấy này, bỏ vào chiếc lọ thủy tinh vốn định dùng để bắt đom đóm của chúng tôi.