Nhưng vào giây phút nhận ra ký ức giữa mình và Hạ Kim An đang bị ghi đè, tôi đã cảm thấy một sự phẫn nộ chưa từng có từ trước đến nay.
Tôi không muốn quên Hạ Kim An.
Cậu ấy là ranh giới cuối cùng của tôi.
Không một ai có thể ép buộc tôi làm những điều mà tôi không muốn.
6
Trước khi xảy ra chuyện sáng ngày hôm nay, tôi đã quan sát được một thời gian rồi.
Tôi không hẳn là một người theo chủ nghĩa duy vật thuần túy, câu trả lời có được hiện tại tuy nghe qua thật khó lòng chấp nhận, nhưng sau khi loại trừ tất cả những điều bất khả thi, thì đây chính là lựa chọn duy nhất.
Vì vậy lúc ra ngoài vào buổi sáng, tôi đã giải thích chuyện này với Hạ Kim An.
Cậu ấy cũng rất chăm chú lắng nghe, ngay cả khi nghe thấy những lời giống hệt như một trò đùa ngày Cá tháng Tư thế này, nét mặt cậu ấy vẫn luôn không thay đổi gì nhiều, cho đến khi tôi khựng lại một chút: "Nhưng vẫn còn một khả năng khác."
Hạ Kim An hơi ngẩn ra: "Hửm?"
"Có lẽ tớ đã mắc phải một căn bệnh tâm thần nào đó," Tôi nói một cách vô cùng nghiêm túc: "Thế nên ký ức mới hỗn loạn, nội tiết tố cũng rối loạn, tất cả những điều này đều có nguyên nhân bệnh lý của nó."
Hạ Kim An khẽ thở dài, màu mắt cậu ấy dưới ánh mặt trời hiện lên một sắc hổ phách rất nhạt, giống như siro vani đang được nấu tan chảy vậy.
"Tiểu Vãn... tớ nghĩ khả năng này chắc là không thành lập đâu."
"Tớ cũng thấy thế, dù sao thì tớ vẫn làm kiểm tra tâm lý định kỳ mà." Đã đi đến cửa lớp học rồi, tôi nghiêng đầu hỏi cậu ấy: "Cậu không có gì muốn hỏi sao?"
Hạ Kim An suy nghĩ vài giây: "Tiểu Vãn, thật ra để chấp nhận chuyện này, vốn dĩ đối với tớ là một điều rất khó khăn."
Trông cậu ấy vẫn bình thản và dịu dàng như thế, ngay cả khi biết được những ký ức liên quan đến bản thân sắp sửa bị xóa sạch khỏi tâm trí tôi, cậu ấy cũng chẳng hề có d.a.o động cảm xúc nào quá lớn.
"Tớ rất..." Cậu ấy khựng lại vài giây, chắc là cảm thấy những lời tiếp theo có chút khó nói thành lời, nên vội vã bỏ qua: "Vốn dĩ tớ sẽ hoài nghi, sẽ đau lòng, thậm chí có lẽ còn cảm thấy hơi tuyệt vọng nữa. Bởi vì nếu đúng như những gì cậu nói, đây là một loại sức mạnh thuộc về chiều không gian cao, thì sức người khó mà chống chọi nổi."
Quả thực, bất kể đó là lời nói thật hay chỉ là lời nói dối do tôi tùy tiện thêu dệt, một khi sự thật hoang đường như vậy đã được thốt ra, thì thật hay giả đã không còn quan trọng nữa rồi.
"Nhưng cậu đã nói rằng cậu sẽ không quên tớ." Cậu ấy bỗng nhiên nhìn tôi rồi mỉm cười, nụ cười nhảy nhót trên khóe mắt, giống như những mẩu vụn ca cao Oreo rắc trên lớp váng sữa kem mặn vậy: "Tớ tin cậu."
"Tất cả những lời hứa cậu từng lập ra với tớ, chưa bao giờ cậu thất hứa cả."
"Vì thế nên tớ tin tưởng cậu."
Trong khoảnh khắc ấy, tiếng gió dường như cũng ngừng hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi nhìn hàng lông mày và đôi mắt thanh tú của cậu ấy, trong đầu bỗng hiện lên một từ ngữ vô cùng kỳ quái.
"Bị sắc đẹp làm mờ mắt".
Thế là trước khi quay người bước vào lớp, tôi liền vô thức thốt lên: "Tớ muốn ăn bánh pancake vani với cả uống cà phê kem muối biển rắc vụn bánh Oreo."
Hạ Kim An: "Được."
Tâm trạng vốn dĩ như mây mù giăng lối giống như được x.é to.ạc ra một khe hở đón ánh nắng, khi nhìn thấy Ứng Tuân lần nữa, thậm chí tôi còn có tâm trạng mỉm cười với cậu ta.
"Chào buổi sáng."
Cậu ta đang gục xuống bàn chợp mắt, thấy tôi đến bèn mở mắt ra, ánh mắt sáng quắc: "Chào buổi sáng nhé."
Hôm nay phải kiểm tra sức khỏe, mà sau khi khám xong, tôi sẽ sang trường Yến Đại ngay bên cạnh để tham gia đợt tập huấn chuẩn bị cho kỳ thi học sinh giỏi.
Cho dù là thứ sức mạnh mà mắt thường không thể nhìn thấy, thì nó chắc chắn cũng phải có phương thức vận hành riêng.
Có thể là do các nguyên tố hóa học, có thể là các bước sóng đặc biệt, hoặc cũng có thể là một loại quần thể vi khuẩn hay virus nào đó.
Tóm lại, nếu muốn làm rõ toàn bộ chuyện này, sự hiện diện của Ứng Tuân là điều không thể thiếu.
Nhưng mà cũng chẳng sao, cho dù tôi có đi Yến Đại, tôi tin là cậu ta cũng sẽ vì đủ thứ lý do bất khả kháng mà tìm đến bên cạnh tôi thôi.
Thế nhưng trước đó, tôi cần phải cân nhắc một vấn đề khác, liệu có nên nói cho cậu ta biết suy đoán của mình hay không.
Tôi nói cho Hạ Kim An nghe là vì lòng tin tưởng tuyệt đối 100% cũng như sự thấu hiểu của tôi dành cho cậu ấy, nhưng còn Ứng Tuân, tôi không chắc chắn lắm.
Nhìn từ tình hình hiện tại, có lẽ cậu ta đang cố tình tạo ra một bầu không khí "mập mờ" với tôi, nhưng tôi không rõ đó là ý nguyện thực sự của cậu ta hay bản thân cậu ta cũng đang bị tác động rồi.
"Mèo con sao rồi?" Tôi hỏi cậu ta.
"Băng bó xong rồi, tình hình không mấy nghiêm trọng, nhưng muốn đi lại được thì vẫn phải mất một thời gian nữa," Cậu ta không kìm được mà mỉm cười: "Tạm thời tớ không có thời gian chăm sóc nó nên đã đem đi gửi nuôi hộ rồi."
Khựng lại một lát, cậu ta nói tiếp: "Bác sĩ bảo tiền khám chữa bệnh khấu trừ từ trong thẻ của cậu, để tớ chuyển khoản trả lại cậu."
Tôi nhìn kỹ cậu ta thêm mấy lần.
Ứng Tuân vào lúc này dường như có phần chân thật hơn so với ngày thường, tôi có thể lờ mờ nhìn thấu được một góc khuất bên dưới lớp kính lọc dày đặc kia.
Cán cân d.a.o động bắt đầu hơi nghiêng về một bên.