Thanh Mai Thiên Tài

Chương 8



 

Cuối cùng, vào khoảnh khắc cậu ta cầm điện thoại lướt tìm các vật dụng nuôi mèo một cách vô cùng thuần thục, tôi đã gọi tên cậu ta: "Ứng Tuân."

 

"Ơi?" Cậu ta chăm chú so sánh các thương hiệu với nhau: "Đợi nó khỏe lại tớ sẽ bế nó về nhà nuôi, cậu cũng có thể sang nhà tớ chơi với nó."

 

"Cậu đã từng bao giờ có cảm giác bị một thế lực vô danh nào đó thao túng chưa?" Tôi hỏi cậu ta: "Ví dụ như cậu đã từng nghĩ xem, tại sao vào lúc bốn giờ rưỡi sáng, cậu lại bị đ.á.n.h thức bởi tiếng kêu của một chú mèo con đáng lẽ ra phải đang rất yếu ớt không?"

 

Động tác của cậu ta bỗng nhiên khựng lại.

 

Cậu ta ngước mắt nhìn tôi, như thể trong một khoảnh khắc đã rơi vào trạng thái thẫn thờ bàng hoàng: "Cậu... có ý gì?"

 

"Cậu không thấy rằng những màn tình cờ gặp gỡ liên tục của chúng ta, hay việc hai đứa thường xuyên bị cô lập trong không gian kín, không đơn thuần chỉ có thể giải thích bằng hai chữ duyên số sao?" Tôi bình thản nói: "Cậu trở thành bạn cùng bàn của tớ, cậu nhặt được chiếc ô tớ làm mất, lúc cậu cần thuê nhà thì vừa vặn hàng xóm của tớ lại chọn ra nước ngoài định cư… Mọi chuyện cứ giống như một chương trình truyền hình thực tế đã được lên sẵn kịch bản vậy, còn chúng ta chính là những con rối bị thiết lập sẵn hỷ nộ ái ố trên sân khấu."

 

Ứng Tuân nhìn tôi, ánh mắt trở nên vô cùng phức tạp.

 

Nửa ngày sau, cậu ta mới hỏi tôi: "Nhỡ đâu tất cả thực sự chỉ là trùng hợp thì sao?"

 

Tôi vạch ra những đường nét hỗn loạn trên tờ giấy nháp trắng tinh: "Cậu nghĩ đây chỉ là trùng hợp thôi à? Vậy cậu có từng cảm thấy cơ thể mình xuất hiện những phản ứng sinh lý kỳ lạ, hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát không?"

 

Cơ thể cậu ta không còn thả lỏng nữa, đường xương quai hàm cũng bạnh ra căng cứng, giống như đang gồng mình kìm nén một loại cảm xúc nào đó: "Chúc Đình Vãn, có lẽ đó chỉ là vì tớ thích cậu mà thôi."

 

Tớ thích cậu.

 

Tôi có một thoáng ngỡ ngàng, nhưng ngay sau đó liền nhận ra, có lẽ những điều cậu ta biết, những điều cậu ta đang cố tình trốn tránh, chính là những mảnh vỡ của sự thật mà tôi vẫn chưa nhìn thấu được.

 

"Vậy có muốn đ.á.n.h cược một ván không?" Tôi bỗng mỉm cười: "Tuần sau tớ phải sang Yến Đại tham gia đợt tập huấn cuộc thi toán học rồi, tớ cược rằng cậu cũng sẽ vì đủ loại sự cố đột xuất mà đến Yến Đại. Thận chí còn có khả năng ở ngay tầng trên hoặc tầng dưới phòng tớ."

 

Ứng Tuân: "Tiền cược là gì?" Cậu ta như đang muốn khiêu khích: "Nếu cậu thua cuộc, cậu phải đi hẹn hò với tớ đấy nhé?"

 

Tôi vẫn bình tĩnh như mọi khi: "Được thôi, nhưng nếu cậu thua, tớ muốn có được mẫu m.á.u, tóc và dịch cơ thể của cậu."

 

Vẻ mặt của Ứng Tuân xuất hiện một khoảng trống rỗng trong chớp mắt.

 

Phải mất một lúc lâu, cậu ấy mới khôi phục lại vẻ bình thường: "Thỏa thuận thế đi."

 

7

 

Tôi đã được thưởng thức món bánh xếp vani và cốc cà phê với lớp kem muối biển rắc đầy vụn Oreo mà mình hằng mong nhớ.

 

Thạch vải cũng đã làm xong, từng viên trong veo lấp lánh vô cùng đẹp mắt. Tôi quyết định sẽ mang tất cả đến Yến Đại, hy vọng ký túc xá bên đó có tủ lạnh.

 

Ngoài ra, Hạ Kim An còn làm cho tôi rất nhiều món tráng miệng dễ mang theo mà lại khó hỏng.

 

Từ nhỏ đến lớn cậu ấy luôn như vậy, còn dặn đi dặn lại tôi đủ điều, cứ như một người cha già nhìn con gái lần đầu tiên đi xa nhà.

 

Chiếc máy ảnh lấy liền tôi mua đã được giao tới, tôi hướng ống kính về phía những món tráng miệng và góc nghiêng của Hạ Kim An lúc nấu ăn chụp tách tách liên tục, sau đó dùng b.út ký viết chữ lên mặt sau.

 

Dạo này tôi trở thành một kẻ cuồng ghi chép, đi đâu cũng phải chụp ảnh, còn tiện tay ghi lại thời gian, địa điểm cũng như sự việc.

 

Nguyên nhân cũng rất đơn giản, trên cơ sở những ký ức quá khứ đang dần phai mờ, tôi muốn lưu giữ lại nhiều bằng chứng hơn.

 

Sự thật là, tính đến hôm nay, tôi đã quên đi rất nhiều ký ức về Hạ Kim An.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Quá khứ của chúng tôi giống như bị một cục tẩy chậm rãi xóa đi, chỉ để lại một chút vụn vặt có thể bị gió cuốn bay bất cứ lúc nào.

 

Mỗi lúc như thế, tôi lại đi lục lọi những món đồ cũ, sau đó gượng ép bản thân phải nhớ lại ngọn nguồn sự việc.

 

Tôi có một cung điện ký ức, những cuốn sách đặt trên kệ nếu bị thiêu rụi, tôi sẽ viết lại một cuốn mới.

 

Nhờ có trí nhớ vượt xa người thường, nhưng không ngoài dự đoán, sau mỗi lần thành công, tôi đều cảm thấy đau đầu như b.úa bổ.

 

Bị trừng phạt rồi.

 

Tôi nhận thức rõ ràng điều này, bởi vì không tuân theo mạch truyện, tôi đã bị trừng phạt.

 

Nhưng tôi chẳng hề bận tâm.

 

Nỗi đau sinh lý căn bản chẳng thể sánh bằng nỗi thống khổ khi phải quên đi Hạ Kim An.

 

Tôi không thích nuốt lời, và tôi sẽ không nuốt lời.

 

Ứng Tuân đã thua trong vụ cá cược với tôi.

 

Cậu ta lọt vào mắt xanh của đội tuyển thể thao trường Yến Đại, cũng phải tham gia tập huấn thể thao để chuẩn bị cho kỳ tuyển sinh tự chủ của trường.

 

Rất tình cờ, ký túc xá của hai đội tập huấn lại nằm cùng một tòa nhà, cậu ấy ở ngay tầng trên phòng tôi.

 

Lời tiên đoán ứng nghiệm từng cái một, tôi chẳng hề có cảm giác thỏa mãn vì đã nhìn thấu mọi chuyện từ trước, mà chỉ thấy một sự khó chịu và chán ghét.

 

"Tớ không muốn tham gia tập huấn nữa..." Trước lúc xuất phát, tôi nói với Hạ Kim An.

 

Mục tiêu từ trước đến nay của tôi luôn là khoa Vật lý trường Yến Đại, kỳ thi học sinh giỏi Toán chính là viên gạch gõ cửa để tôi bước vào thánh đường này.

 

Còn quỹ đạo cuộc đời của Ứng Tuân không nghi ngờ gì nữa đang dần trùng khớp với tôi, cậu ấy cũng sẽ vào Yến Đại, biết đâu mấy chục năm sau này chúng tôi sẽ phải dây dưa với nhau.

 

Vậy thì có lẽ, tôi có thể từ bỏ kỳ thi, từ bỏ Yến Đại, tôi có thể đi đến một nơi xa hơn.

 

Nhưng khi nghe tôi nói vậy, Hạ Kim An chỉ xách ba lô của tôi lên, đưa cho tôi một chiếc bánh mochi vani: "Tiểu Vãn, xuất phát thôi."

 

Ánh mắt cậu ấy vẫn rất đỗi dịu dàng.

 

Nhưng tôi như bị rút cạn sức lực, hai vai rũ hẳn xuống.

 

Tôi chỉ lẳng lặng nhìn cậu ấy, cậu ấy chần chừ vài giây, cuối cùng bước tới, khẽ khàng ôm lấy tôi.

 

Hơi ấm và mùi hương quen thuộc trong nháy mắt xoa dịu cõi lòng đang bồn chồn của tôi. Tôi quàng tay ôm cổ cậu ấy, cảm nhận được đôi bàn tay đang ôm hờ lấy tôi không biết nên đặt vào đâu, tôi không kìm được bật cười một tiếng.

 

Nhưng chỉ trong chớp mắt, trong ký ức về cái ôm, khuôn mặt thuộc về Hạ Kim An dần dần bị thay thế thành Ứng Tuân.

 

Tôi rũ mắt, cưỡng ép xua tan hình ảnh của khoảnh khắc đó, dang tay ôm cậu ấy c.h.ặ.t hơn.

 

"Tớ đợi cậu về." Hạ Kim An nói: "Tiểu Vãn, đừng nhận thua."

 

Cậu ấy biết tôi không cam tâm nhận thua, dựa vào đâu mà bắt tôi phải nhận thua cơ chứ? Dựa vào đâu bắt tôi phải từ bỏ cuộc đời và lý tưởng của mình, chỉ biết chọn cách trốn chạy? Dựa vào đâu bắt tôi phải từ bỏ người mà mình thích...