Diệp Bắc Đường nhấp ngụm trà nữa:“Để lại một người sống, sau đó bổn hoàng t.ử để Lưu Phong đi theo tên t.ử sĩ kia đến chỗ của kẻ chủ mưu phía sau, ngươi đoán xem kẻ chủ mưu lần này là ai?”
“Nam Cung Phong hoặc là Phùng Thiên Cương!” Toàn bộ kinh thành, ngoại trừ hai người bọn họ ra, không có người nào có thể huấn luyện ra t.ử sĩ lợi hại như thế.
“Phốc!” Diệp Bắc Đường kiềm chế không được, trà vừa uống vào miệng liền phun ra:“Khụ khụ…… Ngươi làm sao mà biết được?”
“Đoán!” Nam Cung Quyết trả lời nhẹ nhàng bâng quơ, ánh mắt thâm thúy càng ngưng càng sâu: Quả nhiên không ngoài dự đoán của bổn vương……
“Tên t.ử sĩ kia đi Cảnh vương phủ, nhưng mà, Phùng Thiên Cương cũng ở nơi đó.” Diệp Bắc Đường trong mắt lộ ra nghi hoặc:“Lưu Phong nghe lén được Nam Cung Phong và Phùng Thiên Cương nói chuyện, bọn họ phái người ám sát Lạc Mộng Khê, là muốn ngăn cản nàng tham gia Cúc Hoa yến ngày mai.”
“Đây là tại sao?” Lạc Mộng Khê ở Cúc Hoa yến sẽ làm ra chuyện vô cùng bất lợi đối với bọn họ sao?
Diệp Bắc Đường lắc đầu:“Việc này ta cũng không biết, bọn họ chưa nói.”
Ngày mai chính là Cúc Hoa yến, hết thảy đáp án sẽ rõ, bọn họ không cần nóng lòng nhất thời……
Suy nghĩ điều này, Nam Cung Quyết cúi đầu nhìn quyển sách trên tay, không chút để ý hỏi:“Tên t.ử sĩ còn sống kết cục như thế nào?”
“Đương nhiên là rớt c.h.ế.t!” Diệp Bắc Đường bất cần đời trả lời:“Khi Lưu Phong ra tay, đã tính thời gian rất chuẩn, tên t.ử sĩ kia sống không quá nửa canh giờ.” Cúc Hoa yến ngày mai, có trò vui để xem rồi!
- – - – - – - -
Hôm sau, trời còn chưa sáng, Lạc Thải Vân đã rời giường, rửa mặt chải đầu, tắm rửa, xông hương, thật cẩn thận mặc sa y màu trắng may bằng đoạn gấm tuyết mua được của Lạc Mộng Khê.
Nói thật, Lạc Thải Vân không thích quần áo màu trắng, cảm thấy rất tầm thường, nhưng Nam Cung Quyết thích màu trắng, vì muốn xứng đôi với Nam Cung Quyết, nàng phải mặc sa y màu trắng để tham gia Cúc Hoa yến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khiến nha hoàn vì nàng mà làm ra b.úi tóc theo đúng khí chất, đeo trang sức quý giá mà nàng thích nhất, cả người dung quang toả sáng.
Dùng chút đồ ăn đơn giản, Lạc Thải Vân đã vội không thể đợi nữa kéo Tam phu nhân đi đến đại sảnh: Bọn họ muốn đến đại sảnh trước, sau đó Lạc Thừa tướng dẫn ra phủ đến hoàng cung.
Trong đầu hiện ra khuôn mặt tuấn tú anh tuấn tuyệt luân của Nam Cung Quyết, lại liên tưởng đến mình sắp trở thành Lạc vương phi, Lạc Thải Vân trong lòng vui sướng không thể dùng ngôn ngữ để hình dung, trên khuôn mặt nhỏ nhắn được trét một tầng phấn thật dày hiện ra ôn nhu và ngượng ngùng hiếm thấy: Quyết, ta sắp trở thành tân nương của ngươi, ngươi chuẩn bị thú ta đi là vừa……
“Tiểu thư…… Tiểu thư…… Đừng ngủ nữa……” Tiếng gọi của Băng Lam vang lên bên tai, Lạc Mộng Khê không hờn giận mở mắt, nhìn trời đã tờ mờ sáng ngoài cửa sổ, trong lòng khó hiểu:“Chuyện gì gấp như vậy?”
“Tiểu thư, thời gian không còn sớm, người mau rời giường, rửa mặt chải đầu, tắm rửa, đợi lát nữa chúng ta sẽ đến hoàng cung tham gia Cúc Hoa yến……” Băng Lam vừa nói vừa kéo trướng mạn lên.
Lạc Mộng Khê bất đắc dĩ thở dài: Chỉ là tham gia Cúc Hoa yến mà thôi, có tất yếu phải long trọng như thế không?
Trong lòng tuy có chút không muốn, nhưng vì biết rõ chân tướng mọi việc, Lạc Mộng Khê vẫn theo chỉ đạo của Băng Lam, không chút để ý làm xong mọi chuyện, chầm chập ăn xong điểm tâm, tiêu sái đi đến đại sảnh:
Chuyện tối hôm qua t.ử sĩ tiến đến ám sát nàng, Lạc Mộng Khê đã biết, chuyện t.ử sĩ bị người g.i.ế.c c.h.ế.t, trong lòng nàng cũng rõ ràng, nhưng càng thêm khó hiểu là: Chẳng lẽ Nam Cung Quyết biết chuyện gì đó mà ta không biết, nếu không, hắn tại sao phải phái người âm thầm bảo hộ ta, xem ra đợi lúc đến hoàng cung, ta phải cẩn thận hỏi hắn một chút……
Việc phát sinh gần đây nhất đều chứng minh rằng: Cúc Hoa yến hôm nay tuyệt đối sẽ không yên bình……
Đại sảnh gần trong gang tấc, khi Lạc Mộng Khê chậm rãi bước vào, nhìn thấy, Lạc Thừa tướng, Đại phu nhân, Tam phu nhân, Lạc Thải Vân sớm đã chờ ở nơi đó đang không kiên nhẫn nâng chén trà.
Sau khi Lạc Mộng Khê đi vào đại sảnh, trong mắt mọi người đều là cả kinh, sau đó lại khôi phục bình thường: Lúc này Lạc Mộng Khê mặc sa y màu lam, mặt mang mạng che đồng sắc với sa y che đi nửa khuôn mặt, theo chuyển động của nàng, mạng che theo gió khẽ bay, dưới mạng che mặt là những đường cong duyên dáng làm cho người ta suy nghĩ miên man.
Một phần mái tóc đen dài, mềm mượt dùng một đôi ngân trâm gài tóc màu lam nhẹ nhàng b.úi lên, bên khác đội một kiện trang sức ngọc chế, trên trang sức, những sợi tơ theo tóc thả ra sau lưng dài đến hông, trên sợi tơ có gắn vài viên chân trâu nhỏ, vành tai đeo hoa tai minh châu rất xứng với trang sức ngọc chế, theo chuyển động chậm rãi của Lạc Mộng Khê, sợi tơ cùng hạt châu nhỏ hòa lẫn với hoa tai minh châu, làm mọi người ngây ngất nhìn chăm chú……
Hâm mộ, ghen tị, tức giận, đủ loại cảm xúc từng đợt thoáng hiện trong l.ồ.ng n.g.ự.c của Lạc Thải Vân, sau khi hung hăng trừng mắt liếc nhìn Lạc Mộng Khê một cái, Lạc Thải Vân quay đầu đi chỗ khác không hề để ý tới nàng nữa.
Lạc Mộng Khê chậm rãi bước lên phía trước, khóe mắt dư quang không cẩn thận thấy được Lạc Thải Vân nổi giận đùng đùng, buồn bực uống trà: Hôm nay Lạc Thải Vân, rõ ràng dùng tâm để trang điểm, quần áo màu trắng rất phiêu dật, nhưng mặc ở trên người nàng, làm cho người ta có cảm giác quái dị.