Thánh Nữ Vương Phi

Chương 105



Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trét một tầng phấn thật dày, che dấu khuôn mặt nhỏ nhắn vốn khỏe mạnh, trắng giống như người bị bệnh nặng mới khỏi, b.úi tóc cao quý, phức tạp, cùng áo trắng phiêu dật căn bản không cân xứng, trên b.úi tóc mang trang sức, mặc dù xinh đẹp, nhưng hình thức đa dạng, giống như là món thập cẩm. Cổ tay, vành tai và trên cổ mang dây chuyền, vòng tay, hoa tai bằng chân trâu, ba thứ này thoạt nhìn rất đồng bộ, nhưng nếu nhìn tổng thể, Lạc Thải Vân trang điểm chẳng ra thể thống gì, quái dị khác thường:



Một người, muốn đem bộ dạng chính mình làm hỏng cũng cần có năng lực, Lạc Mộng Khê nàng không có năng lực lớn như vậy, cho nên, không thể không bội phục loại năng lực này của Lạc Thải Vân……



Tam phu nhân trang điểm nhưng thật ra không tệ, đoan trang nhàn nhã, vì sao không chỉ cho Lạc Thải Vân một chút, nhưng mà, quần áo của Tam phu nhân cũng có khuynh hướng sắc thái diễm lệ, chẳng lẽ hai mẫu t.ử này không nhìn màu quần áo, cho nên không biết phối hợp như thế nào……



Lạc Mộng Khê đi tới trước mặt Lạc Thừa tướng, Đại phu nhân, Tam phu nhân, dựa theo quy củ Lạc phủ mà đối với các nàng thi lễ. Ánh mắt sắc bén, ngoan độc phóng tới Lạc Mộng Khê, không cần ngẩng đầu Lạc Mộng Khê cũng biết ánh mắt này đến từ Đại phu nhân, nhưng mà, làm cho Lạc Mộng Khê cảm thấy kỳ quái là:



Lạc T.ử Quận có thương tích trong người, không thể tham gia Cúc Hoa yến thì có thể hiểu được, nhưng Lạc T.ử Hàm tốt như vậy, vì sao cũng không thấy bóng dáng……



Ngay lúc Lạc Mộng Khê âm thầm nghi hoặc, Lạc Thừa tướng thản nhiên mở miệng:“T.ử Hàm đi Cảnh vương phủ, cùng Cảnh vương gia đi dự tiệc, mọi người đã đến đông đủ, thời gian cũng không còn sớm, Cúc Hoa yến sắp bắt đầu, đi thôi!”



Mọi người đáp ứng một tiếng, tất cả đều đứng lên, đang muốn đi theo phía sau Lạc Thừa tướng ra cửa, bất thình lình Đại phu nhân vẫn trầm mặc không nói gì đột nhiên mở miệng:“Lão gia, chuyện của Mộng Khê đã định, không nhất thiết phải tham gia Cúc Hoa yến.”



Đại phu nhân nói ra lời này, làm cho mọi người đang muốn cất bước đi trước tất cả đều dừng cước bộ, ánh mắt nghi hoặc đương nhiên là tập trung trên người Đại phu nhân và Lạc Mộng Khê.



Lạc Mộng Khê mâu quang hơi trầm xuống, khóe miệng khẽ nhếch lên một tia ý cười trào phúng: Đại phu nhân, ngươi thật đúng là dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào cho đến bây giờ vẫn không quên ngăn cản ta tham gia Cúc Hoa yến, nhưng ta tuyệt đối sẽ không để ngươi được như mong muốn ……



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng mà, Đại phu nhân vừa rồi nói câu kia ‘Chuyện của Mộng Khê đã định’, là có ý gì?



Lạc Thừa tướng hơi cúi đầu suy tư một lát, lại ngẩng đầu nhìn Lạc Mộng Khê thanh lệ thoát tục, làm cho người ta vừa nhìn đã muốn đui mù hai mắt, trong lòng quyết định chủ ý:“Mộng Khê, Cúc Hoa yến hôm nay, ngươi không cần tham gia, ở nhà nghỉ ngơi đi……”



“Lạc Thừa tướng, Mộng Khê tự biết dung mạo xấu xí, tất nhiên không có người thích, lần này tham gia Cúc Hoa yến, không có ý gì khác, thầm nghĩ muốn kết giao vài vị bằng hữu, về sau khi nhàm chán, còn có các bằng hữu nói chuyện phiếm, thuận tiện lại có thêm kiến thức, khi khách có thân phận cao quý đến Tướng phủ, Mộng Khê không đến mức bị luống cuống……”



Lạc Mộng Khê lời nói điềm đạm đáng yêu, làm cho người ta không đành lòng, nhìn Lạc Thừa tướng thần sắc do dự, Lạc Mộng Khê âm thầm đưa cho Đại phu nhân một ánh mắt cao ngạo, khiêu khích, khiến Đại phu nhân thiếu chút nữa nổi cơn điên.



Lạc Thải Vân mâu quang hơi lóe, trong lòng quyết định chủ ý: “Phụ thân, Đại tỷ nói đúng, tướng mạo của tỷ ấy, người gặp người sợ [ so với quỷ còn dọa người hơn, ai không sợ ] bên người không có bằng hữu [ xấu thành cái dạng này, ai dám làm bằng hữu của nàng chứ, cẩn thận bị lây bệnh quỷ nhan ], càng chưa thấy qua việc đời [ giống ni cô mỗi ngày ở Khê viên buồn tẻ, lại lớn lên xấu như vậy, có quen mặt người khác cũng không muốn thấy ngươi xuất hiện ] phụ thân để cho Đại tỷ tham gia Cúc Hoa yến đi.”[ chỉ sợ, nàng đến Cúc Hoa yến cũng là người gặp người ghét, nàng xấu mặt, ta vui vẻ ]



Đại phu nhân là mẫu thân của Lạc T.ử Hàm, Lạc T.ử Hàm ỷ vào mình là do chính thất sinh ra, tự cho là thanh cao, căn bản không đem Lạc Thải Vân ta đặt ở trong mắt, hôm nay có thể làm cho Đại phu nhân tức giận, cũng chẳng khác nào là tổn hại đến Lạc T.ử Hàm, Lạc Thải Vân nàng rất vui vẻ, rất cao hứng.



Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trét một tầng phấn dày, vẫn không che dấu được đắc ý, không chú ý tới, ánh mắt sắc bén của Đại phu nhân đang âm thầm nhìn nàng, Tam phu nhân biết Lạc Thải Vân gây họa, nhưng nói gì cũng không được, không có khả năng cứu vãn: Chỉ mong Cúc Hoa yến không xảy ra biến cố gì……



“Cám ơn Tứ muội, vẫn là Tứ muội hiểu ta!” Lạc Mộng Khê điềm đạm đáng yêu hướng Lạc Thải Vân nói lời cảm tạ, trong lòng lại âm thầm thở dài: Lạc Thải Vân, ngươi thật đúng là không biết trời cao đất rộng, lại ngang nhiên chống lại ý của Đại phu nhân, Đại phu nhân sẽ không bỏ qua cho ngươi……



Lạc Thừa tướng lại một phen suy tư: Mộng Khê tuy rằng khí chất xuất trần, nhưng dù sao tướng mạo cũng xấu xí, trong triều vương tôn quý tộc trông mặt mà bắt hình dong đều chiếm đa số, huống chi, Mộng Khê thanh danh đã bị phá hư, người không biết nàng đương nhiên sẽ trách cứ nàng, đến Cúc Hoa yến, hẳn là không ai muốn coi trọng nàng……