Trong lúc nhất thời, mọi người trong đại sảnh ai cũng không nói gì, hàng trăm ánh mắt đồng loạt nhìn chằm chằm ngọc bội trong tay Lạc Mộng Khê, tất cả mọi vật đều vô cùng yên tĩnh, trong lúc đó mọi người đều có thể nghe được nhịp tim của đối phương.
Trên hương án, khói xám chậm rãi tản ra, một chút tàn khói rơi xuống lư hương……
Giống như đã qua một thế kỷ, tim của mọi người đều đã nhảy tới cổ họng, bởi vì nén hương sẽ cháy xong rồi, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lạc Mộng Khê hiện lên một tia ý cười lạnh như băng: Nam Cung Phong, chân tướng sắp được công bố, ngươi nên chuẩn bị tốt để thân bại danh liệt, nhận hết khiển trách, trào phúng của mọi người đi là vừa……
Bất thình lình, ngọc bội trong tay của Lạc Mộng Khê đột nhiên động đậy, Lạc Mộng Khê trong lòng cả kinh, cúi đầu nhìn ngọc bội trong tay: Vừa rồi ngọc bội di chuyển với lực đạo rất lớn, nếu không phải nàng sớm có chuẩn bị, luôn dùng nội lực để nắm c.h.ặ.t ngọc bội, chỉ sợ ngọc bội đã bay đi rồi……
Đây là có chuyện gì? Ngọc bội đã ở trong tay Lạc đại tiểu thư một năm, trong lúc đó Lạc đại tiểu thư cũng từng nhiều lần đụng độ với Nam Cung Phong, nhưng nó cũng chưa bay trở về tay Nam Cung Phong, hôm nay nhất định cũng sẽ không tự mình bay trở về. Như vậy, khẳng định là có người đang âm thầm gian lận……
Ngay tại lúc Lạc Mộng Khê đang âm thầm suy nghĩ, ngọc bội lại xuất ra vài cổ lực mạnh mẽ, mỗi một lần đều suýt nữa làm cho ngọc bội từ trong tay nàng bay ra: Khẳng định có người đang âm thầm giở trò quỷ……
Lạc Mộng Khê ngẩng đầu nhìn Nam Cung Phong, ánh sáng lạnh trong đôi mắt đẹp càng đậm: Bộ dạng của Nam Cung Phong nhìn khí định thần nhàn*, cũng không có dùng nội lực hút ngọc bội. Nhưng nếu hắn muốn thắng, ngọc bội phải bay về trong tay hắn. Nói cách khác, có người đứng bên cạnh Nam Cung Phong dùng nội lực giúp hắn hút ngọc bội trong tay Lạc Mộng Khê qua……
(*Khí định thần nhàn: khí tức ổn định, thần sắc thư thái, ý chỉ bạn Tùng chạy như vậy mà sắc mặt vẫn không đổi.)
Nhưng mà, Nam Cung Phong ngồi ở dưới Thanh Hoàng, xung quanh hắn căn bản không có người, vậy đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì….
Đôi mắt của Lạc Mộng Khê rất nhanh đã quay ngược trở lại, suy nghĩ về chân tướng sự việc, Lơ đãng liếc mắt, nhìn thấy bóng dáng quỷ dị phía sau Nam Cung Phong chưa kịp tránh đi. Nhất thời trong đáy mắt thoáng hiện hàn quang: Thì ra là hắn đang làm trò quỷ, đáng c.h.ế.t, núp sau lưng Nam Cung Phong, dùng lực hút ngọc bội, muốn thay đổi cục diện vì Nam Cung Phong, khiến Lạc Mộng Khê ta thân bại danh liệt, các ngươi cứ nằm mơ đi……
Lạc Mộng Khê vận toàn bộ nội lực rót vào tay, nắm c.h.ặ.t khối ngọc bội kia, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng càng ngưng càng sâu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người nọ núp ở phía sau Nam Cung Phong, mọi người không nhìn thấy hắn. Hắn càng dễ giở trò, nhưng ta lại đang đứng ở trước mặt bao người, nếu thoáng có một động tác nhỏ nào sẽ bị phát hiện ngay, may mắn thời gian không còn nhiều, ta chỉ phải chống đỡ qua khoảng thời gian này, sẽ không có việc gì nữa……
Lạc Mộng Khê đấu với người phía sau Nam Cung Phong đến thiên hôn địa ám. Bách quan chưa có nhìn ra mánh khóe trong đó, lại thấy ngọc bội trong tay Lạc Mộng Khê động đậy: Xem ra Cảnh vương gia đúng là chịu oan uổng, ngọc bội đã di chuyển rồi……
Nhang trong lư hương đã cháy gần hết, ngọc bội vẫn được Lạc Mộng Khê nắm c.h.ặ.t trong tay, người đứng phía sau Nam Cung Phong nói vậy cũng rất sốt ruột. Đột nhiên nội lực tăng thêm, Lạc Mộng Khê chỉ cảm thấy một cỗ lực hút cường đại nhanh ch.óng hút ngọc bội trong tay nàng……
Lạc Mộng Khê dùng hết toàn lực xiết c.h.ặ.t ngọc bội, nhưng ngọc bội vẫn bị nội lực cường đại hút lấy, làm cho bàn tay nhỏ bé của nàng run lên nhè nhẹ. Lạc Mộng Khê cảm giác rõ được, nội lực của mình không bằng kẻ thần bí kia, nhìn Nam Cung Phong tràn đầy tự tin, ánh mắt ngầm mang theo trào phúng, hán quang trong đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lạc Mộng Khê càng đậm:
Nam Cung Phong, ngươi thật đê tiện……Nhưng mà, cho dù liều mạng đ.á.n.h cuộc, ta cũng sẽ không cho ngươi được toại nguyện……
Nam Cung Quyết ngồi đối diện với Nam Cung Phong, nhìn như thơ ơ, nhưng kì thực là đang âm thầm quan sát nhất cử nhất động của Lạc Mộng Khê và Nam Cung Phong. Nhìn vẻ tự tin đầy mặt của Nam Cung Phong, cùng với hàn quang lóe ra trong đáy mắt, trên trán hơi đổ mồ hôi của Lạc Mộng Khê. Lãnh mâu của Nam Cung Quyết híp lại: Đây là có chuyện gì……
Ánh mắt sắc bén của Nam Cung Quyết quét qua quét lại xung quanh Nam Cung Phong, đương nhiên thấy được người núp phía sau Nam Cung Phong, khóe miệng khẽ nhếch lên một tia ý cười lạnh như băng.
Thời gian trôi qua, Người phía sau Nam Cung Phong cười lạnh: Lạc Mộng Khê, ngươi không phải đối thủ của bổn tọa……
Hàn quang trong đáy mắt càng đậm, bàn tay của người nọ đột nhiên dùng sức, lòng bàn tay tràn ra mười hai tầng công lực, hút ngọc bội trong tay Lạc Mộng Khê……
Nói thì chậm, khi đó thì nhanh, ngay lúc chưởng lực của người nọ vừa mới phát ra, sắc mặt của Nam Cung Quyết vẫn như thường, nhưng ngón tay lại đột nhiên b.ắ.n ra, một viên trân châu tròn vo b.ắ.n thật mạnh trúng lòng bàn tay người nọ……
Ngay lúc người nọ vì đau đớn mà rất nhanh thu tay lại, tàn nhang cuối cùng đã rơi xuống lư hương, theo như lời Nam Cung Phong nói thời gian nửa nén nhang đã đến. Khuôn mặt tràn đầy tự tin của Nam Cung Phong lập tức kéo xuống, âm trầm đáng sợ.