Thánh Nữ Vương Phi

Chương 117



Vừa rồi thật nguy hiểm, chỉ thiếu một chút, ta đã thua! Lạc Mộng Khê tay cầm ngọc bội, âm thầm khẽ thở ra, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng mang theo nghi hoặc lặng lẽ nhìn phía Nam Cung Quyết: Thời điểm quan trọng, người nọ đột nhiên thu hồi nội lực, khẳng định là xảy ra biến cố, chẳng lẽ là Nam Cung Quyết lại giúp ta……



Sắc mặt Nam Cung Quyết bình tĩnh, ánh mắt thâm thúy, ngồi ở ghế trên, nhìn không chớp mắt, giống như chưa từng phát sinh chuyện gì, Trong lòng Lạc Mộng Khê càng thêm nghi hoặc: Nhìn bộ dạng của Nam Cung Quyết, giống như chưa từng giúp qua ta, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra……



Việc không nghĩ ra, cũng không nên suy nghĩ, dù sao lúc này chân tướng cũng đã được phơi bày. Lạc Mộng Khê quay đầu nhìn tàn nhang đầy trong lư hương, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng lóe tia trêu tức, âm lãnh:



“Cảnh vương gia, thời gian ba nén nhang đã qua rồi, ngọc bội này vẫn ở trong tay Mộng Khê.” Sự thật đã chứng minh, Nam Cung Phong chính là một kẻ tiểu nhân đê tiện, vong ân phụ nghĩa. Ta xem ngươi còn tự bào chữa kiểu gì.



Lần này tuy rằng Lạc Mộng Khê thắng, nhưng bách quan vẫn còn hoài nghi: Ta vừa rồi rõ ràng nhìn thấy ngọc bội động đậy, vì sao nó không bay trở về tay Cảnh vương gia chứ? Có phải Lạc Mộng Khê đã động tay động chân hay không……



“Quốc sư, nếu đã đến đây, vì sao không xuất hiện vậy!” Giọng nói ưu nhã, êm tai của Nam Cung Quyết vang lên trong đại sảnh, bách quan đang âm thầm nghi hoặc trong nháy mắt đã hoàn hồn, đáy mắt đều hiện lên một tia khiếp sợ: Quốc sư đã ở đây? Vì sao ta không có nhìn thấy……



Lạc Mộng Khê đột nhiên nâng mắt nhìn người núp sau lưng Nam Cung Phong: Chẳng lẽ người kia chính là quốc sư mà Nam Cung Quyết đang nói đến? Xem ra lần này vẫn là Nam Cung Quyết đã giúp ta……



“Ha ha, năng lực quan sát của Lạc vương gia quả nhiên nhạy bén, bổn tọa vừa mới đi vào đại sảnh đã bị Lạc vương gia phát hiện ra rồi!”



Bị Nam Cung Quyết điểm danh, Phùng Thiên Cương đương nhiên không thể tiếp tục tránh ở phía sau Nam Cung Phong nữa, đành phải xuất hiện trước mặt mọi người, nhưng hắn lại không muốn để cho người khác nhận ra hắn mới vừa giúp Nam Cung Phong. Nên vừa mở miệng liền nói là mới đi vào đại sảnh.



Phùng Thiên Cương tinh thông thuật chiêm tinh, có khả năng dự báo một chút về tương lai, sự tồn tại ở Thanh Tiêu quốc như một người tu hành đắc đạo, lời hắn nói mọi người không chút nghi ngờ, nhưng hôm nay, hình như lời nói có điểm bất đồng.



“Quốc sư đã đứng ở phía sau Cảnh vương gia được một lúc rồi mới đúng, sao lại nói vừa mới vào đại sảnh chứ?” Giọng Nam Cung Quyết lạnh như băng, cố tình không giải thích được: “Chẳng lẽ vừa rồi là bổn vương nhìn nhầm?”



Biểu tình trên khuôn mặt Phùng Thiên Cương không thay đổi: “Đúng là Lạc vương gia nhìn nhầm, bổn tọa thật là vừa mới đi vào đại sảnh…”



Nam Cung Quyết khoát tay áo, đ.á.n.h gãy lời nói của Phùng Thiên Cương: “Quốc sư nói vừa mới đi vào đại sảnh, thì chính là vừa mới đi vào đi, bổn vương coi như không có gì cũng không nhắc đến nữa, không nên vì việc nhỏ như vậy mà tranh cãi với quốc sư”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Nói đến đây, nhóm bách quan xem như đã hiểu được: Ngọc bội trong tay Lạc Mộng Khê động đậy, là do quốc sư làm…



“Không còn nghi ngờ gì nữa, chân tướng chính là Cảnh vương gia là người vong ân phụ nghĩa…”



“Không sai, người cứu mình rõ ràng là Lạc đại tiểu thư, còn vu oan cho Lạc đại tiểu thư là trộm ngọc bội của hắn…”



“Đúng, rất đúng, là một kẻ tiểu nhân lấy oán báo ân…”



“Từ nay về sau tránh xa hắn ra một chút, tránh để lúc không nghĩ đến, bị hắn đ.â.m sau lưng, ngược lại còn vu oan là ngươi hại hắn…”



“Cảnh vương gia, ngươi còn gì để nói?” Tiếng bàn tán trào phúng khinh thường của mọi người tuy nhỏ, nhưng vẫn lọt vào trong tai Lạc Mộng Khê và đám người Nam Cung Phong, Lạc Mộng Khê khí thế mạnh mẽ, giọng điệu lạnh như băng: Nam Cung Phong đấy chính là do ngươi tự chuốc lấy…



Nam Cung Phong sắc mặt u ám, trầm hạ mi mắt, hàn quang thoáng hiện, bàn tay to nắm c.h.ặ.t thành quyền, ngón tay cắm thật sâu vào trong thịt, nhưng hắn lại không hề có cảm giác đau: Ta làm hết tháy mọi việc, chẳng qua là muốn trở thành Hoàng đế Thanh Tiêu quốc trên vạn người, là vua của một nước, ta không muốn bị người khác giẫm dưới chân, thầm nghĩ trở thành vua của thế gian, nắm giữ vận mệnh kẻ khác, ta đâu có sai, ta không thua, tuyệt đối không thua…



“Bổn vương phải làm như thế nào, Lạc đại tiểu thư mới tha thứ cho bổn vương? Phong đại tiểu thư làm Cảnh vương phi, nhân tiện đền đáp ơn cứu mạng của đại tiểu thư được không?”



Nam Cung Phong ngữ điệu mang theo trào phúng, chuyện đã tới nước này, hắn mất hết danh dự ở trong lòng Thanh hoàng và văn võ bá quan chưa nói đến, chẳng những không còn khả năng đăng cơ làm đế, mà ngôi vị Cảnh vương gia chỉ sợ cũng không được yên ổn.



Đầu sỏ hại hắn thành cái bộ dạng hiện tại chính là Lạc Mộng Khê, hắn hận không thể lập tức đem nàng bâm thây vạn đoạn, chỉ đành phải mở miệng trào phúng Lạc Mộng Khê một phen.



Lạc Mộng Khê cười lễ phép: “Cảnh vương gia thật là tốt với Lạc Mộng khê, chỉ có điều, Mộng Khê không tài không đức, dung mạo xấu xí, tự thấy mình không xứng với Cảnh vương gia, huống chi, việc đối nhân xử thế của Cảnh vương gia khiến Lạc Mộng Khê không thể kính trọng.”



“Mộng Khê tuy là nữ t.ử, nhưng cũng biết lý lẽ, Cảnh vương gia và Mộng Khê khác xa nhau, căn bản không có xứng đôi, huống chi, người Cảnh vương gia yêu là muội muội Lạc T.ử Hàm, Mộng Khê không giống như người nào đó, thích đoạt người yêu!”