Sau khi đi được một đoạn, Lạc Mộng Khê thấy xung quanh không có người, không hờn giận nhìn cổ tay bị bàn tay to của Nam Cung Quyết nắm c.h.ặ.t. Bất thình lình lật tay muốn thoát khỏi Nam Cung Quyết: “Nơi này không có ai, ngươi và ta cũng đã an toàn, không cần phải đóng kịch nữa, việc ta là một lá chắn, coi như phối hợp với nhau thôi”
Nam Cung Quyết vẫn không nói gì, mâu quang thâm thúy lóe vẻ mất tự nhiên: Nàng cũng không phải là lá chắn…
Cổ tay của Lạc Mộng Khê bị Nam Cung Quyết nắm c.h.ặ.t in lên năm dấu tay, không để ý hỏi: “Nam Cung Quyết, ngươi rất chán ghét Yên Nhiên công chúa sao?”
“Vì sao lại hỏi như vậy!” Nam Cung Quyết mâu quang thâm thúy nhìn đối phương, không biết đang suy nghĩ cái gì.
“Bởi vì nàng thích quấn ngươi, mà khi ngươi nhìn nàng, ánh mắt ngoại trừ lộ ra tĩnh mịch, còn có một tia chán ghét làm ngươi ta không thể không cảm nhận được!” Đối với sự quan sát của mình, từ trước đến nay Lạc Mộng Khê rất tự tin.
“Ngươi quan sát rất cẩn thận!” Giọng Nam Cung Quyết rất bình tĩnh, làm cho ngươi ta nghe không ra ý tứ trong lời nói của hắn.
“Đó là đương nhiên, đối với việc ta thấy hứng thú, ta luôn quan sát rất cẩn thận!” Ý của Lạc Mộng Khê là nàng đối với ‘Thái độ của Nam Cung Quyết với Hạ Hầu Yên Nhiên’ cảm thấy hứng thú, nhưng sau khi nói xong mới phát giác, những lời này giống như có hai tầng ý nghĩa, ý của một khác tầng khác chính là: Lạc Mộng Khê đối với Nam Cung Quyết cảm thấy hứng thú, cho nên mới cẩn thận quan sát hắn……
Nhưng loại sự tình này nàng lại không thể giải thích, bởi vì càng giải thích sẽ khiến mọi việc càng vẽ càng đen: Tại sao hôm nay ta lại xúi quẩy như thế chứ, không nói lỡ lời, thì là làm sai việc……
Thông minh như Nam Cung Quyết, đương nhiên cũng nghe ra tầng ý nghĩa khác, liếc mắt nhìn phía Lạc Mộng Khê, đáy mắt thâm thúy hiện lên một tia trêu tức, đang muốn nói cái gì đó, Lạc Mộng Khê đã giành mở miệng trước:
“Thời gian không còn sớm, Mộng Khê có chút mệt mỏi, đi trước một bước, Lạc vương gia xin cứ tự nhiên!”
Nói xong, không đợi Nam Cung Quyết trả lời, Lạc Mộng Khê đã bước nhanh về phía trước: Hôm nay bước ra ngoài bằng chân trái hay sao ấy, ta vẫn nên ít nói, ít làm, sớm trở về nghỉ ngơi chút, miễn cho lại phát sinh việc khác.
Nhìn bóng dáng vội vàng rời đi của Lạc Mộng Khê, mâu quang thâm thúy của Nam Cung Quyết hiện lên một tia trêu tức nhu tình, cầm khăn lụa trong tay mở ra trước mặt, nhất thời, một cỗ mùi hoa khương dã tươi mát phả vào mặt……
“Nam Cung Quyết!” Tiếng gọi quen thuộc vang lên bên cạnh, khăn lụa trong tay nháy mắt đã rơi vào tay Bắc Đường Diệp rồi: “Mười dặm Bình Hồ sương trắng trời
Ngắn ngắn tóc xanh sầu bao năm
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn trăng đơn độc mong tri kỉ
Chỉ nguyện uyên ương không làm tiên.*
Thơ hay, thơ hay a, lại kết hợp thêu trên khăn lụa này, nước như có như không cùng với hoa khương dã bên dòng suối, thật sự là tình ý kéo dài, ý cảnh sâu xa……”
“Nhất là chữ Khê này, như nước chảy mây trôi, phiêu dật xuất trần, lại giống như vẩy mực vẽ, đẹp khiến người ta lóa mắt, thật sự là người cũng như tên, tên giống người……”
Bắc Đường Diệp tay cầm khăn lụa liên tục tán thưởng, Nam Cung Quyết mâu quang sắc bén hiện lên một tia không hờn giận, đưa tay đoạt lại khăn lụa: “Bắc Đường Diệp, làm sao ngươi có thể ở trong này?”
“Khăn lụa này là Lạc Mộng Khê đưa cho ngươi sao!” Đáy mắt trêu tức của Bắc Đường Diệp lóe lên tia quỷ dị: “Xem ra Lạc Mộng Khê cũng có ý với ngươi, vậy ngươi chuẩn bị khi nào thì…”
“Lắm lời!” Nam Cung Quyết mở miệng: “Bắc Đường Diệp, ngươi còn chưa trả lời câu hỏi của bổn vương, tại sao ngươi lại xuất hiện ở đây?”
“Bổn hoàng t.ử là tới gọi ngươi đi tham gia Cúc Hoa Yến, tất cả mọi người đã tới rồi, còn thiếu mình ngươi và Lạc Mộng Khê. Lạc Mộng Khê đâu rồi, nàng không phải cùng với ngươi đi khỏi đại sảnh sao?” Bắc Đường Diệp giọng điệu mang theo đùa giỡn, tìm kiếm xung quanh, nhưng không thấy bóng dáng của Lạc Mộng Khê.
“Nàng về Lạc phủ nghỉ ngơi rồi.” Đáp một câu thản nhiên, Nam Cung Quyết xoay người đi về hướng Cúc Hoa yến: Nam Cung Quyết thân nhiễm bệnh nặng, không thể ăn cua, tham gia Cúc Hoa yến chỉ là hình thức.
“Mệt mỏi đi nghỉ rồi, là mượn cớ sao, bổn hoàng t.ử nhìn ra, nàng là mắc cỡ, ngượng ngùng khi đối mặt với ngươi.” Bắc Đường Diệp giọng điệu mang theo đùa giỡn, sau lại bất đắc dĩ mở miệng: “Yên Nhiên công chúa đã ở Cúc Hoa yến, nếu như Lạc Mộng Khê vắng mặt, Thanh Hoàng chắc chắn sẽ kết đôi ngươi với Yên Nhiên công chúa ngồi cùng nhau.”
Bắc Đường Diệp còn chưa nói xong, đáy mắt của Nam Cung Quyết chợt lóe, thật giống như nghĩ tới cái gì đó, đang bước đi đột nhiên dừng lại: “Bắc Đường Diệp, ngươi đến Cúc Hoa yến nói với hoàng thượng, thân thể bổn vương không được khỏe, đã về vương phủ nghỉ ngơi, còn có, phái người đi thăm dò một việc, có liên quan đến Lạc Mộng Khê!”
Sau khi cùng Nam Cung Quyết cáo biệt, Lạc Mộng Khê mang theo Băng lam, Lôi Viễn, Lôi Thanh trở về Lạc phủ. Băng Lam vài lần muốn hỏi Lạc Mộng Khê, vì sao lại có ánh mắt ảo não như vậy, lời của Băng Lam vừa đến miệng, lại nuốt trở vào.
Sau khi về đến Lạc phủ, Lạc Mộng Khê dùng qua loa bữa cơm, sau đó nằm thẳng lên giường, lại lăn qua lăn lại không ngủ được.
Vũ Nhi