Đại phu nhân phân cho ta đoạn gấm tuyết kia, đã sớm động tay động chân là không tránh khỏi, chính là từ lúc phát đoạn gấm tuyết ấy đến nay đã rất lâu rồi, như vậy nếu để mặc được ở trên mình, nhất định sẽ phải qua tay nhiều người. Vì sao người khác chạm vào lâu thì không có việc gì, đến lượt Lạc Thải vân thì lại xảy ra chuyện?
Đoạn gấm tuyết này đến bây giờ mới dùng chính là muốn đến tham gia Cúc Hoa yến thì mới mặc. Chẳng lẽ muốn phát tác khi mặc, phải có t.h.u.ố.c dẫn, mà t.h.u.ố.c dẫn này chỉ trong hoàng cung mới có, nơi khác không tìm thấy được…
Còn có, lúc ở trên đường, cũng có thích khách muốn ám sát ta, may mà có người của Nam Cung Quyết âm thầm bảo hộ. Xem ra đại phu nhân ngăn cản ta tham gia Cúc Hoa yến, thật là lo nghĩ cho quốc sư.
Đại phu nhân, Phùng Thiên Cương, Lạc T.ử Quận rốt cục là có quan hệ gì đây…
Nam Cung Quyết, Lạc Mộng Khê không có tham gia Cúc Hoa yến nữa, nhóm tài nữ ngồi ở yến hội đỏ mắt chờ mong Nam Cung Quyết đến đều bị làm cho thất vọng.
Nhất là Hạ Hầu Yên Nhiên, nàng nghĩ đến việc Nam Cung Quyết không tham gia Cúc Hoa yến, là vì đang an ủi Lạc Mộng Khê, cùng nàng tiêu d.a.o đi dạo, trong lòng càng thêm thù địch và hận ý đối với Lạc Mộng Khê. Trong đáy mắt hoang dã hiện lên một tia âm lãnh:
Xem ra Quyết đã có thể gần nữ sắc, ta nhất định phải ra tay trước để chiếm ưu thế. Quyết là của ta, ai cũng không thể cướp đi!
Cúc Hoa yến lần này, đa số nhóm tài nữ, tài t.ử đều không có người trong lòng đến chọn. Tất cả đều cúi đầu tỏ vẻ cầu khẩn, cúi đầu buồn bực ăn cua trước mặt. Chỉ có Thanh Hoàng và chúng đại thần là hưng phấn, vừa ăn vừa nói chuyện, vừa nói vừa cười.
Màn đêm buông xuống, Cúc Hoa yến cũng tan. Tất cả đại thần cùng phu nhân và t.ử nữ rời khỏi hoàng cung. Hạ Hầu Yên Nhiên quyết định mặt dày một phen, đi đến ngự thư phòng của Thanh Hoàng: Lúc này đây, chỉ có thành công, không thể thất bại!
Thái giám dẫn đường, Hạ Hầu yên Nhiên chậm rãi đi vào ngự thư phòng. Thanh Hoàng đang cúi đầu phê duyệt tấu chương, thấy Hạ Hầu Yên Nhiên đi đến, liền buông tấu chương trong tay xuống, cất tiếng hỏi: “Không biết Yên Nhiên vội vã đến gặp trẫm, là có chuyện gì?”
“Thưa Thanh Hoàng, là chuyện về Yên Nhiên và Lạc vương gia.” Hạ Hầu Yên Nhiên do dự một lát, lộ vẻ ngại ngùng, lời ngay nói thật: “Thanh Hoàng, chắc hẳn người cũng biết, Yên Nhiên đã sớm có lòng ái mộ đối với Lạc vương gia. Yên Nhiên biết, Lạc vương gia từ lâu đã hình thành thói quen không gần nữ sắc, trong thời gian ngắn sẽ không sửa được, nhưng Yên Nhiên cũng không để ý, nguyện lòng ở bên cạnh Lạc vương gia, cho đến khi chàng chịu gần nữ sắc mới thôi…”
Nghe vậy, gương mặt của Thanh Hoàng lộ ra vẻ khó xử: “Việc này…Ngộ nhỡ kiếp này Quyết nhi không gần nữ sắc, chẳng phải là sẽ chậm trễ thời gian quý báu của Yên Nhiên sao…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi sáng, Nam Cung Quyết ở trong đại sảnh tỏ rõ sở tác sở vi, chàng thỉnh thoảng có thể quên chuyện sắc giới, có thể gần nữ sắc, tin rằng tương lai sau này, chàng sẽ đem lục giới của phật giáo quên sạch sẽ.
Thanh Hoàng cũng không biết việc này, nếu người không biết, ta sẽ không cần phải nói. Chẳng phải là càng có thể thể hiện thâm ý sâu nặng của Hạ Hầu Yên Nhiên ta đối với Nam Cung Quyết sao…
“Yên Nhiên không sợ, cho dù Lạc vương gia kiếp này không thể từ bỏ thói quen sắc giới, Yên Nhiên cũng nguyện ý ở bên cạnh chàng!” Hạ Hầu Yên Nhiên trả lời thân thiết, mắt lộ ra vẻ chân thành, làm cho người ta không thể không tin tưởng lời nói của nàng:
Thanh Hoàng hít một hơi thật sâu: “Yên Nhiên, ngươi đối với Quyết nhi thật đúng là một lòng say mê, trẫm biết kế tiếp phải làm thế nào rồi, ngươi tạm thời nghỉ ngơi đi. Trẫm sẽ an bài thích đáng chuyện này!”
“Đa tạ Thanh Hoàng tác thành!” Hạ Hầu Yên Nhiên đối với Thanh Hoàng uyển chuyển thi lễ, trầm hạ mí mắt, ý cười đạt được mục đích từ từ hiện lên: Nam Cung Quyết, chàng là…
Sau khi hướng Thanh Hoàng cáo từ, Hạ Hầu Yên Nhiên xoay người đi ra bên ngoài. Vừa mới ra khỏi thư phòng, trong phòng liền truyền đến tiếng phân phó của Thanh Hoàng: “Người đâu, truyền Lạc vương Nam Cung Quyết!”
Khóe miệng Hạ Hầu Yên Nhiên cong lên cười thành tiếng, bước về phía trước: Xem ra Thanh Hoàng sắp tứ hôn cho ta và Quyết, ta phải nhanh báo tin cho phụ hoàng, để người chuẩn bị ít của hồi môn…
Thời gian hai nén nhang qua đi, Nam Cung Quyết đi tới ngự thư phòng: “Không biết phụ hoàng cho truyền nhi thần đến đây là có chuyện gì?”
“Quyết nhi, tuổi của con cũng không còn nhỏ, cũng đến lúc nạp phi, Cúc Hoa yến lần này đã chọn ra cô nương nào chưa?” Đáy mắt trong suốt của Thành Hoàng phảng phất một tia nhìn rõ hết thảy.
“Phụ hoàng chính là muốn tứ hôn chon nhi thần!” Hạ Hầu Yên Nhiên đến thăm Thanh Tiêu quốc, hiện giờ Thanh Hoàng gọi hắn đến đây, câu đầu tiên đó là hỏi hắn có ấn tượng với nữ t.ử của đại thần nào, thông minh như Nam Cung Quyết, đương nhiên đoán được kết quả của việc này.
“Đúng vậy!” Thanh Hoàng dĩ nhiên không chút do dự mà thừa nhận, Nam Cung Quyết từ nhỏ đã rất thông minh. Cho nên, cùng nó nói chuyện không cần vòng vo, nếu để mất cơ hội, sẽ khiến nó chuyển bị động thành chủ động. Thanh Hoàng khe khẽ hít một hơi thật sâu:
“Quyết nhi, con cũng biết Thanh Tiêu quốc chỉ còn lại hai hoàng t.ử là con và Phong nhi. Phong nhi vì chuyện của tiểu thư Lạc gia mà thân bại danh liệt, nếu như nó làm hoàng đế chúng đại thần sẽ không phục, Thanh Tiêu quốc sẽ chịu sự châm biếm…”