“Hiện giờ, con là hy vọng duy nhất của Thanh Tiêu quốc, nhưng thời gian con ở Thiếu Lâm tự quá lâu, có thói quen không gần nữ sắc. Cho nên, phụ hoàng muốn tìm một phi t.ử cho con, giúp con sớm làm quen với cuộc sống bình thường.”
“Lạc Mộng Khê!” Nam Cung Quyết đột nhiên nói ra tên Lạc Mộng Khê. Khi Thanh Hoàng còn chưa hoàn hồn, lại tiếp tục nói với giọng điệu kiến định: “Nếu như phụ hoàng nhất định phải tứ hôn, thì chọn Lạc Mộng Khê, nhi thần không muốn ai khác ngoài nàng!”
Thanh Hoàng suy tư một lát, đáy mắt trong suốt hiện lên một tia ý cười đùa giỡn: “Tại sao?” Thanh Hoàng cho rằng Nam Cung Quyết sẽ hơi chống đối lại, không nghĩ rằng nó sẽ đáp ứng nhanh như vậy.
Nơi này là hoàng cung Thanh Tiêu, từng ngóc nghách, mọi nhất cử nhất động của mỗi người đều trốn không thoát con mắt của hắn. Khi sáng, Thanh Hoàng mặc dù cách đại sảnh, nhưng mọi việc phát sinh trong đại sảnh hắn đều biết rất rõ ràng. Chuyện của Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê đương nhiên hắn cũng nghe nói, chỉ có điều vẫn bán tín bán nghi.
Tóm lại, chuyện Nam Cung Quyết không gần nữ sắc hắn cũng không chỉ một lần tận mắt nhìn thấy, đột nhiên hiện giờ lại nghe nói nó đã có thể gần nữ sắc, Thanh Hoàng dĩ nhiên sẽ nghi ngờ. Nhưng sự việc là do chính miệng Nam Cung Quyết nói ra, cho nên, Thanh Hoàng không thể không tin: Nam Cung Quyết thích Lạc Mộng Khê.
Thanh Hoàng đã gặp qua bao nhiêu hạng người nên đối với Hạ Hầu Yên Nhiên mà nói, hắn liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấy bản tính thật sự, Hạ Hầu Yên Nhiên là đang tính kế. Huống chi, ngay lúc đó Thanh Hoàng cũng rất muốn biết, Nam Cung Quyết có phải thật sự có thể gần nữ sắc hay không.
“Khi nữ t.ử khác tới gần nhi thần, nhi thần sẽ cảm thấy chán ghét, nhưng khi Lạc Mộng Khê đến gần, nhi thần lại cảm thấy rung động. Cho đến bây giờ, nữ t.ử duy nhất mà nhi thần có thể đến gần chỉ có Lạc Mộng Khê!”
Nam Cung Quyết giọng nói bình tĩnh: “Phụ hoàng tứ hôn, đơn giản là muốn để cho nhi thần thay mặt nối dõi tông đường, nếu phụ hoàng ban tặng người mà nhi thần không muốn tới gần, thậm chí là vô cùng chán ghét, tứ hôn của phụ hoàng chẳng khác nào là không ban thưởng!”
“Dung mạo của Lạc Mộng Khê xấu như quỷ, con cũng muốn lấy?” Vẻ trêu đùa trong đáy mắt Thanh Hoàng càng đậm.
“Phụ hoàng, thích một người là không cần lý do, không liên quan đến dung mạo!” Nam Cung Quyết giọng điệu ngưng trọng, nghiêm túc.
Thanh Hoàng chăm chú nhìn Nam Cung Quyết một lát, đã thấy hiện ra trong mắt là chân thành, không có chút hư tình giả ý nào. Hít một hơi thật sâu, chậm rãi đi đến trước cửa sổ, đáy mắt trong suốt hiện lên một tia chua sót: “Quyết nhi, con và Phong nhi hoàn toàn không giống nhau, nếu như nó có một nửa giác ngộ của con, cũng không đến nổi rơi vào tình huống lúc sáng!”
Đây là sự khác nhau giữa người với người, trí tuệ của một người quyết định hành vi của người đó. Lòng dạ Phong nhi hẹp hòi, không hề nhìn sắc mặt người khác, nó sẽ không làm nên việc lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lại nói đến Quyết nhi, ở Thiếu Lâm tự tu dưỡng năm năm, cả người chín chắn, thận trọng, thấu hiểu lòng người, xứng đáng là vua của một nước…
“Quyết nhi, con đã thích Lạc Mộng Khê, vậy trẫm sẽ tứ hôn cho con!” Nói xong, Thanh Hoàng nhìn ra cửa: “Người đâu, truyền thánh chỉ!”
Con hiện tại chỉ có thể gần Lạc Mộng Khê, trẫm sẽ ban nàng cho con, chờ nàng giúp con trở lại bình thường, có thể thân cận với nữ t.ử khác, trẫm sẽ nạp sườn phi cho con. Hậu duệ của Thanh Tiêu hoàng thất, đương nhiên càng nhiều càng tốt…
Sáng sớm ngày thứ hai, Lạc Mộng Khê còn đang trong giấc mộng, đã bị Băng Lam gọi dậy đến đại sảnh tiếp chỉ: “Phụng thiên thừa vận, Hoàng Đế chiếu viết. Đại tiểu thư của Lạc phủ Lạc Mộng Khê, thiện lương nhân ý, ôn nhu nhàn thục, giỏi giang hơn người…Là khuôn mẫu mà chúng nữ t.ử phải học tập, đặc biệt ban thưởng cho Lạc vương Nam Cung Quyết làm chính phi, trong vòng ba ngày lập tức thành hôn, khâm thử, tạ ơn!”
“Tạ ơn Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế!” Mọi người đang quỳ gối từ trên đất đứng lên. Đáy mắt của đại phu nhân, tam phu nhân, Lạc T.ử Hàm đều thoáng hiện lệ quang, muốn đem nàng băm thay vạn đoạn: Không ngờ Nam Cung Quyết lại muốn lập kẻ xấu nhan này làm Vương phi, đáng ghét, thật là đáng ghét…
Mà Lạc Mộng Khê vẫn còn đang khiếp sợ chưa có định thần lại: Việc này là như thế nào đây? Ban ta cho Nam Cung Quyết làm Vương phi, ta không có nghe nhầm chứ…
“Chúc mừng Thừa tường! Chúc mừng Thừa tướng!” Thái giám tuyên chỉ giao thánh chỉ cho Lạc thừa tướng, vẻ mặt tươi cười nịnh nọt.
“Công công vất vả rồi!” Lạc thừa tướng bộ dạng lễ độ, vẻ mặt mang theo khó xử: “Nhưng mà, thời gian ba ngày quá nhanh, bổn tướng không kịp chuẩn bị đồ cưới cho Mộng Khê…”
“Chuyện này có đáng gì!” Vị thái giám kia không cho là đúng: “Hoàng Thượng sớm đã chuẩn bị chu đáo cho Thừa tướng, người đâu, mang lễ vật Hoàng Thượng ban cho Lạc đại tiểu thư lên đây!”
Vị thái giám kia vừa dứt lời, hơn mười thị vệ mang mấy rương lớn đi vào, đặt rương lớn trên đất, mở từng cái từng cái ra xem, chế phẩm quý báu lóe sáng, trân châu, bảo thạch đầy ắp, ngọc như ý, cây san hô, các thứ vật phẩm chân quý, cái gì cũng có…
“Vâng…” Lạc thừa tướng cảm tạ cho có lệ, đáy mắt hiện lên một tia ý cười khổ tâm:
Việc Lạc thừa tướng muốn làm vô cùng phức tạp, ngay từ đầu, hắn đã chọn kim chủ là Nam Cung Quyết, lần đó mời Nam Cung Quyết đến Lạc phủ, chính là muốn thử thăm dò hắn.