Chuyện tương lai, chúng ta không thể biết trước được, tương lai rồi nói sau, bây giờ là quan trọng nhất là bảo vệ tính mạng của Lạc Mộng Khê, chỉ cần còn sống, sẽ có hy vọng……
Lạc Mộng Khê được ban thưởng cho Nam Cung Quyết làm phi, ba ngày sau sẽ thành hôn. Tuy rằng các chủ nhân ở Tướng phủ đều là mặt co mày cáu, có suy nghĩ trong lòng, nhưng bọn hạ nhân ở Tướng phủ lại rất vui sướng, bận rộn c.h.ế.t đi được.
Bóng đêm dần dần buông xuống, Tướng phủ ban ngày còn náo nhiệt, bây giờ đã rơi vào giấc ngủ say. Toàn bộ Tướng phủ im ắng, đột nhiên, một đạo bóng dáng màu đen không biết xuất hiện từ đâu đứng trên nóc nhà của Tướng phủ, đôi mắt lóe hàn quang cảnh giác đ.á.n.h giá mọi nơi.
Xác nhận trong vòng trăm mét không có một bóng người, Hắc y nhân không hề trì hoãn, vận khinh công rất nhanh bay về một hướng……
Trong thư phòng của Cảnh vương phủ đèn vẫn còn sáng, Nam Cung Phong ngồi ở trước bàn, ánh mắt âm trầm, suy nghĩ về biện pháp đối phó với Lạc Mộng Khê.
Cúc Hoa yến hôm qua, Lạc Mộng Khê đã hại hắn thân bại danh liệt. Lạc T.ử Hàm lại ở trước mặt mọi người cho hắn bị cắm sừng [ khụ khụ, ra vẻ hắn và Lạc T.ử Hàm còn chưa có thành thân!] Hạ Hầu Yên Nhiên lại quá mức tâm cao khí ngạo, tự cao tự đại, lại ném hoa Cầu hắn đưa sang một bên……
Nghĩ đến khi Lạc Mộng Khê chỉ trích hắn vong ân phụ nghĩa cùng với Hạ Hầu Yên Nhiên băng lãnh, tuyệt tình, khinh thường và chán ghét ném hoa Cầu của hắn xuống. Bàn tay to của Nam Cung Phong đột nhiên nắm c.h.ặ.t, đáy mắt thoáng hiện hàn quang: Nữ t.ử trên đời, không có ai tốt……
“Không biết Cảnh vương gia đêm hôm khuya khoắt gọi bổn tọa đến đấy là có chuyện gì?” Cùng với câu hỏi nghi hoặc, bóng dáng cao lớn của Phùng Thiên Cương xuất hiện ở giữa thư phòng.
Nam Cung Phong vội vàng đứng dậy đi hướng Phùng Thiên Cương: “Quốc sư, người cũng biết chuyện Lạc Mộng Khê tứ hôn cho Nam Cung Quyết?”
Phùng Thiên Cương mỉm cười: “Toàn bộ chuyện này đã truyền khắp kinh thành, bổn tọa sao lại không biết.”
“Quốc sư, bổn vương nhớ rõ người trước kia đã từng nói qua, Lạc Mộng Khê vẫn chưa lột xác, năng lực phi phàm, có thể hiệp trợ bổn vương đăng cơ làm đế, hay là Nam Cung Quyết cũng biết nàng có loại năng lực này, cho nên mới thú nàng làm phi.”
Nếu không, nữ t.ử có dung nhan xấu xí như vậy, ai dám thú. Nếu đổi lại là bổn vương, cũng sẽ vì ngôi vị hoàng đế mà thú nàng làm phi, cùng lắm sau khi hoàn thành mọi việc thì đem nàng một cước đá văng đi là xong……
“Nếu Lạc Mộng Khê thật sự gả cho Nam Cung Quyết, Nam Cung Quyết chẳng phải là như hổ mọc thêm cánh, chúng ta đối phó với hắn, sẽ càng khó hơn!” Sắc mặt Nam Cung Phong hơi trầm xuống, giọng điệu ngưng trọng.
Phùng Thiên Cương khẽ cười, chậm rãi đi hướng cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, trên bầu trời đêm đầy sao, tràn đầy tự tin: “Cảnh vương gia xin yên tâm, Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê không thể đến với nhau!”
* Mộng Hồi Lan Nhược – Câu chuyện về Ninh Thái Thần và Nhiếp Tiểu Thiến.
Thiên hi niên kết thiên niên duyến,
bách niên thân bạn bách niên miên.
Thiên sanh tài t.ử giai nhân phối,
chỉ tiện uyên ương bất tiện tiên.
Thập lý Bình Hồ sương mãn thiên
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
thốn thốn thanh ti sầu hoa niên
Đối nguyệt hình đan vọng tương hỗ
chỉ tiện uyên ương bất tiện tiên.
Và đây là bản dịch:
Ngàn năm phúc phận kết duyên nghìn năm
Trăm năm bầu bạn trăm năm chăn gối
Trời sinh tài t.ử giai nhân tác hợp
Chỉ nguyện uyên ương không nguyện tiên
Mười dặm Bình Hồ sương trắng trời
Ngắn ngắn tóc xanh sầu bao năm
Nhìn trăng đơn độc mong tri kỉ
Chỉ nguyện uyên ương không làm tiên.
Phùng Thiên Cương trả lời rất tự tin làm cho Nam Cung Phong sinh nghi hoặc, đang muốn hỏi: “Quốc sư tại sao lại khẳng định như thế.” Thì bất thình lình một bóng dáng màu đen yểu điệu phá cửa sổ mà vào. Nam Cung Phong cả kinh, muốn hô to: “Người đâu, bắt thích khách!” Ai ngờ, Phùng Thiên Cương đã mở miệng trước hắn: “Cảnh vương gia không cần hoang mang, là người một nhà!”
Hắc y nhân dáng người yểu điệu, vừa thấy đã biết là một nữ t.ử. Nam Cung Phong chỉ cảm thấy người này rất quen thuộc, lại nhớ không ra rốt cục đã gặp qua ở nơi nào.
Mà sau khi hắc y nhân tiến vào, vẫn chưa chú ý tới Nam Cung Phong, ánh mắt thâm tình nhìn phía Phùng Thiên Cương: “Sự tình thế nào?”
Phùng Thiên Cương mỉm cười, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Dựa vào vị trí của các chòm sao, xung quanh Lạc Mộng Khê có vài danh nhân trung chi long, chỉ có điều, bọn họ cùng nàng chỉ là khẽ lướt qua, trong chớp mắt đã thành người lạ.”
“Nam Cung Quyết và Lạc Mộng Khê, cũng là loại duyên phận này. Cho dù hai người bọn họ có thành thân, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ bị tách ra. Nàng không giúp được gì cho Nam Cung Quyết, đương nhiên chúng ta cũng không cần lo lắng.”
“Nhưng mà, thật ra trong đó một nam t.ử cao quý có vận mệnh quan hệ mật thiết với Lạc Mộng Khê. Hơn nữa, nam t.ử này cách nàng càng ngày càng gần, chỉ sợ sau vài ngày nữa, hai người sẽ gặp nhau!”
“Việc này có gì tốt sao?” Hắc y nhân nhíu mày: “Năng lực của Lạc Mộng Khê, ngươi với ta đều đã tận mắt nhìn thấy, nếu nàng mượn thế lực của tên nam t.ử kia để đối phó với chúng ta, vậy khả năng chúng ta thắng không lớn!”
Khóe miệng của Phùng Thiên Cương nhếch lên một tia ý cười bí hiểm: “Ngươi không cần lo lắng về vấn đề này, chờ ngày Lạc Mộng Khê xuất giá, bổn tọa sẽ có biện pháp làm cho tất cả nam t.ử đều rời xa Lạc Mộng Khê, nàng một thân một mình, tự nhiên sẽ không thể đối đầu với chúng ta!”