Ba ngày sau Lạc Mộng Khê sẽ được gả vào Lạc vương phủ làm phi.Thời gian ba ngày, nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn, vì đề phòng trong ba ngày này lại xảy ra biến cố, Lạc Thừa tướng, Nam Cung Quyết đều phái rất nhiều đội ngũ âm thầm bảo hộ Lạc Mộng Khê.
Lạc Mộng Khê sắp trở thành tân nương t.ử, không thể lại đi loạn xung quanh, đành phải nhàm chán đứng ở Khê viên nhìn bọn hạ nhân bận bận rộn rộn hơn mọi ngày. Hiệu may nổi tiếng ở kinh thành đang đo người để may y phục cho nàng.
Nhưng mà, làm cho Lạc Mộng Khê cảm thấy nghi hoặc chính là việc Lạc Thừa tướng mua của hồi môn cho nàng. Thánh chỉ truyền đến Tướng phủ vào giờ ngọ, nhưng của hồi môn này đều không phải là vật phẩm trong vùng, nếu muốn vận chuyển đến kinh thành, ít nhất cũng cần thời gian là năm, sáu ngày:
Chẳng lẽ Lạc Thừa tướng đã sớm tính đến việc ta sẽ xuất giá, cho nên chuẩn bị sẵn của hồi môn cho ta. Người ở cổ đại này thật ra rất thần bí, mọi người đều có thể biết trước.
Quên đi, dù sao Lạc Mộng Khê nàng lập tức sẽ được gả vào Lạc vương phủ, cùng với người ở Tướng phủ sẽ không gặp nhau nhiều, đối với việc này, nàng cũng không muốn so đo làm gì, chỉ có điều, nàng hẳn là sắp bắt đầu tranh đấu với Phùng Thiên Cương, Nam Cung Phong, dù sao, Nam Cung Quyết là Hoàng đế tiếp theo đã được Thanh Hoàng quyết định, người đầy dã tâm như Nam Cung Phong sẽ không dễ dàng mà nhận thua như thế.
Bên đại phu nhân cũng thực im ắng, không có động tĩnh gì: Đại phu nhân luôn dùng trăm phương nghìn kế ngăn cản ta tham gia Cúc Hoa yến, chính là không nghĩ lại để ta hại Phùng Thiên Cương mất mặt. Nhưng sự thật là, ta làm cho Phùng Thiên Cương mất hết thể diện trước mặt chúng đại thần, như vậy, đại phu nhân và Phùng Thiên Cương khẳng định sẽ không dễ dàng buông tha cho ta……
Bọn họ càng yên tĩnh, càng chứng minh bọn họ nhất định đang âm thầm vạch kế hoạch gì đó, có lẽ giống như biển lặng trước cơn giông bão lớn, biển càng lặng, khi giông bão đến sẽ càng mạnh mẽ.
Không được, ta không thể ngồi chờ c.h.ế.t như vậy, nhất định phải gây ra rắc rối gì đó, giam chân đại phu nhân lại, mặc dù không thể làm xáo trộn kế hoạch của bọn họ, cũng có thể áp chế nhuệ khí. về phần giam chân bọn họ chỉ cần một người thôi, mà trong Tướng phủ lại có sẵn.
Chủ ý đã định, khóe miệng Lạc Mộng Khê khẽ nhếch lên một tia ý cười quỷ dị. Lệnh cho Băng Lam mang theo lễ vật, Lạc Mộng Khê rời Khê viên đi đến Hương viên nơi Liễu Hương Hương và Lạc Thải Vân đang ở. Đúng vậy, theo lời Lạc Mộng Khê người bị liên lụy, chính là Lạc Thải Vân trong lúc vô ý thay nàng chịu đựng da bị thối rửa.
Lạc Thải Vân bị trúng độc đã được giải, nhưng da thịt trên người nàng ta đã bị ăn mòn hơn phân nửa, biến thành người không giống người, quỷ không giống quỷ. Lúc này toàn thân băng vải trắng, giống như xác ướp, thân thể thẳng tắp nằm ở trên giường, đau rên hừ hừ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy rằng Lạc Thải Vân nằm ở trên giường dưỡng thương, nhưng việc Lạc Mộng Khê được ban cho Nam Cung Quyết làm phi thì một chữ lọt vào tai nàng cũng không nghe nhầm.
Nhất là nghe được nhóm nha hoàn nói, Nam Cung Quyết đưa tới hơn mười rương trang sức, quần áo xinh đẹp, vật phẩm vô giá trân quý, son phấn bột nước không rõ dùng bao nhiêu hoàng kim làm sính lễ. Lạc Thải Vân lại đau lòng khổ sở, hai mắt xinh đẹp vì khóc mà sưng đỏ không chịu nổi, nước mắt vẫn còn ở khóe mắt không ngừng chảy xuống:
Quyết, tân nương của chàng phải là ta, là Lạc Thải Vân ta mà. Chàng đưa quần áo, trang sức xinh đẹp, son bột nước tới, lẽ ra phải là của Lạc Thải Vân ta, đều tại kẻ hạ độc đáng hận kia, hại ta biến thành cái dạng như hiện tại, lại càng làm đứt nhân duyên tốt đẹp của ta, đã vậy còn tiện nghi cho kẻ quái dị Lạc Mộng Khê kia, ta hận, ta rất hận……
“Tứ tiểu thư, đại tiểu thư tới chơi!” Tiếng Nha hoàn Hoa Đào cung kính bẩm báo vang lên ở cửa, trong đôi mắt sưng phù của Lạc Thải Vân lửa giận thiêu đốt: Lạc Mộng Khê, ả lại dám đến gặp ta……
“Để nàng tiến vào!” Lạc Mộng Khê, giữa ngươi và ta thù mới hận cũ, hôm nay cùng tính toán rõ ràng! Lạc Mộng Khê đứng ở ngoài cửa nghe thấy Lạc Thải Vân đang tức giận ngút trời ra lệnh, thì cười quỷ dị: Cơn tức còn rất lớn nha, xem ra chưa c.h.ế.t được, chuyện của đại phu nhân, lát nữa sẽ nhờ ngươi vậy……
“Đại tiểu thư, mời vào trong!” Hoa Đào là nha hoàn của Lạc Thải Vân, tự nhiên cũng ghét Lạc Mộng Khê giống Lạc Thải Vân. Chẳng qua, nay Lạc Mộng Khê đã là đại tiểu thư của Tướng phủ được Thừa tướng thừa nhận, lại là thê t.ử sắp được gả cho Lạc vương Nam Cung Quyết. Thân phận, địa vị đều đã rõ ràng, cho dù trong lòng Hoa Đào có chán ghét nàng, nhưng trên mặt cũng không dám bất kính đối với nàng.
Lạc Mộng Khê thản nhiên ừ một tiếng xem như trả lời, không coi ai ra gì lướt qua Hoa Đào, chậm rãi bước đến phòng ngủ của Lạc Thải Vân, Băng Lam đang cầm lễ vật theo sát phía sau.
Khi đi đến trước mặt Hoa Đào, Băng Lam thật giống như đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, bất thình lình dừng bước, đắc ý truyền ánh mắt khiêu khích đến nàng ta, ở phía sau vênh váo tự đắc đi nhanh vào phòng.
Hoa Đào tức khắc phẫn nộ: Băng Lam đáng ghét, dám ở Hương viên cậy thế ức h.i.ế.p ta. Nếu là trước kia, ta khẳng định đã đ.á.n.h ngươi răng rơi đầy đất……