Tuy rằng Lạc Thừa tướng và Nam Cung Quyết đều phái rất nhiều thị vệ đang âm thầm bảo hộ nàng, nhưng dù sao nàng cũng là chủ nhân, nàng muốn ra ngoài giải sầu, bọn thị vệ đương nhiên sẽ không ngăn trở, chỉ đi theo âm thầm bảo hộ, nhìn ngoài vào chỉ có ba người Băng Lam, Lôi Viễn, Lôi Thanh đi theo mà thôi.
Ra khỏi Tướng phủ, bốn người bước nhanh đi trên đường lớn, trên đường lớn người đến người đi như trước, vô cùng náo nhiệt. Nữ hài t.ử nha, sẽ luôn cảm thấy hứng thú đối với những thứ mới lạ, vì thế, Lạc Mộng Khê và Băng Lam đi ở phía trước, nhìn đông, nhìn tây, nhìn cái gì cũng cảm thấy tò mò.
Lôi Viễn, Lôi Thanh đi ở phía sau, khuôn mặt lạnh như băng, nhìn không chớp mắt.
Cùng lúc đó, một chiếc xe ngựa hoa lệ đang chạy đến trước mặt đám người Lạc Mộng Khê. Ngồi trên xe ngựa không phải ai khác, chính la Lăng Khinh Trần vừa xử lý xong việc ở Thương Châu, tiến đến kinh thành đón Lạc Mộng Khê cùng trở về Tô Châu.
Lúc này, Lăng Khinh Trần đang ngồi khoanh chân, nhắm mắt dưỡng thần, đại khái là Thương Châu có chuyện khó xử lý, khuôn mặt anh tuấn của Lăng Khinh Trần có chút tiều tụy, trên chiếc cằm trơn bóng ngày xưa lại ẩn ẩn chòm râu màu xanh lổm chổm.
Trên đường lớn, tất cả sự chú ý của Lạc Mộng Khê và Băng Lam đều tập trung ở những thứ được bày bán trên đường, căn bản không thấy được xe ngựa của Lăng Khinh Trần. Ngược lại Lăng Khinh Trần ngồi trên xe ngựa, khi xe ngựa lướt qua đám người Lạc Mộng Khê, hắn ngửi được mùi hoa khương dã đặc hữu trên người Lạc Mộng Khê……
Lạc Mộng Khê! Lăng Khinh Trần cả kinh, đôi mắt khép hờ đột nhiên mở ra, đáy mắt mỏi mệt mơ hồ hiện lên một tia vui sướng, rất nhanh đã vén rèm xe lên nhìn ra bên ngoài……
Đáng tiếc, ý trời trêu người, thân hình cao lớn của Lôi Viễn, Lôi Thanh vẫn luôn đứng ở phía sau Lạc Mộng Khê và Băng Lam, vô tình che khuất hình bóng của hai người bọn họ. Hơn nữa xung quanh bọn họ luôn có người đến người đi, cho nên, khi Lăng Khinh Trần xuyên qua ô cửa nhỏ trong xe nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy người người đi đi lại lại trên đường, không nhìn thấy hình bóng của Lạc Mộng Khê……
Buông màn xe xuống, Lăng Khinh Trần có chút cười tự giễu, đưa tay lục trong ống tay áo lấy ra khăn lụa, trên mặt khăn lụa thêu hoa lan tinh xảo, ở một góc của khăn lụa, một chữ Khê khéo léo giống như mây bay nước chảy lưu loát sinh động hiện ra, còn có chút mùi hoa khương dã nhàn nhạt như có như không bay vào trong mũi:
Xem ra vừa rồi chỉ là ảo giác của ta, đã đến kinh thành rồi, ta có thể tới Tướng phủ nhìn nàng……
Vừa nghĩ đến có thể lập tức nhìn thấy Lạc Mộng Khê, một hồi trống n.g.ự.c dồn dập ập tới, Lăng Khinh Trần hít sâu mấy hơi, bình phục tâm tình có chút khẩn trương của mình:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Từ trước đến nay việc buôn bán của ta luôn trăm trận trăm thắng, đối với việc gì cũng có thể quyết định kế sách. Cho dù có núi băng trước mặt, mặt cũng không đổi sắc, đã không còn là người nhút nhát hay ngượng ngùng, nhưng vì sao mới nghĩ đến việc gặp được Lạc Mộng Khê, ta lại khẩn trương như vậy……
“Công t.ử, người là đi thẳng đến phủ Thừa tướng sao?” Ngoài xe truyền đến giọng hỏi cung kính của xa phu.
Lăng Khinh Trần mâu quang hơi trầm xuống, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, trong giọng nói bình tĩnh mang theo uy nghiêm: “Về khách điếm trước!”
Ở Thương Châu mấy ngày, Lăng Khinh Trần làm việc nhanh như điến, rốt cục trong khoảng thời gian ngắn nhất, đã khống chế toàn bộ thế cục, không kịp nghỉ ngơi, hắn đã suốt đêm ngồi xe ngựa chạy tới kinh thành.
Tuy rằng hắn chưa soi gương, nhưng cũng biết hắn hiện tại như thế nào, khẳng định là tiều tụy không chịu nổi, không thích hợp đi Tướng phủ gặp Lạc Mộng Khê. Tìm một khách điếm rửa mặt chải đầu trước, khôi phục anh tuấn tiêu sái như lúc xưa, rồi mới đi gặp người trong lòng cũng không muộn.
Lòng tràn đầy vui sướng, khát khao tương lai tốt đẹp của mình và Lạc Mộng Khê, nhưng Lăng Khinh Trần lại không biết, duyên phận của hắn với Lạc Mộng Khê, chưa bắt đầu, đã chấm dứt.
Bốn người Lạc Mộng Khê, Băng Lam, Lôi Viễn, Lôi Thanh đi dạo không mục đích, theo đường lớn đi về phía trước. Không biết qua bao lâu, mấy người đi tới một nơi tương đối hẻo lánh, chỗ ít người, nơi đây cây cối xanh biếc, cỏ xanh mơn mởn, màu sắc rực rỡ, nước sông trong vắt lẳng lặng chảy xuôi, cảnh sắc hết sức mê người.
Ngẩng đầu nhìn mặt trời đã ở trên đỉnh đầu, linh quang trong đầu Lạc Mộng Khê chợt lóe: “Không bằng, chúng ta dùng cơm trưa ở đây đi. Lôi Viễn, ngươi đi bắt mấy con gà đến đây, Lôi Thanh, ngươi phụ trách bắt cá, Băng Lam, ngươi nhóm lửa!”
Lạc Mộng Khê là chủ nhân, bọn họ là hạ nhân, nàng nói cái gì, chính là cái đó. Đám người Lôi Viễn, Lôi Thanh chỉ có thể tuân thủ, hơn nữa còn có rất nhiều người đang âm thầm bảo hộ nàng, cho nên Lôi Viễn, Lôi Thanh đều nghe lệnh mà đi làm việc.
Băng Lam nhặt được một ít củi đốt mang tới chậm rãi nhóm lửa, Lạc Mộng Khê không có việc gì làm, nhàm chán ở một chỗ đi tới đi lui, lơ đãng ngẩng đầu lên, trông thấy rừng cây phía trước, nhất thời trước mắt sáng ngời: “Băng Lam, ta qua bên kia hái ít quả rừng, ngươi nhóm lửa nhanh lên, phỏng chừng Lôi Viễn, Lôi Thanh sắp về đến rồi!”
Nói xong, không đợi Băng Lam trả lời, Lạc Mộng Khê đã bước nhanh đi về phía rừng cây.