Thánh Nữ Vương Phi

Chương 134



Đột nhiên, Lạc Mộng Khê giống như nghĩ tới cái gì đó: “Thải Vân, nếu đại tỷ đoán không sai, độc mà muội trúng hẳn là do Lạc T.ử Quận mang theo……”



“Vì sao nói như vậy?” Trong mắt Lạc Thải Vân lộ ra vẻ kinh ngạc



“Bởi vì lúc đó tiếng xấu của Lạc T.ử Hàm đã lan xa rồi, Thanh Hoàng sẽ không để nàng ta làm Lạc vương phi, mà dung mạo của đại tỷ lại xấu xí, đương nhiên cũng không thể trở thành Lạc vương phi. Vì thế, vị trí Lạc vương phi này chỉ còn lại một người là Thải Vân muội thôi.”



Lạc Mộng Khê thành thật khuyên dỗ: “Muội ngẫm lại xem, nếu muội xảy ra chuyện, không thể đảm đương nổi vị trí Lạc vương phi, bất luận thanh danh của Lạc T.ử Hàm đã tồi tệ, Lạc vương gia cũng phải thành thân với nàng ta, bởi vì phóng mắt nhìn khắp nơi, nàng ta là người duy nhất có thân phận, địa vị xứng đôi với Lạc vương gia, lại không nghĩ rằng đến cuối cùng, Lạc vương gia thà lấy người xấu nhan như ta, cũng không nguyện lấy người nhẫn tâm như nàng ta……”



Nhìn đôi mắt của Lạc Thải Vân không ngừng biến ảo, Lạc Mộng Khê biết lời nàng nói đã có tác dụng, ho nhẹ hai tiếng, ra lệnh với Băng Lam đang ở phía sau: “Băng Lam, mang đồ lại đây!”



Băng Lam bước nhanh đi đến, cầm hộp gỗ giao cho Lạc Mộng Khê, bàn tay mềm của Lạc Mộng Khê khẽ nâng, hộp bị mở ra, nhất thời, một mùi tươi mát dễ thở bay vào trong mũi, thứ đựng trong hộp, đúng là Thánh địa Tuyết liên hiếm có trên thế gian, có thể khôi phục da thịt bị hư tổn trong thời gian ngắn nhất trở về như lúc ban đầu.



Lạc Thải Vân sinh ra ở Lạc vương phủ, đương nhiên cũng biết điểm tốt của. Nhìn cây Thánh địa Tuyết liên trắng noãn không tỳ vết, tản ra từng trận thơm ngát, hai mắt Lạc Thải Vân sáng lên.



Nhìn ánh mắt tham lam của Lạc Thải Vân, Lạc Mộng Khê tung một trái b.o.m: “Cây Thánh địa Tuyết liên này là sính lễ mà Lạc vương gia đưa cho Mộng Khê, Mộng Khê cảm thấy tứ muội cần nó hơn. Cho nên, mang đến đưa cho tứ muội ……”



Nghe cái tên Nam Cung Quyết, tia sáng trong đáy mắt của Lạc Thải Vân lập tức tối sầm, nồng đậm ưu thương cũng theo đó hiện lên: Cùng Nam Cung Quyết lỡ mất dịp tốt, trong lòng nàng vĩnh viễn đau đớn, đại phu nhân đáng c.h.ế.t, kiếp này, Lạc Thải Vân ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi……



Lạc Mộng Khê giọng điệu ai oán, thỉnh thoảng lặng lẽ ngẩng đầu quan sát phản ứng của Lạc Thải Vân: “Lúc muội bị độc phát tán được khiêng đi, Lạc vương gia đã từng hỏi mọi người, đó là tiểu thư nhà ai, xem ra, lúc ấy Lạc vương gia đã chú ý tới muội rồi……” Lạc Mộng Khê nói dối mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh.



“Ngươi nói là sự thật?” Đáy mắt ưu thương của Lạc Thải Vân nhất thời lòe lòe sáng lên, nếu không phải thân thể không thể động đậy, phỏng chừng nàng chắc chắn sẽ vui vẻ mà nhảy xuống giường: “Lạc vương gia thật sự có hỏi tên của ta?”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đương nhiên là thật, tại sao ta phải lừa muội.” đáy mắt của Lạc Mộng Khê lóe tia mất tự nhiên: Ta không nên nói nhiều, sự việc đã châm ngòi, ta cũng thu được biến chuyển tốt, miễn cho nhiều lời vô nghĩa, bị nàng ta nhìn ra sơ hở.



“Thải Vân, ngày mai đại tỷ sẽ gả vào Lạc vương phủ, đại phu nhân muốn hại ta cũng hại không được, chỉ có điều, muội và tam phu nhân nhất định phải chú ý, trăm ngàn lần không được trúng quỷ kế của đại phu nhân!” Lạc Mộng Khê thận trọng giao đãi:



“Muội nghỉ ngơi cho tốt đi, đại tỷ còn có việc, đi trước một bước!” Trong giọng nói, che dấu không được vui sướng.



Lạc Mộng Khê nói ra mấy câu cuối cùng, cùng với giọng điệu vui sướng của nàng, đều là cố ý giả vờ, mục đích đương nhiên là muốn kích thích Lạc Thải Vân một chút, dù sao, trong nhận thức của Lạc Thải Vân, nếu nàng ta không có trúng độc, như vậy vị trí Lạc vương phi nhất định là của nàng ta, lúc này lòng mang vui sướng, chờ làm tân nương cũng là nàng ta.



Quả nhiên không ngoài dự đoán của Lạc Mộng Khê, khi bóng dáng yểu điệu của Lạc Mộng Khê rời khỏi Hương viên, đáy mắt sưng đỏ của Lạc Thải Vân thoáng hiện hàn quang:



Đại phu nhân, Lạc T.ử Hàm, các ngươi hại ta và Quyết lỡ mất dịp tốt, ta tuyệt đối sẽ không tha cho các ngươi, còn nữa Lạc Mộng Khê, Quyết là của ta, một ngày nào đó, ta nhất định sẽ cướp về……



Sau khi Lạc Mộng Khê rời khỏi Hương viên, chậm rãi đi trên đương nhỏ trong Tướng phủ, từng cơn gió nhẹ thổi qua, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Lạc Mộng Khê lóe tia ý cười trêu tức: Bề ngoài của Lạc Thải Vân thoạt nhìn suy nghĩ đơn thuần, không hề có tâm cơ, kì thực vẫn là có mưu kế nhỏ, người khinh thường nàng ta, nói không chừng một khi không cẩn thận, thật sự sẽ bị nàng ta trù tính……



Lạc Mộng Khê đã thành công khơi mào mâu thuẫn giữa Lạc Thải Vân và đại phu nhân, tin rằng trong tương lai không xa, Lạc Thải Vân nhất định sẽ có hành động……



Đây là việc cuối cùng cần làm của Lạc Mộng Khê trước khi xuất giá. Qua đêm nay, nàng sẽ rời khỏi phủ Thừa tướng, người và việc ở nơi này không còn quan hệ nhiều đến nàng, cho dù đại phu nhân muốn hại nàng cũng không dễ dàng như trước nữa.



Chút bất tri bất giác, Lạc Mộng Khê lại trở về Khê viên, nhìn căn phòng tráng lệ, Lạc Mộng Khê cảm thấy nhàm chán, đi ngủ, không buồn ngủ, đọc sách, tạm thời không có hứng thú.



Làm gì bây giờ? Hay là ra ngoài đi dạo một chút, tha hồ khuây khỏa, mấy ngày gần đây xảy ra nhiều chuyện, tâm tình hết sức buồn bực, huống chi, thời gian Lạc Mộng Khê ở nơi này cũng không ngắn, nhưng mà chỉ ra khỏi Tướng phủ có vài lần.