Thánh Nữ Vương Phi

Chương 141



“Cảnh vương gia, phiền người hạ lệnh, trong sáng nay, bất luận kẻ nào cũng không được vào tiểu viện này!” Phùng Thiên Cương giọng điệu trầm trọng: “Nếu có người xâm nhập, phá hỏng việc của bổn tọa, vậy mọi cố gắng của chúng ta trước đây đều sẽ hủy hoại trong chốc lát!”



“Bổn vương hiểu rồi!” Nam Cung Phong than nhẹ một tiếng, mặt lộ vẻ nghi hoặc: “Nhưng mà, bổn vương không hiểu, vì sao quốc sư nhất định phải ở chỗ của bổn vương để chia cắt vận mệnh của Lạc Mộng Khê và Lãnh Tuyệt Tình?”



“Bởi vì Cảnh vương là Vương gia của Thanh Tiêu quốc, cũng chính là long t.ử, thân phận tôn quý, nơi này của người có quý khí, có thể áp chế rất nhiều thứ tà ác, nếu bổn tọa thực hiện ở đây, sẽ có hiệu quả gấp đôi.”



Khê viên Tướng phủ, giờ lành sắp tới, Lạc Mộng Khê đã phục trang thỏa đáng, mặc giá y màu đỏ, đầu đội mũ phượng, im lặng chờ giờ lành đến. Trên giường lớn gần đó, bày ra một khăn voan uyên ương hí thủy màu đỏ.



Dựa theo nghi lễ của cổ đại, ngày nữ t.ử xuất giá, cả ngày cũng không được ăn gì, nhưng Lạc Mộng Khê không phải là người cổ đại, lại có tư tưởng của thế kỷ hai mươi mốt, đương nhiên sẽ không bị lễ nghi phiền phức này trói buộc.



Hơn nữa tối hôm trước nàng ăn rất ít, đã sớm đói bụng, liền lệnh cho Băng Lam mang đến một ít điểm tâm, tùy tiện tìm lý do đuổi nhóm nha hoàn đi, một mình ngồi ở trước bàn thưởng thức.



Lơ đãng, Lạc Mộng Khê nhìn thấy hình ảnh tân nương của mình trong gương, trong lòng cảm khái: Không ngờ được Lạc Mộng Khê ta hai lần làm người, lần đầu tiên xuất giá lại là làm lá chắn cho hắn, nhưng mà, thế này cũng tốt, ít nhất ta cũng biết, ta được gả cho người ta không yêu, nếu không lại ngu dốt làm tất cả cho hắn, đổi lại kết quả là một viên đạn đoạt mệnh……



“Đại phu nhân, tam phu nhân!” Tiếng Băng Lam cung kính gọi truyền đến từ ngoài cửa, Lạc Mộng Khê hoàn hồn, vội vàng thu dọn điểm tâm trên bàn, ngay tại lúc nàng cất điểm tâm xong, ngồi ngay ngắn ở trên giường thì cửa phòng bị đẩy ra, đại phu nhân ung dung xinh đẹp cao quý, ôn nhu nhàn nhã cùng tam phu nhân hiền lương thục đức, ôn nhu động lòng người vênh váo tự đắc tiêu sái tiến vào.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhìn giá y màu đỏ, tuy rằng bị che bởi mạng che mặt, nhưng khí chất của Lạc Mộng Khê vẫn xuất trần, không giống người phàm. Đáy mắt sắc bén của đại phu nhân hiện lên một tia âm độc, nháy mắt chuyển thành nồng đậm ý cười: “Mộng Khê, hôm nay ngươi sẽ xuất giá, đại nương cũng không có thứ gì tốt đưa ngươi, ngọc như ý này là khi đại nương xuất giá mang đến từ nhà mẹ đẻ, giờ đưa cho ngươi, chúc ngươi mọi chuyện đều như ý!”



Nói xong, khóe miệng đại phu nhân nhếch lên ý cười quỷ dị, cầm ngọc như ý trong tay giao cho Băng Lam, Băng Lam tiếp nhận ngọc như ý, trình tới trước mặt Lạc Mộng Khê. Nhìn ngọc như ý trong tay Băng Lam, chất lượng cực kém, còn rớt ra một cái sừng, đáy mắt Lạc Mộng Khê hơi trầm xuống: Ngọc như ý, tên như ý nghĩa, chính là mọi chuyện như ý, chất lượng không phải thứ yếu, quang trọng nhất là phải đầy đủ, nếu thiếu một sừng nhọn, chẳng phải thành “Ngọc không như ý” sao.



Hôm nay là đại hôn của Lạc Mộng Khê, đại phu nhân đưa nàng một cái “Không như ý” bị rớt sừng, căn bản chính là cố tình ám cho nàng xui xẻo, Lạc Mộng Khê nàng là người có thù tất báo, ngươi không cho ta như ý, ta há lại có thể cho ngươi hài lòng……



Quan sát ngọc như ý một lát, Lạc Mộng Khê cố tình bất đắc dĩ thở dài: “Tâm ý của Đại phu nhân, Mộng Khê xin nhận, ý nghĩa của ngọc như ý này tuy tốt, nhưng chất lượng hơi kém, huống chi, trên ngọc như ý còn rớt một sừng, ta là nữ nhi của phủ Thừa tướng được gả đi, nếu lấy thứ này làm của hồi môn, chẳng phải sẽ khiến người đời chê cười sao.”



Lạc Mộng Khê ngẩng đầu nhìn đại phu nhân, đáy mắt lóe nồng đậm đồng tình: “Đại phu nhân, xem ra năm đó bà xuất giá, trong nhà nhất định là nghèo rớt mồng tơi, có thể so với ăn mày trên đường lớn, lệnh tôn, lệnh đường chắc là chưa già đã yếu, mắt mờ, không ngờ lại lấy “Không như ý” rớt sừng này coi là ngọc như ý, làm của hồi môn cho đại phu nhân.”



Nghe vậy, hai mắt đại phu nhân bốc hỏa, tam phu nhân thì âm thầm cười trộm: Nhà mẹ đẻ của Đại phu nhân là thủ phủ kinh thành, nay lại bị Lạc Mộng Khê nói t.h.ả.m không chịu nổi như vậy, đại phu nhân còn không tìm được lời để phản bác, thật sự là hả lòng hả dạ…… Lạc Mộng Khê, thật không đơn giản……

 

Lạc Mộng Khê không đếm xỉa đến phản ứng của đại phu nhân và tam phu nhân, lập tức nói tiếp: “May mắn đại phu nhân và Lạc Thừa tướng có tình cảm sâu đậm, ý nghĩa của không như ý này không hề phủ xuống người đại phu nhân. Nếu không, lệnh tôn, lệnh đường sẽ phạm sai lầm, hại đại phu nhân và Lạc Thừa tướng không hợp, đồng sàng dị mộng, đại phu nhân lén lút với nam nhân khác sau lưng phu quân mình, Lạc Thừa tướng bên ngoài cưới vợ thú thiếp, hai người gặp mặt liền ầm ĩ, gặp mặt liền đ.á.n.h nhau, vậy sai lầm của lệnh tôn, lệnh đường rất lớn nha!”



Tam phu nhân chỉ mượn cơ hội Lạc Mộng Khê làm tổn thương đại phu nhân mà tiếp tục cười trộm, không có phản ứng gì đặc biệt, đại phu nhân bị lửa giận thiêu đốt, đáy mắt mơ hồ hiện lên một tia khiếp sợ, nháy mắt đã biến mất không thấy vết……