Hai mắt Lạc Mộng Khê hơi trầm xuống: Xem ra, giữa đại phu nhân và Phùng Thiên Cương, thật sự có gian tình……
“Đại phu nhân, ngươi đừng để ý, ta chỉ thí dụ thôi, cũng không có nói bà vung trộm sau lưng phu quân mình!” Nhìn đại phu nhân đột nhiên nắm c.h.ặ.t bàn tay, Lạc Mộng Khê vội vàng giải thích nói: Hôm nay là đại hôn của nàng và Nam Cung Quyết, cũng là ngày nàng hoàn toàn rời khỏi Tướng phủ, nàng không muốn đại phu nhân phá hỏng việc này.
Vừa rồi nàng nói ra câu kia, đại phu nhân đã tức giận, lại khiến bà ta không có chỗ trút cơn giận, dù sao, ở trong mắt mọi người, đại phu nhân không có lén lút vụng trộm, nếu như đại phu nhân vì câu nói của Lạc Mộng Khê mà ra tay với nàng, mọi người sẽ thấy khả nghi, người thông minh như đại phu nhân, lần này chỉ có thể bị đ.á.n.h gãy răng và nuốt m.á.u……
“Đại nương không phải là người ích kỷ!” Đại phu nhân lạnh giọng trả lời, âm thầm khẽ thở ra: May mắn vừa rồi ta kiềm chế được, nếu không, chính là không đ.á.n.h đã khai. Lạc Mộng Khê, hôm nay ngươi dám sỉ nhục ta, một ngày nào đó, ta sẽ đòi lại gấp trăm, gấp ngàn lần……
“Đại phu nhân lương thiện mọi người đều biết, Mộng Khê thấy tự ti!” Lạc Mộng Khê nhẹ giọng cho qua, ý cười trêu tức trong đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng càng đậm: Chuyện giữa ngươi với Phùng Thiên Cương ta sẽ từ từ điều tra rõ ràng, vừa rồi ngươi đưa ta ‘Không như ý’, bây giờ, ta cũng muốn đưa ngươi một phần đại lễ……
“Cho đến bây giờ, sự việc đã qua nhiều năm, đại phu nhân không muốn nhắc sự ‘giản dị’ khi thành thân, Mộng Khê đương nhiên cũng sẽ không gợi lại chuyện thương tâm của đại phu nhân, xem ra đại phu nhân đối với ‘Không như ý’ này rất qúy trọng, thực sự làm cho Mộng Khê cảm động!”
“Chẳng qua, cũng có thể nhìn ra, sự hiểu biết của đại phu nhân với ngọc chưa đủ!” Nói xong, Lạc Mộng Khê xuất ra một khối ngọc, cả vật thể xanh biếc, trong suốt sáng long lanh, không nhiễm tạp chất, vừa thấy đã biết là cực phẩm, chính là, hình dạng của ngọc này, giống chuông!
Đáy mắt hiện lên một tia ý cười trêu tức, Lạc Mộng Khê chuyển ánh mắt đến đại phu nhân: “Đại phu nhân, chất lượng và phẩm chất của ngọc này đều là cực phẩm, Mộng Khê đưa nó cho bà, để bà tham khảo. Về sau khi bà chọn ngọc, nếu chất lượng giống như ngọc này, thì chính là ngọc tốt!”
Nói xong, không đợi đại phu nhân trả lời, bàn tay Lạc Mộng Khê khẽ nâng, ngọc bội trong tay bay thẳng vào tay đại phu nhân: Đại phu nhân, ngươi đưa cho ta “Không như ý”, ta đưa “chuông” [c.h.ế.t]* cho ngươi.
(钟: chung; chuông; đồng hồ. 终: hết; cuối; c.h.ế.t; chung quy => Hai chữ này phát âm giống nhau: chung [zhong1]. Ở đây Khê tỷ chơi chữ nhá)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đây vốn là một khối ngọc phế, trộn lẫn trong rất nhiều của hồi môn mà Lạc Thừa tướng đưa tới, Lạc Mộng Khê vô tình phát hiện, liền tính mài nó thành một hình dạng gì đó, trong lúc nhàm chán, Lạc Mộng Khê mài nó thành chuông, không nghĩ tới, hôm nay lại có tác dụng.
Sắc mặt của đại phu nhân âm trầm đáng sợ, đáy mắt nhìn Lạc Mộng Khê thoáng hiện lệ quang, giống như muôn lăng trì xử t.ử nàng.
Lạc Mộng Khê không hề yếu thế, đáy mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, ánh mắt cao ngạo, khiêu khích nhìn thẳng vào đại phu nhân. Ánh mắt lạnh như băng của hai người giao nhau giữa không trung, ánh mắt tóe lửa đã qua trăm chiêu, không khí xung quanh bị đóng băng, sát ý không giới hạn nhanh ch.óng tràn ra bốn phía……
Tam phu nhân và Băng Lam tự nhiên cũng cảm giác được cổ sát khí này, đáy mắt tam phu nhân hơi trầm xuống, không biết đang suy nghĩ cái gì, Băng Lam thì sốt ruột giống như kiến bò trên chảo nóng, xoay quanh: Tiểu thư chuẩn bị xuất giá, chỉ mong không xảy ra chuyện gì……
“Giờ lành đã đến, kiệu hoa của Lạc vương phủ đã tới cửa, mời tân nương lên kiệu!” Tiếng người chủ trì cất cao giọng truyền từ ngoài cửa vào, đại phu nhân và Lạc Mộng Khê cùng thu hồi ánh mắt sắc bén của mình, đi qua một bên.
“Đại tiểu thư, giờ lành đến, mau, mau đội khăn lên!” Vẻ mặt hỉ bà đầy vui mừng bước nhanh đến. Băng Lam cầm khăn voan màu đỏ trên giường lên, đi đến Lạc phủ lên mũ phượng, che dung nhan của Lạc Mộng Khê lại.
Băng Lam và hỉ bà khẽ đỡ Lạc Mộng Khê đi ra bên ngoài, Lạc Mộng Khê trong lòng bùi ngùi: Rốt cuộc cũng rời khỏi nơi đấu đá lẫn nhau, tính toán mưu kế này, tuy nói ở Lạc vương phủ chỉ là lá chắn, nhưng ở đó lại không nhiêu cơ thiếp, đương nhiên không có người thiết kế, hãm hại nàng, nàng có thể yên tĩnh mà sống qua ngày……
Khí tức phẫn nộ khó tiêu của đại phu nhân đập tới một bên, Lạc Mộng Khê dừng bước: “Đại phu nhân, nhớ giữ lại ngọc thượng hạng mà Mộng Khê tặng, trong tương lai bà cần đến nó để phân biệt chất lượng ngọc đó.” Ngụ ý là, giữ lại khối ngọc kia, chờ ta tới lo ma chay cho ngươi!
Nói xong, Lạc Mộng Khê không hề để ý tới đại phu nhân nữa, lập tức ra khỏi cửa phòng, bước nhanh ra phía ngoài.
Nhìn bóng dáng Lạc Mộng Khê càng lúc càng xa, đại phu nhân đột nhiên nắm c.h.ặ.t khối chuông ngọc thượng hạng, trong phút chốc, ngọc bội bị nội lực cường thế của bà ta bóp nát: Lạc Mộng Khê, không lâu nữa ngươi sẽ biết, rốt cuộc là ai lo ma chay cho ai……
Nam Cung Quyết thân là Vương gia của Thanh Tiêu quốc, hắn nạp phi, không cần tự mình đến đón tân nương, chỉ cần phái một thuộc hạ đưa thư đến là được rồi, hắn chỉ cần chờ ở lễ đường để bái đường với tân nương.