Lạc Mộng Khê nằm ở trên giường một lát mới chầm chập đứng dậy mặc quần áo: Đã diễn phải diễn ra trò, lúc này người đang bùn ngủ, nếu dậy quá nhanh, khẳng định sẽ bị người khôn khéo hoài nghi……
Sau khi mặc quần áo xong, Lạc Mộng Khê đi ra cửa phòng: Dưới ánh lửa, Lạc Mộng Khê tuy rằng đang mang mạng che mặt, nhưng khí chất tươi mát, hơi thở cường thế, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng b.ắ.n ra tia sắc bén của nàng làm cho người ta không thể bỏ qua……
Tất cả thi vệ đứng ở ngoài cửa đều là người lãnh tâm lãnh tình, nhưng khi thấy Lạc Mộng Khê lúc này, tâm không còn lạnh như băng nữa, mà hơi rung động một chút……
Lạc Mộng Khê ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn chung quanh một vòng, nhìn chăm chú Lôi Viễn, Lôi Thanh, đám người Đông Mai đang chậm rãi đi đến đại sảnh, mâu quang trong trẻo nhưng lạnh lùng lóe lên ý cười trào phúng:
Tam phu nhân, nếu đêm nay ngươi không xuất hiện ở trong rừng, ta sẽ quyết định tự mình đối phó với Đại phu nhân, không hề kéo ngươi vào chốn thị phi này, nhưng mà ngươi xuất hiện, còn giống như dự đoán của ta, sau khi g.i.ế.c người giá họa cho ta, cho nên, ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi……
Đại phu nhân, Tam phu nhân kế tiếp ta sẽ tự mình đạo diễn một trò hay cho các ngươi xem, hai người các ngươi chung sống hòa bình hai mươi năm bây giờ cũng nên tan rã, tranh giành cấu xé lẫn nhau tàn khốc, màn che sắp rớt rồi, tin rằng từ nay về sau mỗi một ngày, các ngươi đều sẽ vô cùng phấn khích……
Khi Lạc Mộng Khê được đám người Đông Mai ‘Hộ tống’ đến đại sảnh, bên trong không có ai khác ngoài Lạc T.ử Quận bị trúng xà độc, bọn người Lạc Thừa tướng, Đại phu nhân, Tam phu nhân, Lạc T.ử Hàm, Lạc Thải Vân.
Lạc Thừa tướng ngồi ở trên ghế, tay bưng chén trà, sắc mặt âm trầm, ở cách đó không xa Đại phu nhân ngồi ở bên người hắn nhìn Lạc Mộng Khê đáy mắt thoáng hiện lệ quang, Ngô Phi một thân cẩm y màu đen, mặt không chút biểu tình đứng phía sau Đại phu nhân, ánh mắt băng lãnh, vô tình.
Lạc T.ử Hàm ngồi ở bên cạnh Đại phu nhân, nhàn nhã uống trà, Tam phu nhân ngồi ở một bên khác của Lạc Thừa tướng, khuôn mặt bình tĩnh, Lạc Thải Vân ngồi bên cạnh Tam phu nhân, ánh mắt trống rỗng, ngáp mấy cái liền, hiển nhiên còn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại.
Nhìn tư thế này của bọn hắn, là muốn mở một cuộc xét xử, mà người bị xét xử đương nhiên là Lạc Mộng Khê nàng, khóe miệng Lạc Mộng Khê khóe khẽ cong lên một tia ý cười trào phúng: Muốn xét xử ta, cũng phải xem các ngươi có bản lĩnh lớn như vậy hay không!
“Mộng Khê, ngươi biết tội chưa?” Lạc Mộng Khê vừa mới đi vào đại sảnh, Lạc Thừa tướng đột nhiên buông chén trà trong tay xuống, lớn tiếng chất vấn, đáy mắt lạnh như băng hiện ra tia lửa giận.
Lạc Mộng Khê cố tình giả ngu giả ngơ:“Lạc Thừa tướng, Mộng Khê vừa rồi đang nghỉ ngơi, được truyền lệnh đi đến đại sảnh, thật sự không biết đã phạm tội gì, thỉnh Lạc Thừa tướng chỉ rõ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngô Phi khóe mắt dư quang lia nhanh đứng ở phía sau Đại phu nhân, khuôn mặt lạnh như băng, không nói được một lời. Lạc Mộng Khê khinh thường hừ nhẹ một tiếng: Lúc ở trong rừng, nàng đã tự mình nhìn ra nam hắc y nhân kia là Ngô Phi, Đại phu nhân cũng coi như thông minh, đem việc này giao cho Lạc Thừa tướng xử lý, như vậy, chính là muốn Lạc Mộng Khê và Lạc Thừa tướng xảy ra xung đột, cùng Vân Bích Lạc nàng không có quan hệ gì……
Nhưng thật ra Tam phu nhân so với Đại phu nhân có ngu hơn một chút, người bình thường đều là chạy vào ban ngày, buổi tối nghỉ ngơi, làm gì có chuyện chạy vào buổi tối, ban ngày nghỉ ngơi, biểu hiện khác thường của bốn tên thị vệ đã im lặng giải thích rõ:
Đại phu nhân bố trí, chuẩn bị hy sinh bốn tên thị vệ kia, dọn sạch chướng ngại của mình ở Tướng phủ, người thông minh đều có thể hiểu ra, Tam phu nhân kia lại cố tình ngu ngốc tự mình chui vào rọ……
“Được, bổn tướng sẽ khiến cho ngươi tâm phục khẩu phục!” Lạc Thừa tướng trong mắt tức giận:“Người đâu, khiêng bọn họ lên đi.”
Lạc Thừa tướng vừa dứt lời, vài tên thị vệ khiêng t.h.i t.h.ể của bốn tên thị vệ đi vào đại sảnh.
Nhìn khuôn mặt dữ tợn, c.h.ế.t cũng thê t.h.ả.m của bốn thị vệ, Lạc Mộng Khê thầm nghĩ trong lòng: Thủ đoạn của Tam phu nhân cũng thật tàn khốc, lại làm cho bọn họ c.h.ế.t khó chịu như vậy, nhưng mà, Tam phu nhân đem việc này giá họa cho Lạc Mộng Khê, bốn thị vệ càng c.h.ế.t t.h.ả.m, càng chứng minh là Lạc Mộng Khê nàng tâm ngoan, thủ đoạn tàn khốc……
“Mộng Khê không rõ ý tứ của Lạc Thừa tướng.” Lạc Mộng Khê cố tình nghi hoặc.
“Nguyên nhân là bốn tên thị vệ mạo phạm ngươi, bị bổn tướng đuổi ra khỏi Tướng phủ!” Lạc Thừa tướng giọng điệu như trướcvẫn lạnh như băng:“Nay bốn người bị g.i.ế.c bỏ mình, ở trong tay bọn hắn còn phát hiện thứ này……”
Lạc Thừa tướng nổi giận đùng đùng ném một vật màu trắng hướng tới Lạc Mộng Khê, có thể là bởi vì vật màu trắng rất nhẹ, chưa tới trước mặt Lạc Mộng Khê liền tự tản ra, khẽ rơi trên mặt đất, Lạc Mộng Khê cúi đầu nhìn xuống, đúng là một khăn lụa màu trắng:
“Mộng Khê, trên khăn lụa này thêu tên của ngươi!” Lạc Thừa tướng sắc mặt âm trầm, ánh mắt lạnh như băng c.h.ặ.t chẽ nhìn chăm chú vào nhất cử nhất động của Lạc Mộng Khê:“Bốn người bọn họ là mạo phạm qua ngươi, nhưng bọn hắn đã bị trừng phạt, ngươi không nên dùng hình phạt riêng, g.i.ế.c bọn hắn diệt khẩu……”
“Nói như vậy, Lạc Thừa tướng hoài nghi bốn người này là bị Mộng Khê g.i.ế.c c.h.ế.t.” Lạc Mộng Khê hơi cúi người, nhặt khăn lụa lên, động tác trời sinh tươi mát, tự nhiên, tao nhã, cao quý, khiến Lạc Thải Vân nhìn đến ghen tị không thôi.
“Chẳng lẽ không đúng sao?” Lạc Thừa tướng lớn tiếng hỏi lại, ánh mắt như trước lạnh như băng:“Bốn tên thị vệ này ngày thường ru rú trong nhà, chưa từng cùng người khác kết qua cừu hận……”