Thánh Nữ Vương Phi

Chương 79



Thì ra chứng cứ phạm tội để Tam phu nhân vu oan giá họa cho ta chính là khăn lụa này. Lạc Mộng Khê cố tình cẩn thận xem xét khăn lụa, kì thực đang lặng lẽ đ.á.n.h giá phản ứng của Tam phu nhân: Sắc mặt của Tam phu nhân bình tĩnh như thường, nhưng bàn tay mềm muốn bưng chén trà của nàng lại hơi run run một chút……



Tam phu nhân, ta sẽ cho ngươi hôm nay sở tác sở vi trả một cái giá thật đắt, Lạc Mộng Khê ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng chuyển hướng khăn lụa, cười nhàn nhạt: “Khăn lụa này không phải của ta, trên khăn lụa của ta được thêu đều là hoa Lan, hoa Cúc, hoa Thủy Tiên thanh lịch tao nhã, nhưng trên khăn lụa này lại thêu Mẫu Đơn, chứng tỏ chủ nhân vinh hoa phú quý……”



“Choang!” Lạc Mộng Khê lời còn chưa dứt, thì một chén trà rơi xuống đất, vỡ tan tành, nước trà văng khắp nơi…….



“Thực xin lỗi, ta không cẩn thận làm vỡ chén trà!” Tam phu nhân hơi cúi đầu, đáy mắt hiện lên một tia lo lắng và bất an: Làm sao bây giờ? Kế hoạch của ta sẽ không bị vạch trần chứ, Lạc Mộng Khê thông minh ngoài sức tưởng tượng của ta……



Lạc Thừa tướng không hờn giận nhìn Tam phu nhân liếc mắt một cái, vẫn chưa mở miệng răn dạy, Lạc Mộng Khê trầm hạ mí mắt trong đôi mắt hiện lên một tia ý cười trêu tức:



Tam phu nhân, trò hay vừa mới bắt đầu, ngươi đã chịu không nổi rồi, kế tiếp còn có vai diễn của ngươi mà, nhưng ngươi nhất định phải chống đỡ đến cuối cùng, nếu không, ngươi không muốn tất cả mọi việc đều là kiếm củi ba năm thiêu một giờ chứ!



Lạc Mộng Khê cầm khăn lụa trong tay nhìn mọi người một lượt:“Nữ t.ử ở Thanh Tiêu quốc đều biết thêu thùa, tên ở trên khăn lụa là do người khác thêu không phải không có khả năng, các vị đều là người thông minh, đương nhiên có thể nghĩ một điều là khăn lụa sở dĩ xuất hiện ở nơi bốn thị vệ bị g.i.ế.c, có hai nguyên nhân, một là, người g.i.ế.c bọn hắn cũng có chữ Khê, sau khi g.i.ế.c người, trong lúc vô tình làm rơi ở hiện trường, hoặc chính là có người muốn hãm hại ta……”



Tam phu nhân cúi đầu xuống, ánh mắt nhanh quay ngược trở lại: Là ta đã nóng vội, không có lo liệu chu toàn, Lạc Mộng Khê, ngươi lợi hại……



Đại phu nhân ra hiệu bằng ánh mắt đối với Ngô Phi, Ngô Phi lĩnh hội:“Khi thuộc hạ đuổi tới trong rừng, tên hung thủ g.i.ế.c người kia còn chưa rời đi, lúc thuộc hạ giao thủ, đã đ.â.m tên hung thủ kia bị thương ở cánh tay phải……”



Ánh mắt Ngô Phi lạnh như băng nhìn Lạc Mộng Khê, tuy rằng trong lời nói của hắn cũng không nói rõ điều gì, nhưng ý tứ của hắn đã rất rõ ràng: Muốn biết ngươi có phải hung thủ hay không, chỉ cần nhì cánh tay phải của ngươi là biết……



“Vàng thật không sợ lửa, bốn thị vệ đều không phải là c.h.ế.t trong tay Mộng Khê, Mộng Khê đương nhiên không sợ để các vị coi qua!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Nói xong, Lạc Mộng Khê kéo tay áo bên cánh tay phải lên, nhất thời, cánh tay ngọc tuyết trắng, nõn nà, cơ thịt trơn nhẵn hiện ra trước mắt mọi người, muỗi mà đậu lên trên bề mặt ấy chỉ sợ đều đã trượt chân, không có gì ngoài một nốt cung sa màu đỏ sậm trên cánh tay, ngoài ra không thấy vết thương nào……



Cái này…… Điều này sao có thể…… Đại phu nhân và Ngô Phi đáy mắt lóe nồng đậm khiếp sợ…… Chẳng lẽ hắc y nhân ở trong rừng g.i.ế.c c.h.ế.t bốn thị vệ kia thật sự không phải là Lạc Mộng Khê…… Nếu thật sự là như thế, ta thua trắng ván cờ mà ta bày ra sao…… Bốn tên thị vệ cũng là hy sinh vô ích……



“Tiểu thư, cánh tay của nữ t.ử không thể tùy tiện để lộ ra ngoài!” Băng Lam đã theo tới vội vàng giúp Lạc Mộng Khê kéo tay áo bên phải lên, đáy mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ.



Lạc Mộng Khê không cho là đúng: Nhìn cánh tay mà thôi, không có gì to tát, huống chi, nam t.ử trong đại sảnh rất ít, ngoại trừ Lạc Thừa tướng, cũng chỉ có Ngô Phi, Lạc Thừa tướng kia cao ngạo tự tôn, sẽ không cho phép nữ nhi của mình gả cho một tên thị vệ ……



Lạc Mộng Khê thờ ơ xoay người, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng cùng với trêu tức trông thấy Lăng Khinh Trần anh tuấn bất phàm, khí chất xuất trần, nhàn nhã đứng ở cách đó không xa, hơi sửng sốt: Lăng Khinh Trần cũng không phải người Tướng phủ, đêm hôm khuya khoắt, hắn làm sao có thể xuất hiện ở đây? !

“Lôi Viễn, Lôi Thanh là người của bổn tướng, hai người bọn họ đều có thể chứng minh: Đêm khuya, Mộng Khê luôn ở trong phòng nghỉ ngơi, chưa từng rời khỏi Khê viên nửa bước.” Lạc Thừa tướng ngẩng đầu nhìn Đại phu nhân, trong giọng nói có vẻ bình tĩnh nhưng lại ngầm mang sắc bén: “Huống chi, nay sự thật đã bày ra trước mắt, người g.i.ế.c c.h.ế.t bốn thị vệ không phải là Mộng Khê, mà là một người khác, hơn nữa hành động của người này rất xấu xa, sau g.i.ế.c người còn muốn giá họa cho Mộng Khê, Bích Lạc, đối với việc này, ngươi có cao kiến gì?”



Lạc Thừa tướng giọng điệu bình tĩnh, lại ngầm có ý châm chọc, đôi mắt hơi trầm xuống, che đi thần sắc trong đáy mắt, làm cho người ta đoán không ra suy nghĩ trong lòng hắn.



“Lần này là thiếp thân đã quá lỗ mãng, suýt nữa oan uổng Mộng Khê, thiếp sẽ ở nơi này bồi tội với Mộng Khê!” Đại phu nhân miệng nói xong lời xin lỗi, trong l.ồ.ng n.g.ự.c lửa giận thiêu đốt: Lạc Mộng Khê, ngươi tính lợi hại, lúc này không trị được tội của ngươi còn có lần sau, nếu quang minh chính đại g.i.ế.c không được ngươi, thì g.i.ế.c ngầm vậy……



“Một khi đã như vậy, việc bốn thị vệ bị g.i.ế.c sẽ giao cho ngươi điều tra, trong vòng một tháng phải điều tra rõ chân tướng mọi việc, đưa cho bổn tướng một cái, cũng đưa Mộng Khê một cái!” Lạc Thừa tướng giọng điệu lạnh như băng, mang theo chỉ thị cường thế.



“Vâng, lão gia!” Đại phu nhân lên tiếng trả lời đáp ứng việc này, trong giọng nói có vẻ bình tĩnh nhưng lại mơ hồ mang theo phẫn nộ: Xem ra Lạc Hoài Văn đối với việc hôm qua ghi hận trong lòng, nhân cơ hội này trả đũa ta, đường đường là nam t.ử hán, lại thù dai như thế, thật sự là tức c.h.ế.t ta ……