Bị giam ba năm, vậy mà ta còn phải dựa vào hắn mới đứng dậy nổi.
Nữ t.ử đội mịch ly lạnh lùng nhìn ta.
“Tiểu A Ngưng nhà ta từ nhỏ thân thể yếu ớt, đây là lần đầu tiên con bé kiên trì với một người lâu đến vậy.”
“Ngươi đi đi. Ta không làm khó ngươi, ngươi cũng đừng chọc giận ta.”
Đúng vậy, chuyện A Ngưng yểu mệnh vốn không phải giả.
Nàng từ trong bụng mẹ đã yếu ớt.
Ban đầu là ngoại tổ mẫu khắp nơi tìm thầy hỏi t.h.u.ố.c cho nàng, sau đó lại được sư phụ nàng tận tâm điều dưỡng.
Sư phụ nàng nói, nàng rất ngoan, chưa bao giờ chủ động đòi hỏi điều gì.
Nàng rất sợ.
Sợ bị bỏ rơi.
Ta theo người đàn ông mặt sẹo rời đi.
Hắn là các chủ Lăng Vân Các — Lê Dương, chuyên phụ trách đào tạo ám vệ.
Tuổi của ta đã xem như lớn, hắn đối với ta cũng tuyệt không nương tay.
Ly Dặc cùng vài thiếu niên có căn cốt cực tốt khác đều là do ta cứu về.
Lê thúc nói với ta:
“Chỉ có ân cứu mạng mới khiến bọn chúng trung thành với ngươi.”
Ta nghĩ đến một người.
Nàng cứu ta không chỉ một lần.
Vậy có phải cả đời này ta đều nên trung thành với nàng không?
Cho đến khi ta nóng lòng cầu thành, lén học cấm thuật.
Lê thúc thất vọng về ta đến cực điểm, trách ta không nghe lời khuyên của hắn.
Kinh mạch toàn thân ta gần như đứt đoạn.
Nhưng ta vẫn muốn gặp một người.
Không biết thân thể nàng đã khá hơn chút nào chưa.
Mấy năm trôi qua, nàng vẫn nhận ra ta.
Ta chỉ muốn gặp nàng lần cuối.
Thế mà nàng lại cứu ta thêm một mạng nữa.
Sư phụ nàng sắc mặt rất khó coi, còn nàng thì khổ sở cầu xin.
Cuối cùng sư phụ nàng vẫn mềm lòng, cho ta ở lại tiểu viện dưỡng thương nửa năm.
Sư phụ nàng luôn không thích ta, thỉnh thoảng còn dùng ánh mắt phức tạp nhìn ta.
Lê thúc đưa tin tới, cuối cùng ta cũng biết được thân phận của nàng.
03
Vết thương của ta không hề khỏi hẳn.
Cho dù sau này ra ngoài, cách một khoảng thời gian ta vẫn phải để sư phụ nàng châm cứu.
A Ngưng cũng từng khổ luyện y thuật, chỉ là không bằng sư phụ nàng.
Càng lớn lên, nàng càng xinh đẹp động lòng người.
Trên người còn mang theo khí chất của sư phụ nàng, khiến người ta không thể rời mắt.
Chỉ là nàng vẫn luôn mềm lòng, thỉnh thoảng lại cứu một hai thư sinh hay cô nương về.
Ta luôn căng thẳng nhìn nàng.
Sợ nàng đối xử với bọn họ tốt hơn ta.
May mà nàng không có.
Ta vẫn là người quan trọng nhất với nàng.
Ngoại trừ sư phụ nàng, và ngoại tổ mẫu đã mất của nàng.
Vậy mà nàng lại muốn vì ngoại tổ mẫu mà gả cho một nam nhân chưa từng gặp mặt.
Ta đã gặp nam nhân ấy rồi.
Hắn không bằng ta một phần vạn.
Nhưng nàng vẫn đi.
Nàng lớn rồi, chủ ý cũng nhiều hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sư phụ nàng sớm đã nhìn thấu tâm tư của ta, nói thẳng không chút khách khí:
“Thất hoàng t.ử, ngươi có huyết hải thâm thù của ngươi, con đường ngươi đi là một con đường không lối về.”
“Ngươi có thể bảo vệ A Ngưng bình an sao? Con bé sống được đến giờ đã là không dễ.”
“Làm sao ngươi biết sau này sẽ không vì thứ quan trọng hơn mà bỏ rơi nó?”
Bà muốn ta hứa một điều.
Hứa rằng sẽ không kéo A Ngưng vào những chuyện của ta.
Còn muốn nếu ta chưa đủ nắm chắc thì đừng dễ dàng hứa hẹn với nàng.
Ta vẫn luôn làm rất tốt.
Thứ ta học vốn là những trận c.h.é.m g.i.ế.c thống khoái.
Vì không muốn dọa nàng sợ, ta khổ luyện đến mức có thể bình thản lấy mạng người.
Chỉ không ngờ, lúc ta vào hoàng lăng, lột da róc xương những kẻ từng bắt nạt mình, lại bị nàng nhìn thấy.
Nàng bị dọa đến mặt trắng bệch, vậy mà chỉ nói:
“Đừng làm hại người vô tội là được.”
Ta không nói cho nàng biết.
Trong chỗ ta, chưa từng tồn tại hai chữ “vô tội”.
Nhưng ta vẫn gật đầu đồng ý.
Năm nàng mười sáu tuổi, nàng bị Từ gia đón về.
Sư phụ nàng lại đi Tây Bắc, còn ta thỉnh thoảng sẽ tranh thủ tới thăm nàng.
Cuộc đời của bá quan trong triều sớm đã được ta thuộc lòng.
Người nhà phụ thân nàng thế nào, ta còn rõ hơn ai hết.
Ta vẫn luôn chờ.
Chờ nàng mở miệng với ta.
Ta không thể cho nàng lời hứa.
Nhưng chỉ cần nàng mở lời, ta nhất định sẽ đồng ý.
Thế nhưng nàng vẫn luôn nhẫn nhịn.
Cho đến khi ta không nhịn nổi nữa, đang định nghĩ cách phá hỏng hôn sự kia, thì Thẩm Duật — tên có mắt như mù ấy — lại chủ động tới từ hôn.
Thấy nàng bị đám nô tài hà h.i.ế.p, cuối cùng ta cũng không nhịn được mà mở miệng.
Ta không dám hứa sẽ cưới nàng.
Chỉ có thể cầu nàng… chờ ta thêm một chút.
04
Cây trâm ta tặng nàng là di vật của mẫu phi.
Ý nghĩa trong đó, sư phụ nàng đã nhìn ra.
Quả nhiên sư phụ nàng rất thương nàng, xoay người liền tìm đến quận chúa.
Vị cô mẫu kia của ta là người cực kỳ lợi hại, ngay cả phụ hoàng cũng phải kiêng dè vài phần.
Dù ta giao hảo với Mạnh Ngôn Thả nhà bà ấy, nhưng chưa từng lộ mặt trước mặt bà.
Hôm đó, Mạnh Ngôn Thả uyển chuyển nhắc với ta rằng mẫu thân hắn muốn để A Ngưng nổi danh trong tiệc thưởng cúc, lấy lại thanh danh từng bị Thẩm gia hủy hoại.
Ta nhớ tới chuyện cũ của sư phụ nàng, đặc biệt thay một thân thanh y, múa kiếm phụ họa cho nàng.
Chỉ là trưởng t.ử Tạ gia và tỷ tỷ nàng xui xẻo, một viên đá của ta khiến cả hai cùng rơi xuống nước.
Cây đàn A Ngưng gảy cũng là vật cũ của mẫu phi ta.
Sư phụ nàng và quận chúa đều đang trải đường cho nàng, muốn sau này nếu nàng thật sự làm hoàng hậu của ta, sẽ không bị triều thần chỉ trích, cũng không bị ta khống chế.
Ta rất cảm kích hai vị trưởng bối ấy.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Chỉ là sư phụ nàng rõ ràng vẫn không buông được hận cũ.
Một nửa vì ta, một nửa vì chính bà.
Bà giả ý đầu quân cho Tứ hoàng t.ử, tiến tới bên cạnh phụ hoàng.
Ta không ngăn cản bà.
Nếu không phải vì A Ngưng, vì danh chính ngôn thuận, chuyện “g.i.ế.c cha” này ta sớm đã làm rồi.
Ta vốn dĩ đã người đầy dơ bẩn.
Nhưng A Ngưng của ta lại sạch sẽ vô cùng.