Dù sao, điều ta muốn không chỉ là cưới nàng, mà còn muốn cùng nàng đầu bạc dài lâu.
Tam hoàng t.ử và Thái t.ử liên tiếp thất thế, vậy mà vị công chúa ngu xuẩn kia lại dám chọc vào A Ngưng.
Ta chỉ tiện tay đưa cho người hậu cung một cái cớ, bọn họ đã hận không thể để nàng c.h.ế.t sớm.
Chỉ có điều đôi tay của nàng ta… là do chính tay ta cắt đứt gân.
Tứ hoàng t.ử nhờ chuyện cứu tế mà giành được lòng tin của phụ hoàng.
Ta trơ mắt nhìn phụ thân A Ngưng và Tứ hoàng t.ử bí mật động vào quốc khố.
Rốt cuộc vẫn không quản.
Dù sao số bạc mà Thái t.ử làm mất vẫn còn nằm trong tay ta.
Chuyện cứu tế vừa hay để Tứ hoàng t.ử đi bận rộn.
Chỉ là phụ thân A Ngưng đúng là biết nhìn sắc mặt.
Vừa cùng Tứ hoàng t.ử bí mật mưu tính xong, quay đầu đã chạy tới trước mặt phụ hoàng tố giác.
Vừa khéo t.h.u.ố.c mà sư phụ A Ngưng cho phụ hoàng uống cũng phát huy tác dụng.
Ông phất tay một cái, bảo ta ra biên quan rèn luyện.
Nói cách khác, chỉ cần trận chiến này thắng lợi, ta sẽ được phong làm Thái t.ử.
Trước mặt ông, ta vui vẻ lập tức lên đường, chỉ hận không thể sớm trở về lấy đầu ông xuống.
Trước khi đi, ta xin A Ngưng một chiếc túi thơm.
Ngoài miệng nàng không chịu, nhưng sớm đã chuẩn bị đủ loại t.h.u.ố.c viên bên trong.
Tiểu cô nương ấy, tính tình cứng rắn lên rồi, còn dám uy h.i.ế.p sẽ gả cho người khác.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta không nói cho nàng biết—
Cho dù nàng thật sự gả đi, ta bò từ dưới đất lên cũng sẽ cướp nàng về.
Có t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t của sư phụ A Ngưng, mọi chuyện đều rất thuận lợi.
Chỉ không ngờ bà ấy lại một lòng muốn c.h.ế.t.
Nghĩ lại, nếu người đó là A Ngưng, lúc ấy ta cũng sẽ đi cùng nàng.
Làm sao còn có thể chờ hơn mười năm?
Uống rượu Nữ Nhi Hồng của A Ngưng xong, sư phụ nàng liền giao người cho ta.
Sau khi sư phụ nàng mất, ngày nào nàng cũng lấy nước mắt rửa mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bên cạnh ta chẳng có ai thích hợp, nghĩ đi nghĩ lại chỉ có Hứa Gia Ngạn.
Hắn không dám trái lệnh ta, trong lòng lại có người mình thích, phái hắn chăm sóc A Ngưng là thích hợp nhất.
Nhưng ta không ngờ hắn thật sự to gan đến vậy, dám dạy hư A Ngưng, còn xúi nàng bỏ nhà ra đi.
Nếu không phải ta chắc chắn giữa bọn họ không thể có gì, e là ta thật sự đã lấy mạng hắn.
Dù biết trên người A Ngưng có t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t, lúc ám vệ báo tin ta vẫn hoảng.
Nàng cho rằng ta không biết, nhưng thứ nàng nâng niu quý trọng như thế, ta đoán một cái là ra.
Ta biết nàng vẫn luôn nhớ thương sư phụ mình.
Đuổi theo cũng chỉ muốn nói với nàng—
Lần này, đổi lại ta chờ nàng.
Còn đám đại thần trong triều kia, ta cũng chẳng sợ.
Kẻ trẻ tuổi ăn chơi trác táng, ta tặng cho hắn hai mỹ tỳ, khiến hắn đến cửa nhà cũng không vào nổi, nước bọt của chính thất và con cái đủ dìm c.h.ế.t hắn.
Kẻ ngẩng cổ đòi c.h.ế.t gián, ta ném cho hắn một con d.a.o, bảo cứ đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c, đừng đ.â.m đầu vào cột, một lần chưa chắc c.h.ế.t được.
Đám lải nhải quanh co kia, ta bảo bọn chúng đem tâm tư đặt lên dân chúng, đừng ngày nào cũng chỉ chăm chăm nhìn hậu cung của ta.
May mà…
Ta chờ trái chờ phải, cuối cùng cũng đợi được người ta ngày nhớ đêm mong.
Cuối cùng cũng có thể sinh con rồi.
Con trai biểu huynh ta — Trình Tiểu An — đã biết đòi cha mẹ sinh thêm đệ đệ muội muội rồi cơ mà.
Ta không ngờ A Ngưng của ta lại cho ta một niềm vui lớn.
Lúc ta còn đang nghĩ là con trai hay con gái…
Nàng đã sinh cho ta một đôi long phượng thai.
Ta không khỏi nghĩ…
Xem ra m.a.n.g t.h.a.i cũng là một môn học vấn.
Ngay cả bản lĩnh sinh song sinh này cũng có thể di truyền sao?
Chỉ là nàng đã chịu quá nhiều khổ cực rồi.
Khổ một lần này… là đủ rồi.
-HẾT-