Thanh Sơn Kiến

Chương 2



Bao năm nay bà tu thân dưỡng tính, ngày ngày canh giữ bài vị tổ phụ, tụng kinh niệm Phật.

 

Không ngờ hôm nay, vì mối hôn sự này mà bà lại bị kéo ra khỏi Phật đường.

 

Ta nhìn chén trà trước mặt, hồi lâu không nói.

 

Từ nhỏ theo bên cạnh sư phụ, ta nhận biết trăm loại cỏ cây, giải được bách độc.

 

Trong trà có gì, chỉ cần ngửi qua ta đã biết.

 

Ma ma kia đầy mặt mất kiên nhẫn, đưa tay định cưỡng ép đổ trà vào miệng ta.

 

Ta liếc bà ta một cái, ngón tay vừa chạm lên cây trâm bạc nơi tóc mai—

 

Người trước mặt bỗng ngã phịch xuống đất.

 

Trên cổ hiện lên một đường m.á.u đỏ thẫm, m//áu t//ươi trào ra không ngừng.

 

Một nam nhân vận bạch y gấm vóc đứng sừng sững trước mặt ta, dáng người cao gầy như ngọc. Chiếc quạt xếp trong tay hắn khép mở nhịp nhàng, nhướng mày đá th//i th//ể dưới đất một cái, rồi đưa tay về phía ta:

 

“Đứng dậy.”

 

Ta vịn tay hắn đứng lên, bước chân lảo đảo một chút.

 

Hắn vội đưa tay ôm lấy eo ta, ta lại lùi về sau một bước.

 

Hắn mím môi liếc ta, đưa tay cài lại cây ngân trâm đã lệch nơi tóc mai.

 

“Trâm đã mài bén ấy là để nàng giữ mạng, không phải để nàng nhát gan như vậy.”

 

“Nếu ta không xuất hiện, nàng định đ.â.m bà ta vào đâu?”

 

Ta nhìn hắn một cái, cụp mắt đáp:

 

“Ngực trái, nhiều nhất ba tấc, một nhát mất mạng.”

 

Hắn nhướng mày, trong mắt thoáng vẻ tán thưởng.

 

Ta chỉ t.h.i t.h.ể dưới đất:

 

“Thi thể này phải xử lý thế nào? Ta đang bị cấm túc.”

 

Hắn bật cười:

 

“A Ngưng đúng là biết sai khiến người khác, không chỉ bắt ta gi//ết ng//ười, còn phải phụ trách thu xác.”

 

Đàn kiến bị nước trà dẫn tới trên mặt đất đã ch//ết thành từng mảng lớn, khiến mắt ta đau nhói. Ta nhìn về khoảng tối xa xa, trong lòng dâng lên một nỗi sợ không nói nên lời.

 

Dường như lòng người cũng giống màn đêm vô biên kia, mãi mãi không thấy đáy.

 

Tiêu Hành cũng lạnh mặt, hờ hững nói:

 

“Cha mẹ nàng đối với nàng thật đủ nhẫn tâm.”

 

Hắn nói không sai, nhưng ta vẫn sửa lại:

 

“E rằng là chủ ý của tổ mẫu ta.”

 

Hắn cười hỏi:

 

“Có muốn ta một mồi lửa thiêu luôn Phật đường của bà ta không?”

 

Ta chăm chú nhìn hắn một cái, biết hắn không hề nói đùa.

 

Ánh đèn hành lang trên đỉnh đầu rơi lốm đốm lên gương mặt hắn, càng tôn lên vẻ mặt như ngọc, tuấn nhã phong lưu.

 

Nhưng hắn…

 

rõ ràng là một kẻ điên.

 

Ta xoay người trở vào phòng, hắn chợt nắm lấy cánh tay ta.

 

“Đã bị từ hôn, vì sao không tìm ta?”

 

Ta không quay đầu, chỉ hỏi ngược lại:

 

“Lẽ nào ngươi sẽ cưới ta?”

 

Sẽ không.

 

Trong lòng ta đã tự thay hắn trả lời.

 

Một lúc lâu sau, cánh tay chợt buông lỏng. Ta đột ngột quay đầu lại.

 

Phía sau đã không còn một bóng người, ngay cả t.h.i t.h.ể trên mặt đất cũng biến mất không dấu vết.

 

04

 

Lần đầu gặp Tiêu Hành, là vào năm ta bảy tuổi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Khi theo sư phụ lên núi hái t.h.u.ố.c, ta gặp hắn bị nhốt trong l.ồ.ng sắt.

 

Cả đời này ta cũng không quên được cảnh tượng ấy.

 

Hắn quần áo tả tơi không đủ che thân, khắp người đầy thương tích.

 

Hắn co ro trong l.ồ.ng, da thịt rách toạc, vết c.ắ.n, vết cào, vết trầy khiến ta kinh hãi, nhưng vẫn không đáng sợ bằng chuyện hắn đang làm.

 

Trong tay hắn cầm một khối th//ịt s//ống còn r//ỉ m//áu, nơi khóe môi còn dính lông ch.ó.

 

Hắn chỉ liếc nhìn ta một cái, không vui không buồn, rồi lại cúi đầu xuống.

 

Có lẽ thấy ta chật vật, hắn tiện tay kéo một cái, ném qua khe l.ồ.ng đến trước mặt ta một m//iếng th//ịt ch//ó.

 

Ta không nhịn được, “oẹ” một tiếng rồi nôn ra.

 

Lúc tỉnh lại, ta đã được sư phụ đưa về tiểu viện.

 

Chúng ta sống dưới vách núi Thanh Sơn, phía bên kia núi là hoàng lăng.

 

Sư phụ dặn ta tuyệt đối không được quay lại nơi đó, bên trong cơ quan trùng điệp.

 

Lần trước ta đến, là men theo con đường nhỏ bên vách núi, tuy hiểm trở nhưng vẫn có thể đi qua.

 

Nhớ đến đôi mắt đen láy kia, tim ta không khỏi run lên, liên tục cam đoan sẽ không đi nữa.

 

Nửa tháng sau ta lại lên núi, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà nhìn sang nơi ấy.

 

Thiếu niên kia đã bị xích cả tay lẫn chân, trong l.ồ.ng chỉ còn một đống x//ương tr//ắng. Hắn co quắp nằm đó, như thể đã không còn hô hấp.

 

Cho đến khi ta đến gần, hắn mới mở mắt nhìn ta.

 

Gương mặt gầy đến hốc hác khiến đôi mắt hắn càng thêm to, bên trong phủ một màu xám đục, dường như không thể tụ tiêu.

 

Ta kinh hãi trong lòng, nhớ đến lời cảnh cáo của sư phụ, vội xoay người rời đi.

 

Vạt váy dưới chân bỗng bị người kéo lấy.

 

Đầu ngón tay lạnh băng kia dường như xuyên qua lớp váy chạm tới mắt cá chân ta, cái lạnh men dọc sống lưng lan khắp toàn thân.

 

Nhìn đống xương trắng trong l.ồ.ng, lần đầu tiên trong đời ta biết thế nào là sợ hãi.

 

Kết quả của nỗi sợ ấy là…

 

Ta để lại cho hắn cây nhân sâm quý giá của sư phụ.

 

Sau đó nữa, cứ hai ngày ta lại mang màn thầu cho hắn một lần.

 

Mùa hè thêm một bát nước.

 

Mùa đông thêm một bộ y phục.

 

Hắn bị nhốt trong l.ồ.ng ba năm.

 

Ta cũng đưa màn thầu suốt ba năm ấy.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Mãi về sau ta mới biết.

 

Hắn là hoàng t.ử bị giẫm nát trong bùn lầy.

 

Còn ta là cô nữ bị gia tộc ruồng bỏ.

 

Hắn sẽ không cưới ta.

 

Ta cũng sẽ không gả cho hắn.

 

Hắn có huyết hải thâm thù của hắn.

 

Ta có vị hôn phu của ta.

 

03

 

Không biết Tiêu Hành đã xử lý ra sao.

 

Sáng hôm sau, hạ nhân trong phủ ai nấy đều nơm nớp lo sợ.

 

Ta ở tận Tây Uyển xa xôi, vậy mà chuyện ấy vẫn truyền đến tai.

 

Bởi ma ma kia vốn nổi danh tàn độc, không biết trong tay đã nhuốm bao nhiêu mạng người.

 

Nghe nói đêm qua, ma ma hầu hạ bên cạnh lão phu nhân bỗng gặp ác mộng, quỳ trong viện của lão phu nhân mà dập đầu “bình bịch”, khóc gào như quỷ.

 

Tiếng động kinh động đến lũ ác khuyển do hạ nhân trong phủ nuôi dưỡng.

 

Đợi lúc người ta phát hiện, chỉ còn sót lại một đ//oạn ch//ân, ngay cả n//ăm ng//ón t//ay cũng bị c//ắt ph//ăng s//ạch s//ẽ.

 

Ta nhớ đến ánh mắt lạnh buốt của Tiêu Hành hôm qua khi nhìn thấy vết thương trên lưng ta.

 

Toàn thân ta bất giác run lên.