Tên điên ấy quả nhiên cực kỳ thù dai.
Tổ mẫu bị kinh động tỉnh giấc, vừa thấy cảnh tượng thê t.h.ả.m trong viện liền trợn mắt ngất lịm.
Ta vốn nghĩ, lần này ít nhiều cũng sẽ lấy mất nửa cái mạng của bà.
Không ngờ, đến trưa hôm sau bà đã cho người gọi ta đến tiền sảnh.
Trong lòng ta thấp thỏm, còn tưởng họ đã phát hiện ra manh mối.
Tổ mẫu cùng phụ mẫu ngồi ngay ngắn ở phía trên, còn ta như thường lệ bị ép quỳ dưới đất.
Tổ mẫu lạnh lùng nhìn ta, phụ thân mặt không biểu cảm, mẫu thân ánh mắt né tránh.
Trong lòng ta bỗng dâng lên dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, tổ mẫu là người không nhịn được trước tiên, nhổ một bãi rồi mắng:
“Đã nói ngươi là đồ quỷ đòi nợ, khiến gia trạch bất an, ta thật hối hận năm xưa không dìm c.h.ế.t ngươi cho rồi.”
“Ngay cả hôn sự đã định sẵn, người ta cũng chẳng cần ngươi.”
Nói rồi, bà lại trừng mắt nhìn mẫu thân một cái.
Mẫu thân mắt ngấn lệ, tủi thân cúi đầu.
Vẫn là phụ thân lặng lẽ nắm lấy tay bà dưới ống tay áo, lên tiếng với tổ mẫu:
“Mẫu thân, chuyện cũ đừng nhắc nữa.”
“Hiện giờ vũng nước đục của phủ Quốc Công, không dính vào cũng tốt.”
Lúc này ta mới biết, đêm qua trong kinh có mấy vị đại thần bị hành thích.
Phủ Quốc Công là th//ảm nhất.
Thẩm Quốc Công bị ch//ém đầu, còn Thẩm Duật thì mất tích không rõ tung tích.
Có thể thấy kẻ ra tay tàn nhẫn đến mức nào.
Nhưng chuyện ấy liên quan gì đến ta?
Mấy người bọn họ mặt mày u ám, nói qua nói lại một hồi, cuối cùng đề tài cũng chuyển sang người ta.
Ánh mắt đồng loạt nhìn về phía ta.
Phụ thân trầm mặt, giọng đầy thấm thía:
“Hiện giờ phe Thái t.ử đã không còn đáng tin, chỉ có thể nghiêng về phía Tứ hoàng t.ử. Nhưng ta và Tứ hoàng t.ử trước nay chưa từng có giao tình.”
Ta biết rất rõ.
Bao năm nay phụ thân ngồi vững vị trí quan trường, không ít lần nhờ vào tài xoay xở khắp nơi trong triều.
Nói dễ nghe là biết nhìn xa trông rộng, không đứng về phe phái nào.
Nói khó nghe…
chính là cỏ đầu tường.
06
Lời này vừa dứt, ngay cả tổ mẫu cũng lộ vẻ lo lắng.
Phụ thân nhìn mẫu thân một cái.
Mẫu thân lau khóe mắt, miễn cưỡng cười nói:
“May mà A Nhan từng có ân cứu mạng với Tứ hoàng t.ử. Sau một phen dò hỏi, mới biết trưởng t.ử nhà họ Tạ — biểu huynh của Tứ hoàng t.ử — đầu năm vừa mất thê t.ử, đang muốn tìm một người kế thất để xung hỷ.”
Nói đến đây, bà nhìn về phía ta.
Trong lòng ta chợt trầm xuống, lập tức hiểu ra.
Đúng là mẫu thân tốt của ta.
Đây là muốn dùng nữ nhi để tỏ lòng trung thành sao?
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Cả đại sảnh rơi vào im lặng c.h.ế.t ch.óc.
Mấy người đều dùng ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào ta.
Ta quỳ dưới đất, không nói một lời.
Phía sau bình phong bỗng có người bước ra.
Là tỷ tỷ ta — Từ Ngọc Nhan.
Xem ra nàng vẫn luôn ở phía sau nghe lén, giờ đã không chờ nổi nữa.
Nàng mặc váy lụa xanh biếc, bên hông đeo ngọc giác, dáng vẻ kiều diễm tiến lên trước, trước tiên hành lễ với trưởng bối, rồi nhìn ta:
“Muội muội sao lại không đồng ý? Tạ đại lang quân kia tài mạo song toàn, chỉ là tuổi tác hơi lớn một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Chẳng phải người ta vẫn nói, nam nhân lớn tuổi biết thương người hơn sao?”
“Ta phải bỏ bao công sức mới nhờ được Tứ hoàng t.ử mở lời đó.”
Ta bình thản nhìn nàng, trong lòng cười lạnh, ngoài miệng lại nói:
“Nếu tốt như vậy, vì sao tỷ tỷ không gả?”
Sắc mặt nàng lập tức thay đổi.
Tổ mẫu đã lên tiếng trước:
“Ngươi tưởng ai cũng xứng với bảo bối của ta sao? Người ta không chê ngươi từng bị từ hôn đã là tổ tiên phù hộ, ngươi còn ở đây kén cá chọn canh?”
“Vì Từ gia, ngươi không gả cũng phải gả.”
Ta thản nhiên lướt mắt qua phụ mẫu đang trầm mặc bên cạnh, rồi nhìn tỷ tỷ đang đầy mặt hưng phấn.
Đúng lúc ấy, quản gia bỗng vào báo tin, ghé sát tai phụ thân nói nhỏ vài câu.
Sắc mặt phụ thân đột ngột biến đổi, bàn tay đặt trên đầu gối siết c.h.ặ.t thành quyền.
Ngay sau đó, ông liền bảo mẫu thân dẫn ta cùng tỷ tỷ lui ra sau bình phong.
Ta cúi mắt đứng yên.
Bên cạnh là hai mẹ con đang dựa sát vào nhau.
Quản gia bước vào trước, phía sau là một bóng người cao lớn thẳng tắp.
Giọng nói ôn nhuận vừa vang lên…
Ta bỗng ngẩng đầu.
Qua lớp bình phong mờ ảo, ta thấy hắn thong thả bước tới, trong tay dường như cầm một chiếc hộp.
Phụ thân lạnh giọng hỏi:
“Ngươi là kẻ nào? Dám xông vào phủ Thượng thư?”
Người nọ khom người hành lễ, giọng điềm đạm:
“Kẻ hèn này vô danh vô tính, chỉ là một thư sinh nghèo khó, không dám phiền đại nhân nhớ đến.”
Tổ mẫu đập mạnh tay xuống bàn, giận dữ quát:
“Tiểu t.ử vô lễ, dám đến phủ họ Từ làm càn?”
Hắn đã đứng thẳng người dậy, tay đặt lên chiếc hộp.
Khoảnh khắc tiếp theo…
Tổ mẫu cùng phụ thân đều kinh hãi biến sắc.
Hắn vẫn mỉm cười nhàn nhạt:
“Thẩm thế t.ử có mắt như m//ù, không biết trân quý. Ta thay hắn hướng Từ nhị cô nương bồi tội.”
Lời vừa dứt, bên tai vang lên tiếng thét thất thanh.
Tỷ tỷ mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.
“Đôi mắt… đôi mắt đ//ầy m//áu…”
Nàng lắp bắp không thành lời.
Tiêu Hành xoay người, dường như nhìn về phía chúng ta.
Ánh mắt hắn như có thực chất, xuyên qua bình phong mà dừng c.h.ặ.t trên người ta.
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y áo, hít sâu một hơi.
Tiêu Hành…
ngươi đúng là một kẻ điên.
07
Tiêu Hành đột nhiên tới một chuyến như vậy.
Tổ mẫu và phụ thân đều bị dọa cho kinh hãi, tổ mẫu ngất lịm tại chỗ.
Đêm qua bà ta vừa bị ma ma kia dọa một trận, nay lại thêm chuyện hôm nay, quả thực đã mất nửa cái mạng.
Phụ thân chỉ là một văn quan, cho dù có trấn tĩnh đến đâu, cũng chưa từng thấy cảnh m.á.u me như vậy.
Trong phủ nhất thời loạn cả lên, chẳng còn ai bận tâm tới ta nữa.
Ta mơ mơ màng màng trở về Tây Uyển, nhưng bước chân lại khựng lại.
Người vừa rồi còn tác oai tác quái ở tiền sảnh, lúc này lại đang nhắm mắt nằm trên giường ta.