Thanh Sơn Kiến

Chương 6



Ta l.i.ế.m l.i.ế.m môi, nhưng vẫn nhịn không được hỏi:

 

“Sư phụ, năm nào người cũng uống, rốt cuộc còn bao nhiêu vò vậy?”

 

Nàng nhướng mày:

 

“Ta từng nói rồi, ta sẽ nuôi con đến mười tám tuổi.”

 

Trong lòng ta vừa chua xót, nàng lại bật cười nói:

 

“Dẫu sao mười tám tuổi còn chưa gả đi, chẳng phải thành gái lỡ thì rồi sao?”

 

Rốt cuộc vẫn không chống nổi dụ dỗ của sư phụ, ta cẩn thận nếm một ngụm.

 

Có chút cay, có chút chát, lại có chút ngọt hậu, khiến ta không nhịn được lè lưỡi.

 

Sư phụ khẽ cười, ta lại uống thêm một ngụm.

 

Khói mỏng lượn lờ, sân viện tĩnh lặng.

 

Ta ngẩng đầu lên.

 

Sư phụ đang nhìn về phía vực sâu, ánh mắt bi thương.

 

Ta hỏi người:

 

“Sư phụ, năm nay người lại tới Tây Bắc sao?”

 

Ta thật ra không hiểu rõ sư phụ lắm.

 

Chỉ biết người họ Ôn, tinh thông y lý, đọc nhiều sách vở, cầm nghệ tuyệt luân.

 

Còn nữa…

 

Người đang đợi một người.

 

Mà gần như năm nào người cũng tới Tây Bắc một chuyến, ta hoài nghi người kia ở Tây Bắc.

 

Nghe người nói, nam nhi Tây Bắc là chân thành nhất, đặc biệt trung liệt.

 

Ta tặc lưỡi, không biết đời này còn có cơ hội gặp một lần hay không.

 

12

 

Sư phụ thu hồi ánh mắt, ý vị sâu xa nhìn lên đỉnh đầu ta một cái.

 

“Trước kia chẳng phải vẫn không nhận sao? Sao giờ lại nhận rồi?”

 

Ta chột dạ cúi đầu.

 

Người khẽ hừ một tiếng, lại hỏi:

 

“Tiểu A Ngưng, con đ.á.n.h mất trái tim rồi, đúng không?”

 

Ta buồn bực đáp:

 

“Hắn… bảo con đợi thêm chút nữa.”

 

Sư phụ trừng ta một cái, tức đến mức ngẩng đầu uống cạn một ngụm rượu.

 

Ta vội giải thích:

 

“Cùng lắm sau này con lấy lại là được.”

 

Người bỗng bật cười.

 

Có lẽ là ta nhìn nhầm, nếu không sao khóe mắt người lại đỏ lên một mảng?

 

Giọng sư phụ nhàn nhạt vang lên trong màn đêm, ánh mắt mê ly.

 

“Tiểu A Ngưng, con thật ngây thơ.”

 

“Trái tim đã đ.á.n.h mất rồi, còn nhặt về được sao?”

 

Ta không dám nói thêm.

 

Người thu lại vẻ đùa cợt, nghiêm túc hơn vài phần.

 

“Con phải nghĩ cho kỹ.”

 

“Con đường hắn đi là một con đường không có lối về.”

 

“Nếu ngày sau hắn thật sự đạt được điều mong muốn, làm sao con biết hắn sẽ không vì thứ quan trọng hơn mà từ bỏ con?”

 

Ta khựng lại, lòng rối như tơ vò, vô thức hỏi:

 

“Nếu hắn là bất đắc dĩ thì sao?”

 

Sư phụ khép mắt lại, bỗng hỏi ta:

 

“Thôi vậy, thứ ta để lại cho con vẫn còn chứ?”

 

Ta siết siết túi tay áo, gật đầu:

 

“Vẫn còn.”

 

Người lại nói:

 

“Đó là đường lui ta để lại cho con, chỉ mong con sẽ không cần dùng đến.”

 

Ta cúi đầu, uống cạn chén rượu trong tay.

 

Đêm dần sâu.

 

Đầu óc ta mơ hồ, sư phụ bên cạnh đã rời đi  từ lúc nào.

 

Toàn thân ta ấm áp, như đang trong mộng.

 

Ta còn mơ thấy Tiêu Hành.

 

Hắn chăm chú nhìn ta, giơ tay lấy chén rượu bên cạnh ta, kề đúng nơi môi ta từng chạm mà ngửa đầu uống cạn, sau đó nhìn ta nói:

 

“Ngọt thật.”

 

Ta ngẩn người nhìn hắn.

 

Tiêu Hành trong mộng lại lớn mật như vậy.

 

Thấy ta không nói, hắn lại đưa tay lắc lắc trước mắt ta:

 

“Say rồi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta lắc đầu.

 

Sư phụ nói uống chút này mà cũng say thì thật vô dụng.

 

Hắn cong đôi mắt đào hoa cười với ta, ánh mắt sóng sánh mê hoặc:

 

“Vậy nàng hôn ta một cái đi.”

 

Đầu óc ta chậm chạp, nhưng ánh mắt lại theo lời hắn rơi xuống đôi môi mỏng kia.

 

Đỏ hồng.

 

Trông thật muốn c.ắ.n một cái.

 

Ta lại nhìn hắn một cái.

 

Hắn hiếm khi nào vô hại như lúc này.

 

Thăm dò từng chút một, ta chậm rãi ghé tới.

 

Sau gáy bỗng bị một bàn tay giữ lấy, lòng bàn tay nóng ấm.

 

Hắn khàn giọng:

 

“Nàng phải nghĩ cho kỹ.”

 

Ta nhớ tới lời sư phụ, liền hỏi hắn:

 

“Chàng sẽ vì thứ quan trọng hơn mà bỏ rơi ta sao?”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Hắn trầm mặc.

 

Ánh mắt sâu tối.

 

Ta giãy giụa muốn lùi lại, bàn tay lớn của hắn lại đột nhiên ấn xuống.

 

Trên môi nóng lên.

 

Ta nghe hắn nói:

 

“Không đâu.”

 

13

 

Sáng hôm sau tỉnh dậy, sư phụ cứ liên tục nhìn lên môi ta.

 

Ta che che giấu giấu, người lại đưa cho ta một lọ t.h.u.ố.c, nhịn không được nhíu mày:

 

“Tiêu Hành tên điên đó là ch.ó sao?”

 

Trong lòng ta cũng đã mắng hắn tám trăm lần, vậy mà vẫn nhịn không được lên tiếng bênh vực hắn trước mặt sư phụ.

 

“Là con… con không cẩn thận thôi.”

 

Sáng nay tỉnh dậy, đầu giường đặt một gói phù dung cao.

 

Ta mới biết, mọi chuyện tối qua đều không phải mộng.

 

Chỉ là về sau Tiêu Hành nói gì, ta cũng chẳng nhớ rõ nữa.

 

Chỉ nhớ hắn muốn ta hôn hắn.

 

Đang thất thần, ngoài viện chợt truyền tới tiếng động khẽ.

 

Ngay sau đó, Tiêu Hành đẩy cửa bước vào, phía sau chỉ để lại đầy đất t.h.i t.h.ể.

 

Sư phụ lập tức lộ vẻ không vui, liếc nhìn vết m.á.u trên người hắn, lại nhìn Ly Dặc đang xử lý t.h.i t.h.ể, “rầm” một tiếng đặt mạnh chén trà xuống, xoay người trở về phòng.

 

Ta cũng cau mày:

 

“Ngươi đừng lúc nào cũng g.i.ế.c người trước mặt sư phụ ta.”

 

Hắn vô tội phủi tay áo:

 

“Đây là mấy cái đuôi hôm qua các nàng dẫn về.”

 

Thấy ta ngẩn người, hắn giải thích:

 

“Trong phủ họ Từ có người tiết lộ tin tức, đám này là người của Tứ hoàng t.ử.”

 

Nhắc tới Tứ hoàng t.ử, vậy thì chỉ có thể là tỷ tỷ.

 

Ta lo lắng nhìn hắn hai cái:

 

“Có gây trở ngại cho ngươi không?”

 

“Đến cả phụ thân nàng còn tra ra được, huống hồ là Tứ hoàng t.ử?”

 

Sư phụ vừa nói vừa bưng khay bước ra, phía trên đặt những cây ngân châm đặc chế.

 

Tiêu Hành cũng tiếp lời:

 

“Đây sớm muộn cũng là chuyện phải tới, huống hồ phụ hoàng ta còn mong nhiều nhi t.ử đấu đá lẫn nhau hơn nữa.”

 

Hắn cởi áo ngoài, sư phụ lạnh mặt hạ châm.

 

Tiêu Hành rên khẽ một tiếng, sư phụ chỉ khựng lại trong thoáng chốc rồi hừ lạnh:

 

“Qua lần này sẽ không còn đáng ngại nữa, nhưng thân thể của chính ngươi phải biết chừng mực.”

 

Một lát sau, người lại nói với ta:

 

“Con trông hắn.”

 

Sư phụ vừa đi, Tiêu Hành đã muốn kéo tay ta.

 

Ta trừng hắn một cái, dịch sang bên cạnh.

 

“Nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi còn muốn chiếm tiện nghi của ta?”

 

Ta vẫn chưa quên chuyện tối qua.

 

Nhân lúc ta say mà bắt nạt ta, đúng là bộ dạng một tên đăng đồ t.ử.

 

Giờ lưng cắm đầy châm mà vẫn không chịu yên.

 

Hắn nhướng mày:

 

“Vậy nàng bắt nạt lại đi?”