Ta liếc nàng một cái, trực tiếp bước đi.
Nàng đột nhiên ôm chân nhảy dựng lên, ánh mắt như muốn phun lửa.
Ta cúi nhìn dưới chân, nhàn nhạt nói:
“Xin lỗi, không biết là kẻ nào dưới chân không mọc mắt, cứ nhất định đưa tới cho ta giẫm.”
Ngẩng đầu lên, liền chạm phải một đôi mắt đoan trang dịu dàng.
Chỉ là lúc nhìn ta, ánh mắt ấy lạnh đến đáng sợ.
Bà chỉ nhìn ta một cái, rồi đi tới đỡ tỷ tỷ dậy, miệng an ủi:
“Chấp nhặt với loại người không có giáo dưỡng này làm gì?”
Tim ta như bị ai khoét mất một mảng, nhịn không được chất vấn bóng lưng gầy gò kia.
“Ta lớn lên dưới gối ai, người không biết sao?”
Đó là mẫu thân của người.
Người chê ta không có giáo dưỡng, chẳng phải cũng là đang sỉ nhục bà ấy hay sao?
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Lời này vừa dứt, dường như chạm trúng chỗ đau của bà.
Bà nghiêm giọng quát ta:
“Ngươi không có tư cách nhắc đến bà ấy!”
Hốc mắt ta cay xè, cổ họng nghẹn lại.
“Nếu đã ghét bỏ như vậy, năm đó vì sao còn cứu ta?”
Vì sao phải bất chấp tổ mẫu nổi giận, kéo thân thể yếu ớt từ tay hạ nhân đoạt ta lại?
Vì sao lần đầu tiên nổi giận với phụ thân, nhất quyết đưa ta đến trang t.ử ngoài kinh?
Đám hạ nhân xung quanh đều cúi gằm đầu.
Gió nhẹ đem lời bà đưa tới bên tai ta.
Nhàn nhạt.
Ta nghe bà nói:
“Cho nên, ta hối hận rồi.”
10
Hối hận điều gì?
Ta không dám nghĩ thêm nữa.
Chỉ biết rằng, lòng ta đã hoàn toàn nguội lạnh.
Tất cả những lý do trước kia ta dùng để biện hộ cho sự lạnh nhạt của bà, đều tan biến theo câu nói ấy.
Ngoại tổ mẫu từng khuyên ta:
“Sau này với mẫu thân con, chỉ nên kính, không nên thân.”
Bà nói mẫu thân ta bạc tình lắm, trong lòng chỉ có bản thân và những chuyện tình tình ái ái, có lẽ còn xen lẫn chút hư vinh khó gọi tên.
Ngoại tổ gia đời đời làm võ tướng, không một ai là văn nhân.
Địa vị võ tướng không bằng văn quan, thuở nhỏ mẫu thân từng chịu không ít ánh mắt lạnh nhạt của người cùng lứa.
Bà giấu cả nhà, chẳng biết từ khi nào đã vừa mắt phụ thân.
Đến tuổi thành thân, nhất quyết không gả cho ai ngoài phụ thân.
Ngoại tổ mẫu cho người dò hỏi, mới biết nhà họ Từ không hề vẻ vang như bề ngoài.
Chỉ riêng một chữ “hiếu” đã đè nặng như trời, người bà bà kia tất nhiên sẽ không để bà sống dễ chịu.
Người ngoài đều nói thiếu nữ si tình, cố chấp đến cùng.
Nhưng ngoại tổ mẫu lại nói:
“Mẫu thân con chẳng qua là không cam lòng, không cam lòng thua kém người khác.”
Sau khi thành thân, để lấy lòng mẹ chồng, bà dần cắt đứt qua lại với nhà mẹ đẻ.
Một cô nương từng được nâng niu chiều chuộng, vừa gả làm vợ người ta liền nhẫn nhịn nuốt nhục, cúi đầu thấp giọng.
Ngoại tổ mẫu hỏi bà có hối hận không.
Bà chỉ đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đây đã là lựa chọn tốt nhất mà con có thể làm.”
Một câu ấy khiến ngoại tổ mẫu khóc không thành tiếng, cảm thấy có lỗi với nữ nhi.
Đến lúc lâm chung, bà còn dặn ta phải thông cảm cho mẫu thân, nói bà thân bất do kỷ.
Giờ nghĩ lại…
Bà đâu chỉ là thân bất do kỷ, e rằng đã sớm nhập ma rồi.
Phụ thân quyết định đứng ngoài quan sát, cũng không còn quản thúc ta và tỷ tỷ nữa.
Ta chỉ thuận miệng nói muốn tới chùa Bảo Quốc cầu phúc.
Ông liền sai người chuẩn bị xe ngựa, sắp xếp thị vệ, còn dặn ta đừng quên thay tổ mẫu quyên công đức, cầu cho tổ mẫu sớm ngày bình phục.
Lại nói tổ mẫu giờ một lòng hướng thiện, ta không nên quá hà khắc với người già.
Ta suýt nữa bật cười vì tức, chỉ đáp một tiếng “vâng”, nhưng không nhận xe ngựa và thị vệ ông chuẩn bị.
Ông cau mày không vui.
Ta nhắc nhở:
“Thất hoàng t.ử không thích quá nhiều người.”
Quả nhiên ông không nói thêm nữa, chỉ dặn ta đừng thất lễ.
Ta xách hành lý, vừa rẽ qua góc phố, đã thấy đối diện có một nữ t.ử đội mịch ly, mặc thanh y, hai tay chắp sau lưng, nhàn nhạt nhìn về phía ta.
Tim ta vui hẳn lên, lập tức lao vào lòng nàng.
Tham lam hít một hơi hương thơm trên người nàng, ta tủi thân nói:
“Sư phụ, đã một năm người không tới tìm con rồi.”
Nàng cong ngón tay gõ nhẹ lên đỉnh đầu ta một cái, tay kia đưa kẹo hồ lô ra trước mặt ta, bật cười:
“Lớn thế này rồi mà vẫn còn khóc nhè sao, tiểu A Ngưng?”
Ta hít hít mũi, hơi xấu hổ quay người lau khóe mắt.
Nàng nắm lấy cổ tay ta, giống như vô số lần trước kia từng nói, khẽ bảo:
“Đi thôi, sư phụ đưa con về nhà.”
11
Ta được ngoại tổ mẫu đưa tới trước mặt sư phụ khi mới năm tuổi.
Khi ấy, người vẫn còn là một cô nương trẻ tuổi.
Cũng một thân thanh y, mái tóc chỉ dùng một cây trâm gỗ vấn lên.
Ngoại tổ mẫu có một trang t.ử dưới chân Thanh Sơn, đi sâu thêm nữa là rừng cây um tùm xanh biếc.
Ta chưa từng biết, dưới vực sâu trong khu rừng ấy lại có một tiểu viện.
Bên trong ở một vị tỷ tỷ tựa thần tiên.
Ngoại tổ mẫu đích thân đưa ta tới ngoài viện, thân thể đã già nua cằn cỗi, nhưng trên mặt vẫn mang ý cười, nói với cô nương bên trong:
“Ôn cô nương, năm đó cô chuyển tới đây từng nói, cảm tạ trang t.ử nhà ta che chở, có thể đáp ứng một lời hứa.”
“Ôn cô nương cũng chỉ có một mình, chi bằng thêm một bạn đồng hành?”
Qua thật lâu, người bên trong mới bước ra.
Nàng chăm chú nhìn ta một cái, ta chỉ cảm thấy người trước mắt đẹp đến không thể diễn tả.
Không phải vì dung mạo, mà là khí độ quanh thân.
Rõ ràng linh động vô cùng, lại như phủ một tầng sương lạnh.
Có lẽ ánh mắt ngưỡng mộ của ta khiến nàng vui vẻ, nàng khẽ cười nhạt, dắt ta vào trong viện.
Bên trong trồng đầy kỳ hoa dị thảo, còn phơi đủ loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm.
Khi ấy ta chỉ thấy đẹp mắt, nào biết món nào cũng là bảo bối.
Có điều, thứ ta thích nhất vẫn là cây quế kia.
Sư phụ chôn dưới gốc cây vài vò Nữ nhi hồng, nói đến ngày ta xuất giá nhất định sẽ tiễn ta.
Nhưng người là đang lừa ta.
Ví như lúc này, nàng cười nhìn ta:
“Tiểu A Ngưng, tới uống rượu.”