Thanh Xuân Của Chúng Ta

Chương 10: SAU NÀY, CHÚNG TA VẪN NHẬN RA NHAU



Sau khi tốt nghiệp trung học, Gia Hân và Tưởng Dịch Thần đi về hai hướng khác nhau.

Gia Hân đậu vào một trường đại học trọng điểm ở Thượng Hải, ngành Toán ứng dụng.

Tưởng Dịch Thần ở lại Bắc Kinh, theo học ngành Khoa học máy tính.

Khoảng cách giữa hai thành phố không chỉ tính bằng kilômét.

Mà còn bằng lịch học dày đặc, những kỳ thi nối tiếp, và cả sự bận rộn của tuổi trưởng thành.

Ngày đầu nhập học, Gia Hân đứng trong ký túc xá mới, nhìn điện thoại rung lên.

“Đến nơi rồi?” – Tưởng Dịch Thần nhắn.

“Ừ. Phòng hơi nhỏ, nhưng có nắng.”

Một lúc sau, cậu gửi lại một tấm ảnh: bầu trời Bắc Kinh xám xám, góc bàn học gọn gàng.

“Ở đây hôm nay không có nắng.”

Gia Hân cười.

“Vậy để tớ giữ nắng cho cậu.”

Từ đó, họ bắt đầu yêu xa.

Không phải kiểu yêu lúc nào cũng dính lấy nhau.

Mà là những tin nhắn ngắn ngủi giữa giờ học, những cuộc gọi muộn lúc đêm khuya, khi cả hai đều mệt đến mức chỉ nghe hơi thở của nhau cũng thấy yên tâm.

Có những ngày Gia Hân áp lực vì bài tập nhóm, vì cảm giác lạc lõng giữa thành phố lớn.

Cô nhắn:

“Tớ thấy mình nhỏ bé ghê.”

Tưởng Dịch Thần không an ủi dài dòng.

“Nhưng cậu chưa từng bỏ cuộc.”

Chỉ một câu.

Đủ để Gia Hân ngồi thẳng lưng lại.

Cũng có những ngày Tưởng Dịch Thần thức trắng đêm chạy project, mắt đỏ ngầu.

Gia Hân gọi điện.

“Cậu ngủ đi.”

“Chưa xong.”

“Vậy tớ không cúp.”

Hai đầu dây im lặng.

Nhưng không cô đơn.

Năm hai đại học, họ bắt đầu bận đến mức có tuần không gọi điện.

Tin nhắn cũng thưa dần.

Không phải vì hết yêu.

Mà vì mỗi người đều đang cố gắng sống thật tốt.

Có một lần, Gia Hân nhìn thấy một cặp đôi trong trường cãi nhau vì yêu xa.

Cô bỗng hoảng.

Tối đó, cô nhắn cho Tưởng Dịch Thần:

“Nếu một ngày chúng ta thay đổi thì sao?”

Tin nhắn hiển thị “đã xem” rất lâu.

Rồi cậu trả lời:

“Thì chúng ta sẽ nhận ra nhau lần nữa.”

Gia Hân đọc đi đọc lại.

Nước mắt rơi lúc nào không hay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Năm cuối đại học, Gia Hân được chọn đi trao đổi học thuật ngắn hạn.

Cùng thời gian đó, Tưởng Dịch Thần bận chuẩn bị luận văn và phỏng vấn công ty.

Họ gần như không gặp nhau suốt một năm.

Chỉ đến ngày tốt nghiệp.

Gia Hân mặc áo cử nhân, đứng trong đám đông người và hoa.

Cô đang tìm Tiểu Vũ thì có người gọi tên mình.

“Gia Hân.”

Giọng quen đến mức tim cô run lên.

Cô quay lại.

Tưởng Dịch Thần đứng đó.

Vẫn dáng người cao gầy ấy.

Vẫn ánh mắt trầm tĩnh ấy.

Chỉ là trên tay cậu cầm bó hoa bạch quả.

“Chúc mừng tốt nghiệp.” Cậu nói.

Gia Hân đứng sững.

Rồi cô cười.

Không nói gì, chỉ bước tới, ôm c.h.ặ.t lấy cậu.

Giữa sân trường đại học ồn ào.

Giống hệt như năm mười bảy tuổi, dưới gốc cây bạch quả năm nào.

“Tớ tưởng cậu không đến.” Gia Hân nói, giọng nghèn nghẹn.

“Làm sao không đến được.” Tưởng Dịch Thần đáp. “Thanh xuân của tớ… ở đây mà.”

Họ ngồi xuống bậc thềm, kể cho nhau nghe những chuyện chưa từng nói.

Những đêm cô khóc một mình.

Những lần cậu suýt bỏ cuộc.

Những lúc nhớ nhưng không dám làm phiền.

Không ai trách ai.

Chỉ thấy may mắn.

Vì sau tất cả—

Họ vẫn chọn nhau.

Buổi tối hôm đó, Tưởng Dịch Thần nắm tay Gia Hân, đứng trước cổng trường.

“Gia Hân,” cậu nói. “Sau này, cậu muốn ở đâu?”

Gia Hân nhìn bầu trời đêm, suy nghĩ rất lâu.

“Ở nơi có việc mình thích.”

Rồi cô quay sang cậu.

“Và có cậu.”

Tưởng Dịch Thần siết nhẹ tay cô.

“Vậy thì,” cậu nói, “sau này, chúng ta cùng đi.”

Gia Hân gật đầu.

Không cần lời hứa hoành tráng.

Chỉ cần biết—

Dù có bao nhiêu lần rẽ lối,

Họ vẫn sẽ nhận ra nhau,

Giữa biển người rộng lớn.