Kết quả kỳ thi liên trường nhanh ch.óng lan khắp trường Trung học số 1.
Buổi sáng thứ hai, bảng thông báo trước khu giảng đường bị vây kín.
“Hạng 5 là Gia Hân đó hả?”
“Trần Gia Hân á?”
“Thật không? Cô ấy làm được sao?”
Gia Hân đứng phía sau đám đông, không chen lên.
Cô nghe thấy hết.
Lần này, những lời nói không còn sắc bén như trước. Không còn thì thầm mỉa mai, cũng không còn ánh nhìn dè chừng.
Chỉ là… ngạc nhiên.
Và một chút thừa nhận muộn màng.
Tiểu Vũ quay lại, mắt sáng rỡ.
“Gia Hân! Cậu đậu thật rồi!”
Gia Hân cười, nụ cười nhẹ nhõm đến mức chính cô cũng bất ngờ.
“Ừ.”
Chỉ một tiếng.
Nhưng là thành quả của rất nhiều ngày cô tự gồng mình đứng vững.
Trong lớp, không khí cũng khác đi.
Những người từng tránh né cô, giờ bắt đầu gật đầu chào.
Những người từng im lặng, giờ chủ động hỏi bài.
Không phải vì cô cần điều đó.
Mà vì sự thật cuối cùng cũng tự lên tiếng.
Giờ sinh hoạt lớp chiều hôm đó, cô Vương bước vào với xấp giấy trên tay.
“Cô có một việc cần thông báo.”
Cả lớp im lặng.
“Nhà trường đã xem xét lại toàn bộ phản ánh trước đây liên quan đến đội tuyển Toán.”
Gia Hân nín thở.
“Tưởng Dịch Thần và Trần Gia Hân đều không vi phạm bất kỳ quy định nào.” Cô Vương nói rõ ràng. “Mọi hiểu lầm xuất phát từ suy đoán cá nhân và việc lan truyền thông tin không kiểm chứng.”
Cả lớp xôn xao.
“Vì vậy,” cô nói tiếp, “nhà trường xin chính thức làm rõ để tránh ảnh hưởng đến danh dự của học sinh.”
Gia Hân cúi đầu.
Một cảm giác ấm áp, chậm rãi lan ra trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Không phải vui mừng vỡ òa.
Mà là được trả lại công bằng.
“Tưởng Dịch Thần,” cô Vương gọi. “Em có thể nộp đơn quay lại đội tuyển nếu em muốn.”
Cả lớp đồng loạt quay lại.
Tưởng Dịch Thần đứng dậy.
Cậu im lặng vài giây.
“Em cảm ơn,” cậu nói. “Nhưng hiện tại em muốn tập trung cho kỳ thi sắp tới hơn.”
Không ồn ào.
Không trách móc.
Gia Hân nhìn cậu, trong lòng dâng lên một cảm xúc rất khó gọi tên.
Buổi chiều tan học, sân trường ngập nắng.
Gia Hân thu dọn cặp sách, bước ra khỏi lớp.
Cô biết.
Lần này, sẽ không cần phải tránh nữa.
Tưởng Dịch Thần đứng dưới gốc cây bạch quả quen thuộc.
Giống hệt như rất nhiều ngày trước.
Chỉ là… cả hai đều đã khác.
“Chúc mừng.” Cậu nói khi thấy cô.
Gia Hân cười.
“Cậu cũng vậy.”
“Không,” cậu lắc đầu. “Là cậu làm được.”
Hai người im lặng bước song song.
Không ai vội phá vỡ khoảng lặng đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Gia Hân,” Tưởng Dịch Thần lên tiếng trước. “Khoảng thời gian vừa rồi… cậu có hối hận không?”
Gia Hân ngẩng đầu.
“Hối hận vì điều gì?”
“Vì đã đứng ra. Vì đã chịu nhiều thứ như vậy.”
Gia Hân suy nghĩ một lúc.
Rồi lắc đầu.
“Không.” Cô nói chậm rãi. “Nếu quay lại, tớ vẫn sẽ làm vậy.”
Tưởng Dịch Thần nhìn cô.
“Nhưng tớ đã từng sợ.” Gia Hân nói tiếp. “Sợ ánh nhìn của người khác. Sợ làm liên lụy cậu. Sợ chính bản thân mình không đủ mạnh.”
Cô dừng lại, quay sang nhìn thẳng vào mắt cậu.
“Nhưng tớ nhận ra, nếu cứ trốn tránh, thì dù có ai bảo vệ, tớ cũng sẽ mãi đứng phía sau.”
Tưởng Dịch Thần khẽ cười.
“Cậu thật sự trưởng thành rồi.”
Gia Hân lắc đầu, mỉm cười.
“Là chúng ta.”
Gió thổi qua sân trường, lá bạch quả rơi xuống, xoay tròn trong không trung.
“Vậy bây giờ thì sao?” Tưởng Dịch Thần hỏi. “Khoảng cách đó… cậu còn muốn giữ không?”
Gia Hân im lặng.
Rồi cô đưa tay ra, nắm lấy vạt áo đồng phục của cậu.
Rất nhẹ.
Nhưng đủ rõ ràng.
“Không cần nữa.”
Tưởng Dịch Thần sững người.
Rồi cậu đưa tay lên, nắm lấy tay cô.
Không vội vàng.
Không che giấu.
Chỉ là một cái nắm tay giản dị giữa sân trường.
Như thể nói:
Chúng ta đã đi qua rồi.
Những ngày sau đó, mọi thứ trở lại nhịp sống thường ngày.
Gia Hân tiếp tục chuẩn bị cho vòng tuyển chọn cấp thành phố.
Tưởng Dịch Thần học tập theo kế hoạch riêng.
Họ không lúc nào cũng ở cạnh nhau.
Nhưng mỗi khi quay đầu, đều biết người kia vẫn ở đó.
Một buổi chiều muộn, Gia Hân ngồi trong lớp học trống, nhìn ánh nắng cuối ngày hắt qua cửa sổ.
Tưởng Dịch Thần đặt một chai nước lên bàn cô.
“Uống đi.”
Gia Hân nhận lấy.
“Tưởng Dịch Thần,” cô nói. “Nếu sau này… chúng ta không còn học chung nữa thì sao?”
Cậu nhìn cô, ánh mắt rất bình thản.
“Thì vẫn tiến về phía trước.”
Gia Hân cười.
“Ừ.”
Cô hiểu.
Tình cảm của họ không phải là thứ níu kéo.
Mà là thứ giúp nhau bước tiếp.
Tiếng chuông tan học vang lên.
Sân trường lại ồn ào.
Gia Hân và Tưởng Dịch Thần bước ra ngoài, hòa vào dòng người.
Dưới bầu trời xanh nhạt của tuổi mười bảy.
Không hứa hẹn xa xôi.
Không lời thề hoa mỹ.
Chỉ có một điều rất rõ ràng—
Thanh xuân của họ, dù có hiểu lầm, tổn thương hay xa cách, cuối cùng vẫn được chiếu sáng bởi nắng.