Thanh Xuân Của Chúng Ta

Chương 6: KHI SỰ THẬT KHÔNG CÒN ĐƯỢC NGHE



Tin đồn, một khi đã bị bóp méo, sẽ không còn giống như lúc ban đầu nữa.

Gia Hân hiểu điều đó vào buổi sáng thứ tư, khi cô vừa bước vào lớp thì bị cô Vương gọi tên.

“Trần Gia Hân, em lên văn phòng giáo viên một chút.”

Cả lớp lập tức im lặng.

Những ánh mắt đổ dồn về phía cô, không còn là tò mò đơn thuần, mà là pha lẫn dò xét, phán đoán, thậm chí là… định kiến.

Tim Gia Hân trĩu xuống.

“Dạ.” Cô đáp, đứng dậy.

Tưởng Dịch Thần quay đầu nhìn cô. Ánh mắt cậu tối lại, như thể đã đoán được điều gì đó.

Trên đường lên văn phòng, Gia Hân cố giữ cho mình bình tĩnh, nhưng mỗi bước chân đều nặng nề. Cô không biết mình đã làm sai điều gì, nhưng trực giác mách bảo… chuyện này không đơn giản.

Văn phòng giáo viên lúc này có ba người.

Cô Vương.

Giáo viên Toán.

Và… một giáo viên khác mà Gia Hân không quen.

“Em ngồi đi.” Cô Vương nói.

Gia Hân ngồi xuống, hai tay đặt trên đầu gối, lòng bàn tay hơi ướt mồ hôi.

“Có người phản ánh,” cô Vương bắt đầu, giọng nghiêm túc, “rằng trong đội tuyển Toán, em thường xuyên nhận được sự giúp đỡ riêng từ Tưởng Dịch Thần.”

Gia Hân ngẩng đầu.

“Em không có.”

Giáo viên Toán nhìn cô.

“Có người nói đã thấy hai em trao đổi bài ngoài giờ, thậm chí… chia sẻ lời giải trước khi nộp bài.”

Gia Hân cảm thấy tim mình rơi thẳng xuống.

“Không phải như vậy.” Cô nói nhanh. “Chúng em chỉ trao đổi cách làm, không hề chép bài hay gian lận.”

Giáo viên kia hỏi tiếp:

“Vậy tại sao thành tích gần đây của em lại cải thiện rõ rệt?”

Gia Hân c.ắ.n môi.

Cô không biết phải trả lời thế nào cho vừa đủ. Nói mình cố gắng? Nói mình học thêm? Trong bối cảnh này, mọi lời giải thích đều dễ bị hiểu sai.

“Em…” Giọng cô run lên. “Em không làm gì trái quy định.”

Cô Vương thở dài.

“Cô không nói em gian lận. Nhưng trong môi trường cạnh tranh, những hành động dễ gây hiểu lầm cần phải được làm rõ.”

Gia Hân cúi đầu.

Cô cảm thấy mình nhỏ bé đến mức, chỉ cần một lời đồn, tất cả cố gắng đều có thể bị phủ nhận.

Khi cô quay về lớp, không khí đã khác hẳn.

Tin tức lan nhanh hơn cô tưởng.

“Nghe nói Gia Hân bị gọi lên vì chuyện đội tuyển đó.”

“Thật hả? Vậy tin đồn là thật rồi?”

“Không biết giáo viên xử lý sao nữa.”

Gia Hân bước vào lớp, tim thắt lại.

Cô ngồi xuống, cúi đầu, không nói một lời.

Tiểu Vũ ghé sát lại, lo lắng:

“Cậu ổn không?”

Gia Hân lắc đầu.

Một tờ giấy được đẩy tới từ phía sau.

“Chuyện gì?”

Gia Hân nhìn dòng chữ quen thuộc, sống mũi cay cay. Cô viết lại, nét chữ hơi run:

“Giáo viên nghi ngờ.”

Chỉ ba chữ.

Nhưng đủ nặng.

Tờ giấy không được đẩy lại ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Một lát sau, Gia Hân nghe thấy tiếng ghế kéo.

Tưởng Dịch Thần đứng dậy.

“Thưa cô.” Giọng cậu vang lên giữa lớp. “Em xin phép ra ngoài một chút.”

Cô Vương nhìn cậu, gật đầu.

Gia Hân quay lại, trong lòng dâng lên dự cảm không lành.

Buổi chiều hôm đó, cả đội tuyển Toán được gọi lên phòng họp nhỏ.

Không khí trong phòng nặng nề.

“Có phản ánh về việc trao đổi bài không đúng quy định.” Giáo viên Toán nói. “Nhà trường cần làm rõ.”

Gia Hân cúi đầu, tim đập loạn.

“Tôi xin nói.” Tưởng Dịch Thần lên tiếng.

Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía cậu.

“Gia Hân không hề gian lận.” Cậu nói rõ ràng. “Mọi bài làm của cậu ấy đều là tự làm.”

“Vậy việc trao đổi bài thì sao?” giáo viên hỏi.

“Tôi là người chủ động hỏi.” Cậu đáp. “Nếu cần trách nhiệm, xin hãy tính vào tôi.”

Gia Hân ngẩng phắt đầu lên.

“Không phải—”

“Gia Hân.” Cậu quay sang nhìn cô, giọng rất thấp. “Để tôi nói.”

Cô c.h.ế.t lặng.

Giáo viên Toán nhíu mày.

“Em có biết em đang nói gì không?”

“Tôi biết.” Tưởng Dịch Thần gật đầu. “Tôi sẵn sàng rút khỏi đội tuyển nếu điều đó giúp chấm dứt hiểu lầm.”

Cả phòng lặng đi.

Gia Hân cảm thấy tai mình ù đi.

Rút khỏi đội tuyển?

“Không được!” Cô bật thốt lên. “Chuyện này không phải lỗi của cậu!”

Tưởng Dịch Thần không nhìn cô, chỉ nói:

“Nhưng là do tôi kéo cậu vào.”

Cuối cùng, quyết định được đưa ra.

Tưởng Dịch Thần tạm thời rút khỏi đội tuyển Toán để tránh ảnh hưởng đến những người khác. Gia Hân được giữ lại, nhưng phải chịu sự theo dõi c.h.ặ.t chẽ hơn.

Khi rời phòng họp, Gia Hân không nói được lời nào.

Hành lang dài hun hút, ánh đèn trắng lạnh lẽo.

“Tưởng Dịch Thần.” Cô gọi cậu.

Cậu dừng lại.

“Tại sao cậu làm vậy?” Giọng cô run run. “Cậu biết đội tuyển quan trọng với cậu thế nào mà.”

Cậu quay lại, ánh mắt bình tĩnh đến mức khiến người ta đau lòng.

“Nếu phải chọn,” cậu nói, “tôi không muốn cậu bị tổn thương.”

Gia Hân c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

“Cậu không cần phải bảo vệ tớ như vậy.”

“Nhưng tôi muốn.”

Câu nói đó, nhẹ nhưng dứt khoát, khiến Gia Hân không kìm được nữa.

Nước mắt rơi xuống.

“Cậu làm vậy… sau này mọi người sẽ nghĩ sao?” Cô nghẹn ngào. “Cậu sẽ bị nói là vì tớ mà bỏ cuộc.”

Tưởng Dịch Thần im lặng vài giây, rồi đưa tay lên… đặt nhẹ lên đầu cô.

“Không sao.” Cậu nói. “Tôi quen rồi.”

Nhưng Gia Hân biết.

Lần này, cậu không chỉ quen với áp lực.

Mà là chủ động gánh lấy nó.

Vì cô.