Sau khi Tưởng Dịch Thần rút khỏi đội tuyển Toán, mọi thứ không trở lại bình thường như Gia Hân đã từng hy vọng.
Ngược lại.
Nó tệ hơn.
Buổi sáng thứ năm, khi Gia Hân bước vào lớp, cô cảm nhận được ngay sự thay đổi.
Không phải ánh nhìn tò mò nữa.
Mà là ánh nhìn dè chừng.
Một vài người im lặng quay đi.
Một vài người thì không thèm che giấu ánh mắt đ.á.n.h giá.
“Chắc vì người ta nên mới được giữ lại đội tuyển.”
“Nghe nói Tưởng Dịch Thần tự xin rút đó.”
“Đúng là… được bảo vệ ghê thật.”
Những lời thì thầm len lỏi qua không khí, nhẹ nhưng sắc như lưỡi d.a.o mỏng.
Gia Hân siết c.h.ặ.t quai cặp.
Cô không nói gì. Không phản bác. Không giải thích.
Nhưng từng bước chân đi vào chỗ ngồi đều nặng trĩu.
Tưởng Dịch Thần đến lớp muộn hơn thường lệ.
Cậu bước vào, gương mặt bình thản, nhưng cả lớp im lặng trong tích tắc rồi lại xôn xao.
“Cậu ấy không còn là đội trưởng đội tuyển nữa.”
“Tiếc thật.”
“Nhưng cũng tự nguyện mà.”
Gia Hân nhìn thấy cậu, tim nhói lên.
Cậu không nhìn về phía cô.
Suốt buổi sáng, họ không nói với nhau một câu nào.
Không phải vì giận.
Mà vì không biết nên mở lời thế nào.
Giờ ra chơi.
Tiểu Vũ kéo Gia Hân ra ban công.
“Cậu ổn không?” Tiểu Vũ hỏi nhỏ.
Gia Hân lắc đầu, nhìn xuống sân trường.
“Bọn họ nói nhiều lắm đúng không?” Tiểu Vũ c.ắ.n môi.
Gia Hân không trả lời ngay. Một lúc sau mới khẽ nói:
“Không sao đâu.”
Nhưng Tiểu Vũ biết.
Gia Hân từ trước đến giờ, chỉ nói “không sao” khi thật sự rất đau.
“Hay là… cậu nói rõ với mọi người đi?” Tiểu Vũ đề nghị. “Giải thích rằng Dịch Thần không làm gì sai cả.”
Gia Hân mím môi.
“Giải thích thì có ích gì?” Cô hỏi khẽ. “Khi người ta đã tin vào thứ họ muốn tin.”
Tiểu Vũ không nói được gì.
Buổi chiều, trong giờ tự học, cô Vương gọi Gia Hân lên.
“Em gần đây có cảm thấy áp lực không?” cô hỏi.
Gia Hân gật đầu.
“Em phải hiểu,” cô Vương nói chậm rãi, “nhà trường không muốn làm tổn thương ai. Nhưng tập thể luôn có những ánh nhìn không kiểm soát được.”
Gia Hân cúi đầu.
“Em hiểu.”
“Cô khuyên em,” cô Vương tiếp, “nên giữ khoảng cách một thời gian. Với Tưởng Dịch Thần.”
Câu nói đó khiến Gia Hân sững người.
“Cô không cấm đoán,” cô Vương bổ sung. “Nhưng hiện tại, bất kỳ sự thân thiết nào cũng sẽ bị thổi phồng.”
Gia Hân im lặng rất lâu.
Rồi cô khẽ đáp:
“Dạ.”
Khi trở về chỗ ngồi, Gia Hân không dám nhìn về phía Tưởng Dịch Thần.
Cô sợ… nếu nhìn thấy ánh mắt cậu, cô sẽ không giữ được bình tĩnh.
Tan học.
Gia Hân thu dọn sách vở thật chậm.
Cô biết, nếu bước ra khỏi lớp lúc này, có thể sẽ gặp cậu. Và cô không biết mình nên nói gì.
Nhưng khi cô đứng dậy, một tờ giấy đã được đặt sẵn trên bàn.
“Cậu tránh tôi sao?”
Chỉ một câu.
Gia Hân cầm tờ giấy, tay run lên.
Cô viết lại:
“Không phải.”
Đẩy về.
Một lát sau, tờ giấy lại quay lại.
“Vậy tại sao không nhìn tôi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gia Hân c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
Cô viết rất lâu.
“Vì tớ sợ.”
Tờ giấy không quay lại nữa.
Khi Gia Hân rời khỏi lớp, Tưởng Dịch Thần đã đi trước.
Khoảng cách giữa họ, chỉ vài bước chân, nhưng xa đến mức không ai dám bước thêm.
Buổi tối hôm đó, Gia Hân gần như không học được chữ nào.
Hình ảnh Tưởng Dịch Thần đứng trong phòng họp, nói “tôi sẵn sàng rút khỏi đội tuyển” cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.
Cậu ấy không đáng bị đối xử như vậy.
Cậu ấy không đáng bị hy sinh chỉ vì mình.
Sáng hôm sau, chuyện xảy ra trong tiết Toán.
Giáo viên gọi Tưởng Dịch Thần lên bảng giải bài.
Cậu làm rất nhanh, rất gọn.
Nhưng khi cậu quay xuống, có tiếng thì thầm vang lên:
“Có giỏi vậy sao vẫn phải rút đội tuyển?”
“Chắc là có tật giật mình.”
Gia Hân nghe thấy.
Rõ ràng.
Tim cô đập mạnh.
Cô đứng bật dậy.
“Em có ý kiến.”
Cả lớp sững sờ.
Cô Vương nhìn Gia Hân:
“Em nói đi.”
Gia Hân hít sâu, tay siết c.h.ặ.t.
“Em nghĩ,” cô nói, giọng run nhưng rõ ràng, “mọi người đang rất bất công với Tưởng Dịch Thần.”
Cả lớp xôn xao.
“Tưởng Dịch Thần không gian lận.” Gia Hân nói tiếp. “Cậu ấy rút khỏi đội tuyển là để bảo vệ người khác, không phải vì có lỗi.”
“Gia Hân!” Có người thì thầm. “Cậu điên à?”
Gia Hân không quay lại.
“Nếu phải có người chịu trách nhiệm,” cô nói, “thì là em. Nhưng em không chấp nhận việc mọi người dùng suy đoán để phủ nhận năng lực và cố gắng của người khác.”
Lớp học im phăng phắc.
Tưởng Dịch Thần nhìn cô, ánh mắt chấn động.
Cô Vương im lặng rất lâu, rồi nói:
“Em ngồi xuống đi.”
Gia Hân ngồi xuống, tim đập loạn.
Cô không biết mình vừa làm đúng hay sai.
Nhưng ít nhất… cô đã không trốn tránh nữa.
Giờ tan học.
Tưởng Dịch Thần chặn cô lại ở cầu thang.
“Gia Hân.”
Cô ngẩng đầu.
“Cậu không cần phải làm vậy.” Giọng cậu trầm xuống.
“Nhưng tớ muốn.” Cô đáp.
“Cậu biết điều đó sẽ khiến cậu bị để ý nhiều hơn không?”
Gia Hân cười nhẹ, nụ cười có chút buồn.
“Còn tệ hơn việc nhìn cậu bị tổn thương mà im lặng sao?”
Tưởng Dịch Thần không nói gì.
Một lúc sau, cậu khẽ nói:
“Cảm ơn.”
Gia Hân lắc đầu.
“Chúng ta…” Cô ngập ngừng. “Có lẽ nên giữ khoảng cách một thời gian.”
Tưởng Dịch Thần sững người.
“Không phải vì tớ không quan tâm,” Gia Hân nói nhanh. “Mà vì tớ không muốn cậu bị kéo xuống thêm nữa.”
Tưởng Dịch Thần nhìn cô rất lâu.
Rồi gật đầu.
“Được.”
Chỉ một chữ.
Nhưng như d.a.o cứa.
Hai người bước đi về hai hướng khác nhau.
Không quay đầu.
Khoảng cách ấy…
Không ai muốn.
Nhưng cả hai đều chấp nhận.