Thanh Xuân Ngọt Ngào Và Cay Đắng

Chương 24: Chiến đấu vì tương lai



Sau cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ với U Lạc Thi, trong lòng Ngụy Vĩnh Khánh như bị một tảng đá lớn ném vào, mãi không thể bình tĩnh.

Về đến nhà, cậu nhìn đống sách vở chất cao như núi có phần lộn xộn trong phòng, thầm hạ quyết tâm phải nỗ lực thay đổi hiện trạng, dốc sức chiến đấu vì tương lai của hai người.

Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời còn chưa ló dạng, phương đông chỉ mới hửng lên một vệt trắng, Ngụy Vĩnh Khánh đã sớm ngồi vào bàn học.

Sơn Tam

Cậu mặc một bộ đồ ngủ rộng rãi, tóc tai có chút bù xù, nhưng ánh mắt lại kiên định lạ thường.

Cậu mở sách giáo khoa, chăm chú nhìn từng chữ bên trong, miệng lẩm bẩm đọc khẽ, giống như đang thực hiện một cuộc đối thoại bí mật với tri thức.

Trong giờ học, cậu không còn tâm hồn treo ngược cành cây như trước nữa mà ngồi thẳng lưng, tựa như một cây tùng ngay ngắn.

Cậu toàn tâm toàn ý nghe thầy cô giảng bài, mắt không chớp nhìn lên bảng đen, cây b.út trong tay luôn sẵn sàng ghi chép những nội dung quan trọng.

Thầy giáo đưa ra một câu hỏi: "Ai có thể trả lời câu hỏi này nào?" Ngụy Vĩnh Khánh không chút do dự giơ tay lên, dõng dạc nói: "Thưa thầy, để em ạ!" Giọng cậu lanh lảnh vang dội, tràn đầy tự tin.

Câu trả lời của cậu chính xác và rõ ràng, thầy giáo hài lòng gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ tán thưởng: "Rất tốt, trò Ngụy Vĩnh Khánh dạo này tiến bộ rất lớn."

Giờ ra chơi, các bạn học ùa ra khỏi lớp vui đùa như bầy chim non ríu rít.

Còn cậu vẫn ngồi tại chỗ, mày nhíu c.h.ặ.t, nghiêm túc làm bài tập.

Bạn cùng bàn Tiểu Minh ghé sát lại, tò mò hỏi: "Vĩnh Khánh, dạo này sao cậu nỗ lực thế? Cứ như biến thành người khác vậy."

Ngụy Vĩnh Khánh ngẩng đầu, trong mắt toát lên vẻ kiên định và chấp nhất, nghiêm túc nói: "Tớ phải nỗ lực vì tương lai của tớ và U Lạc Thi, không thể cứ sống vất vưởng thế này mãi được.

Tớ muốn cho cậu ấy biết, chúng tớ nhất định sẽ có một tương lai tốt đẹp."

Tiểu Minh vỗ vỗ vai cậu, khích lệ: "Cố lên người anh em, tớ ủng hộ cậu! Nếu cần giúp gì thì cứ mở miệng nhé."

Buổi tối, trăng treo trên cao, ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng.

Cậu ngồi dưới ánh đèn bàn ôn tập bài vở hôm nay cho đến tận đêm khuya.

Dưới ánh đèn, bóng cậu bị kéo dài ra.

Mẹ nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào phòng, thấy cậu chăm chú như vậy thì đau lòng nói: "Con trai, đừng để mệt quá, phải chú ý nghỉ ngơi.

Sức khỏe là vốn quý nhất đấy."

Ngụy Vĩnh Khánh ngẩng đầu, trên mặt mang theo chút mệt mỏi nhưng nụ cười lại rất kiên định, nói: "Mẹ, con không mệt.

Con phải nỗ lực học tập, sau này mới có thể giúp đỡ U Lạc Thi, để chúng con đều được sống những ngày tháng tốt đẹp.

Con không muốn để cậu ấy phải vất vả một mình như vậy."

Mẹ khẽ thở dài, đi tới xoa đầu cậu: "Con à, tâm tư của con mẹ hiểu, nhưng cũng phải chú ý sức khỏe.

Đừng để bản thân kiệt sức."

Ở trường, cậu chủ động hỏi bài thầy cô và bạn bè, không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để nâng cao bản thân.

Cậu cầm một bài toán khó đi hỏi cán sự môn Toán, trên mặt nở nụ cười khiêm tốn: "Bài này tớ không hiểu lắm, cậu giảng cho tớ được không?"

Cán sự môn Toán cười nói: "Không thành vấn đề, cậu nhìn xem, bài này nên giải thế này...

Đầu tiên chúng ta phải tìm ra điều kiện then chốt này."

Sự nỗ lực của cậu mọi người đều nhìn thấy, thầy cô và bạn bè lần lượt dành cho cậu sự khích lệ và ủng hộ.

"Ngụy Vĩnh Khánh, cố lên, bọn tớ tin cậu nhất định làm được!" Bạn học Tiểu Lý vỗ vai cậu nói.

Ngụy Vĩnh Khánh kiên định gật đầu, trong mắt lấp lánh ánh sáng cảm kích: "Cảm ơn mọi người, tớ nhất định sẽ cố gắng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngày tháng trôi qua từng ngày, thành tích của Ngụy Vĩnh Khánh cũng không ngừng nâng cao, nhưng cậu biết, chừng đó vẫn còn chưa đủ, cậu phải nỗ lực hơn nữa mới có thể thực hiện mục tiêu của mình.

Sự nỗ lực của Ngụy Vĩnh Khánh giống như bánh xe quay không ngừng nghỉ, vẫn đang kiên định tiếp tục, thế nhưng, con đường tiến lên phía trước lại chẳng hề bằng phẳng thuận lợi như cậu tưởng tượng.

Sau khi kết thúc một kỳ thi cực kỳ quan trọng, khi cậu cầm lấy bài thi, nhìn thấy những điểm số ch.ói mắt trên đó, tâm trạng cậu trong nháy mắt như rơi xuống vực thẳm.

Trong lớp học bao trùm bầu không khí căng thẳng, tiếng cười nói của các bạn học dường như đều bị ngăn cách ở một thế giới khác.

Ngụy Vĩnh Khánh ngây người nhìn chằm chằm bài thi, hai tay khẽ run, trong mắt tràn đầy sự thất lạc và hoang mang.

"Sao lại như vậy? Mình rõ ràng đã rất cố gắng rồi mà." Cậu một mình trong lớp học, lẩm bẩm tự nói, giọng thấp đến mức gần như chỉ có mình cậu nghe thấy.

Sắc mặt cậu tái nhợt, môi mím c.h.ặ.t, dường như đang cực lực kìm nén nỗi đau trong lòng.

Bạn thân Tiểu Minh thấy cậu thất hồn lạc phách như vậy, rảo bước đi tới, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, an ủi: "Vĩnh Khánh, đừng nản lòng, một bài thi không nói lên được điều gì cả.

Lần này tớ thi cũng không tốt mà, chúng ta cùng nhau tìm nguyên nhân, lần sau nhất định sẽ thi tốt.

Cậu xem thời gian qua cậu liều mạng như vậy, có thể là do mệt quá nên ảnh hưởng đến phong độ lần này thôi." Trong mắt Tiểu Minh tràn đầy quan tâm, tóc cậu ấy có chút rối, cúc áo đồng phục cũng cài lệch một cái.

Ngụy Vĩnh Khánh ngẩng đầu, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười khổ sở: "Cảm ơn cậu, Tiểu Minh, nhưng tớ vẫn cảm thấy mình làm chưa đủ tốt.

Tớ đã bỏ ra nhiều công sức như vậy, lại không nhận được hồi báo xứng đáng, liệu có phải tớ vốn dĩ không có tố chất học hành không?" Giọng cậu mang theo một tia tuyệt vọng, trong mắt vằn lên những tia m.á.u.

Tiểu Minh vội vàng lắc đầu, hai tay đặt lên vai Ngụy Vĩnh Khánh, nghiêm túc nói: "Đừng nói vậy, Vĩnh Khánh, cậu phải tin tưởng bản thân.

Chúng ta cùng nhau phân tích những câu sai, xem vấn đề nằm ở đâu.

Cậu nỗ lực như vậy, ông trời sẽ không phụ lòng người đâu."

Về đến nhà, trời đã chập choạng tối, ánh tà dương xuyên qua cửa sổ chiếu vào phòng khách.

Bố mẹ cũng nhận ra tâm trạng sa sút của cậu.

"Con trai, đừng tự tạo áp lực lớn quá cho mình, cố gắng hết sức là được rồi." Bố vỗ vai cậu, giọng nói thấm thía.

Trên mặt bố viết đầy sự xót xa, ông vừa đi làm về, còn chưa kịp thay bộ quần áo lao động.

Ngụy Vĩnh Khánh trầm mặc không nói, cúi đầu, một lúc lâu sau mới ngẩng lên nói: "Bố, con không cam tâm, con cảm thấy mình còn có thể làm tốt hơn.

Con không muốn để bố mẹ thất vọng, cũng không muốn sự nỗ lực của mình đổ sông đổ bể." Nắm tay cậu siết c.h.ặ.t.

Mẹ bưng đĩa hoa quả đi tới, dịu dàng nói: "Con à, bố mẹ biết con nỗ lực, đừng quá nôn nóng, cứ từng bước một.

Bất kể thành tích thế nào, trong lòng bố mẹ con mãi mãi là tuyệt vời nhất." Ánh mắt mẹ tràn đầy từ ái, trên mặt mang theo nụ cười ấm áp.

Ngụy Vĩnh Khánh gật đầu, giọng có chút khàn khàn: "Con biết rồi, bố mẹ, con sẽ điều chỉnh lại thật tốt."

Những ngày tiếp theo, cậu càng thêm khắc khổ, ngày nào cũng học đến tận đêm khuya.

Có lúc, cơn buồn ngủ ập đến như thủy triều, cậu liền dùng nước lạnh rửa mặt để bản thân tỉnh táo.

Trên bàn học của cậu chất đầy sách vở và tài liệu, ánh đèn bàn chiếu sáng khuôn mặt mệt mỏi nhưng kiên định của cậu.

Thầy giáo cũng chú ý đến sự kiên trì của cậu, sau giờ học đặc biệt gọi cậu đến văn phòng để phụ đạo thêm.

"Ngụy Vĩnh Khánh, sự nỗ lực của em thầy đều nhìn thấy cả, chỉ cần giữ vững tinh thần này, nhất định sẽ có tiến bộ.

Kỳ thi lần này có thể chỉ là một vấp ngã nhỏ thôi, đừng quá để trong lòng." Thầy giáo khích lệ.

Mắt kính của thầy phản chiếu ánh đèn, cây b.út trong tay không ngừng ghi chú lên cuốn vở.

Ngụy Vĩnh Khánh gật đầu thật mạnh, trong mắt một lần nữa bùng lên ngọn lửa hy vọng: "Thưa thầy, em sẽ nỗ lực hơn nữa, sẽ không để thầy thất vọng đâu ạ."