Thanh Xuân Ngọt Ngào Và Cay Đắng

Chương 25: Vị đắng cuộc đời



U Lạc Thi làm việc cực nhọc ở tầng đáy xã hội, mỗi ngày trôi qua đều giống như một trận chiến tàn khốc không có điểm dừng.

Cô làm việc trên dây chuyền sản xuất của một nhà máy cũ nát, lặp đi lặp lại những động tác giống nhau một cách máy móc và tê liệt.

Trong phân xưởng nồng nặc mùi hóa chất gay mũi, cái mùi ấy dường như có thể khoan vào tận kẽ xương.

Tiếng máy móc khổng lồ gầm rú ch.ói tai, như muốn xé nát cả linh hồn con người.

U Lạc Thi đeo chiếc khẩu trang đã hơi ố vàng, trên trán lấm tấm mồ hôi mịn, chảy dọc theo gò má gầy guộc của cô.

Trong mắt cô tràn đầy vẻ mệt mỏi, quầng thâm đậm như mực tàu, nhưng đôi tay vẫn không ngừng nghỉ như được lên dây cót.

Giờ ăn trưa ngắn ngủi và vội vã, cô ngồi một mình trong góc nhà ăn ồn ào, cầm hộp cơm nhựa rẻ tiền, lùa vội những món ăn vô vị, khó nuốt.

Đồng nghiệp Tiểu Vương ngồi xuống bên cạnh cô, quan tâm nói: "U Lạc Thi, việc này mệt quá, cậu trụ nổi không? Tôi thấy dạo này cậu gầy đi một vòng, sắc mặt cũng kém lắm." Trên mặt Tiểu Vương mang theo sự đồng cảm, bộ quần áo lao động trên người dính đầy dầu mỡ.

U Lạc Thi ngẩng đầu, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, giọng khàn khàn nói: "Trụ được, vì gia đình, khổ mấy cũng phải kiên trì.

Chỉ cần kiếm thêm được chút tiền để bố khỏi bệnh, cái gì tôi cũng chịu được." Trong ánh mắt cô toát lên vẻ kiên định, nhưng lại khó giấu được một tia tuyệt vọng.

Tiểu Vương thở dài, lắc đầu nói: "Haizz, thật chẳng dễ dàng gì.

Cậu cũng đừng liều mạng quá, sức khỏe là quan trọng nhất.

Nếu kiệt sức thì biết làm sao?"

U Lạc Thi cảm kích nhìn cậu ấy một cái, giọng trầm thấp: "Cảm ơn cậu, Tiểu Vương, trong lòng tôi tự biết chừng mực.

Tôi còn trẻ, còn gánh vác được."

Sau khi tan làm, màn đêm đã buông xuống, ánh đèn rực rỡ của thành phố chẳng hề liên quan gì đến cô.

Cô lại vội vàng chạy đi làm phục vụ bán thời gian.

Sơn Tam

Trong nhà hàng người qua kẻ lại, náo nhiệt vô cùng, cô bưng khay thức ăn nặng trịch, bước chân vội vã, dường như đang chạy đua với thời gian.

"Cẩn thận chút! Tay chân lanh lẹ lên!" Tiếng quát tháo ch.ói tai của ông chủ thỉnh thoảng lại vang lên.

Ông chủ dáng người béo phì, mặt đầy thịt ngang, trong ánh mắt tràn ngập sự mất kiên nhẫn.

"Xin lỗi ông chủ, tôi sẽ chú ý ạ." U Lạc Thi vội vàng xin lỗi, trên trán lại toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

Khách hàng cũng bất mãn phàn nàn: "Sao chậm thế! Phục vụ kém quá!"

U Lạc Thi chỉ có thể cười làm lành, giọng điệu mang theo vẻ lấy lòng: "Ngại quá, đồ ăn tới ngay đây ạ.

Mong quý khách thông cảm."

Kết thúc một ngày làm việc, cô lê cơ thể đau nhức đến mức gần như mất đi cảm giác đi trên đường về nhà.

Ánh đèn đường vàng vọt kéo dài cái bóng cô độc của cô.

Đi ngang qua một cửa hàng quần áo, cô nhìn thấy những bộ váy xinh đẹp trong tủ kính, trong lòng dâng lên một tia ngưỡng mộ và bất lực.

Cô không kìm được dừng bước, ánh mắt ngẩn ngơ nhìn những bộ quần áo đẹp đẽ đó.

"Đến bao giờ mình mới có thể sống một cuộc sống nhẹ nhàng, mặc lên những bộ quần áo đẹp như thế này." Cô khẽ lẩm bẩm, nước mắt đảo quanh hốc mắt.

Trở về căn phòng trọ tồi tàn, đó là một căn phòng nhỏ hẹp u tối, chỉ có một chiếc giường cũ và cái bàn lung lay sắp đổ.

Cô nằm trên giường, nhìn vết nước loang lổ trên trần nhà, nước mắt rốt cuộc không kìm được mà trào ra.

Lúc này, điện thoại vang lên, là mẹ gọi tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Con gái, ở bên ngoài có vất vả không?" Mẹ quan tâm hỏi, trong giọng nói mang theo nỗi lo lắng đậm sâu.

U Lạc Thi hít mũi một cái, giả vờ dùng giọng điệu thoải mái: "Mẹ, con không vất vả đâu, mẹ đừng lo, mẹ chăm sóc tốt cho bản thân và bố nhé."

Mẹ ở đầu dây bên kia nghẹn ngào nói: "Con à, là bố mẹ có lỗi với con, để con phải chịu nhiều khổ cực như vậy."

U Lạc Thi an ủi: "Mẹ, đừng nói vậy, người một nhà không nói mấy lời này, con tin là cuộc sống sẽ tốt lên thôi.

Chỉ cần bệnh của bố có thể khỏi, con làm gì cũng xứng đáng."

Mặc dù cuộc sống đầy rẫy gian nan, nhưng U Lạc Thi chưa bao giờ bỏ cuộc, cô giống như ngọn cỏ nhỏ kiên cường sinh trưởng bên vách núi, nỗ lực vươn mình về phía ánh mặt trời.

Còn ở một nơi khác, Ngụy Vĩnh Khánh cũng đang nỗ lực chiến đấu vì tương lai chung của họ, giống như chú chim ưng non đang dang cánh muốn bay, khát vọng cái ôm của bầu trời xanh thẳm.

Một ngày nọ, ánh nắng xuyên qua những ô cửa sổ phủ đầy bụi của nhà máy, chiếu lốm đốm lên nền nhà xưởng.

Nhà máy nơi U Lạc Thi làm việc truyền đến một tin tức phấn khởi, do cô làm việc cần cù nỗ lực, giống như chú ong mật không biết mệt mỏi, nên đã được bình chọn là nhân viên ưu tú, sẽ có cơ hội nhận được một khoản tiền thưởng.

Tin tức này giống như một cơn gió xuân ấm áp, thổi tan lớp mây mù bao phủ trên gương mặt U Lạc Thi suốt nhiều ngày qua.

Trên khuôn mặt mệt mỏi của cô cuối cùng cũng lộ ra nụ cười đã lâu không thấy, nụ cười ấy rạng rỡ và động lòng người như đóa hoa nở rộ trong ngày xuân.

Đồng nghiệp Tiểu Lý ghé lại gần, trong mắt đầy vẻ ngưỡng mộ, nói: "U Lạc Thi, cậu giỏi thật đấy! Ngày nào cũng liều mạng như vậy, vinh dự này không thuộc về cậu thì còn thuộc về ai.

Nhìn cậu xem, cái dáng vẻ nghiêm túc lúc làm việc ấy, ai mà so được chứ?" Tiểu Lý vỗ vỗ vai cô, bộ đồ lao động trên người dính đầy dầu mỡ.

U Lạc Thi cười ngại ngùng, cúi đầu, hai má hơi ửng đỏ: "Đâu có, mọi người đều rất nỗ lực mà, là do tớ may mắn thôi." Hai tay cô nhẹ nhàng vò vò góc áo.

Một đồng nghiệp khác là lão Trương cũng đi tới, giơ ngón tay cái lên, những nếp nhăn trên mặt đều viết đầy vẻ tán thưởng: "Đừng khiêm tốn nữa cô bé.

Đây là thứ cháu xứng đáng nhận được.

Sau này tiếp tục duy trì, tiền đồ vô lượng đấy! Cái tinh thần này của cháu khiến đám xương già như bọn bác cũng thấy hổ thẹn không bằng."

U Lạc Thi cảm kích nói: "Cảm ơn mọi người, đây đều là kết quả nhờ sự giúp đỡ của mọi người lúc bình thường.

Cháu sẽ nỗ lực hơn nữa, không phụ sự kỳ vọng của mọi người." Trong mắt cô lấp lánh ánh lệ, giọng nói vì kích động mà có chút run rẩy.

Cùng lúc đó, trong lễ đường của trường học, ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ cao lớn chiếu lên người Ngụy Vĩnh Khánh.

Ngụy Vĩnh Khánh đã đạt được thành tích xuất sắc trong một cuộc thi của trường, nhận được sự tuyên dương và phần thưởng của nhà trường.

Cậu phấn khích lao ra khỏi lễ đường, không thể chờ đợi thêm mà gọi điện ngay cho U Lạc Thi.

"Lạc Thi, tớ được giải rồi! Tớ tin rằng chỉ cần chúng ta không bỏ cuộc, tương lai nhất định sẽ tốt đẹp hơn." Giọng nói của Ngụy Vĩnh Khánh tràn ngập sự kích động và vui sướng, nhịp tim cậu dồn dập như tiếng trống, lòng bàn tay cũng vì hưng phấn mà rịn mồ hôi.

U Lạc Thi nghe xong, trong lòng tràn ngập niềm vui và hy vọng, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn: "Vĩnh Khánh, tốt quá rồi! Đây đều là kết quả nỗ lực của cậu.

Tớ biết cậu nhất định làm được mà.

Thời gian qua công sức cậu bỏ ra cuối cùng cũng được đền đáp rồi." Bước chân cô cũng trở nên nhẹ bẫng, dường như sắp bay lên được.

Ngụy Vĩnh Khánh nói tiếp: "Lạc Thi, cậu cũng phải cố lên nhé.

Đợi chúng ta đều trở nên tốt hơn, mọi thứ sẽ ổn thôi.

Đến lúc đó chúng ta có thể cùng nhau thực hiện ước mơ của mình." Cậu nhìn về phương xa, trong mắt tràn đầy sự mong đợi.

U Lạc Thi kiên định trả lời: "Ừ, Vĩnh Khánh, chúng ta cùng nhau cố lên! Bên phía tớ cũng vừa có tin vui, tớ được bình chọn là nhân viên ưu tú, có thể nhận được một khoản tiền thưởng đấy." Trên mặt cô tràn ngập vẻ tự hào và hạnh phúc.

Ngụy Vĩnh Khánh vui vẻ nói: "Tuyệt quá, Lạc Thi! Điều này chứng tỏ nỗ lực của chúng ta đều không uổng phí.

Chỉ cần chúng ta kiên trì tiếp, tương lai nhất định sẽ tràn ngập ánh sáng."

Trong những tháng ngày gian nan này, những thành tựu nho nhỏ ấy dường như là ánh bình minh trong bóng tối, mang lại cho họ dũng khí và sức mạnh để tiếp tục kiên trì, để họ vẫn kiên định tiến bước trên con đường đầy rẫy chông gai.