Vụ thu hoạch chưa đến nhưng trường tiểu học công xã đã cho nghỉ hè.
Sau mấy năm làm quen với việc học hành bết bát của tiểu Cường và tiểu Vĩ, Tống gia giờ đây chẳng thèm để tâm đến điểm số của hai ông tướng này nữa. Niềm an ủi duy nhất là mấy cô con gái học hành khá khẩm. Tất nhiên là so với hai ông anh ngốc nghếch kia thì việc vừa đủ điểm qua môn đã là thành tích đáng khen ngợi.
Bà Triệu Hồng Anh tuyên bố: Năm nay tiền mừng tuổi sẽ gấp đôi. Nếu cuối kỳ sau vẫn qua môn thì gấp đôi tiếp. Phần thưởng này áp dụng cho tất cả trẻ con trong nhà, kể cả tiểu Cường và tiểu Vĩ nếu chúng làm được.
Nhưng mà...
Tiểu Cường và tiểu Vĩ cười hì hì chạy tót ra cổng, thà bỏ mấy đồng bạc lẻ còn hơn ép mình học hành. Nghỉ hè sướng biết bao, tha hồ chạy nhảy nô đùa. Bạn bè cùng trang lứa cũng nghỉ cả rồi, không chơi lúc này thì đợi đến bao giờ?
Ngày đầu tiên nghỉ hè, hai đứa đi chơi quên trời đất, nếu không sợ về muộn bị cắt cơm thì chắc chúng ở ngoài cả đêm. May là mấy cô em gái vẫn ngoan, ở nhà làm bài tập, rửa rau, giặt giũ, trông em.
Xuân Lệ là chị cả trong đám con gái, tháo vát vô cùng. So với con gái nhà khác phải làm việc quần quật từ bé thì cô bé vẫn còn sướng chán. Hai ông anh lớn hơn thì mặc kệ, cô bé chỉ phải lo cho Xuân Mai và Xuân Phương. Giờ thêm Hỉ Bảo. Còn Mao Đầu thì nghịch hơn cả hai ông anh cộng lại, Xú Đản thì được Viên Lai Đệ giữ khư khư không rời nửa bước.
Nói chung trông em với Xuân Lệ vẫn nhàn tênh, ai bảo mấy đứa em đều ngoan thế này?
Ban đầu bà Triệu cũng không yên tâm, tối đến hỏi Hỉ Bảo:
“Ở nhà chơi có vui không? Mai con ở nhà hay đi nấu cơm với bà?”
Hỉ Bảo ôm con hổ bông bác gái cả may cho, trước kia vứt xó giờ mới lôi ra. Sợ em nhớ bà khóc nhè nên Xuân Lệ hay lấy hổ bông ra dỗ.
“Chơi với chị.”
Hỉ Bảo cười tít mắt véo má con hổ bông. Hôm nay chơi vui lắm, chị Xuân Lệ dạy đọc đồng d.a.o, chơi đan dây. Chỉ có điều Mao Đầu đi đâu mất tiêu.
Hỉ Bảo hay theo bà nên không biết Mao Đầu đi đâu, cứ tưởng nó chơi cùng các anh chị khác. Nhưng hôm nay ở nhà cả buổi chiều chẳng thấy bóng dáng Mao Đầu đâu, đến khi mặt trời sắp lặn mới thấy mò về.
Anh Mao Đầu đi đâu nhỉ?
Câu hỏi này theo Hỉ Bảo vào giấc ngủ. Cậu bé không đi học, không chơi với anh chị, cũng không đi với bà thế chắc đi với bác cả? Nhưng bác cả về sớm lắm mà.
Sáng hôm sau, Hỉ Bảo quyết định tự mình trinh sát. Đợi người lớn đi làm hết, cô bé nấp sau cánh cửa nhà chính len lén nhìn ra sân.
Xuân Lệ thắc mắc:
“Hỉ Bảo làm gì đấy?”
Hỉ Bảo suỵt một tiếng, mắt không rời cổng. Mao Đầu đang cho gà ăn sau nhà nhưng muốn ra ngoài thì phải đi qua cổng. Nhà chính đối diện cổng, kiểu gì cũng thấy.
Quả nhiên lát sau Mao Đầu cầm cái chậu vỡ đi từ sau nhà lên, chẳng chào ai mà cứ thế đi thẳng ra cổng.
“Chị ơi, em đi tìm anh Mao Đầu.”
Hỉ Bảo thì thầm với Xuân Lệ rồi lao vụt ra sân, chạy ra cổng.
...
Mao Đầu đang tính xem hôm nay đào giun ở đâu. Mấy chỗ cũ đào hết rồi, chắc phải sang vườn rau phía đông, lâu không đến đó chắc giun sinh sôi nhiều lắm. Gà mái nhà mình thích ăn giun nhất, ăn nhiều mới đẻ trứng nhiều.
Nghĩ là làm, cu cậu đổi hướng đi về phía đông.
“Hỉ Bảo?”
Hỉ Bảo không ngờ bị phát hiện nhanh thế, bĩu môi tủi thân:
“Anh ngày nào cũng đi chơi, chẳng cho em đi cùng.”
“Em thích đi với bà cơ mà?” Mao Đầu nắm lấy bàn tay mũm mĩm của em gái, “Đi, anh dẫn em đi chơi!”
Hỉ Bảo sướng rơn, lon ton chạy theo anh, vừa chạy vừa hỏi:
“Đi đâu thế anh? Chơi gì?”
“Đến nơi khắc biết.”
Dù lâu không sang phía đông nhưng Đại đội 7 bé tẹo, chỗ nào Mao Đầu cũng thuộc như lòng bàn tay. Mấy chỗ nhiều giun trước kia bị nó cày nát rồi, giờ phải tìm chỗ mới, đợi chỗ cũ hồi phục đã.
Hai anh em đi khoảng mười phút thì đến nơi. Đấy là vì Hỉ Bảo chân ngắn đi chậm chứ mình Mao Đầu thì vèo cái là tới.
Đến bờ ruộng, Mao Đầu bảo Hỉ Bảo đứng yên, còn mình nhảy lên tảng đá to quan sát, đông ngó tây nhìn, chẳng mấy chốc đã tìm được chỗ ưng ý.
Đào giun nhiều thành quen, nó biết chỗ nào nhiều giun, đào phát trúng ngay. Chọn được chỗ, nó dắt Hỉ Bảo xuống ruộng, chỉ vào một góc:
“Anh cá là chỗ này nhiều giun cực!”
Hỉ Bảo tuy ít ra đồng nhưng hay thấy anh bưng chậu đựng mấy con đen sì về cho gà ăn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Là cơm gà ạ? Vâng, nhiều nhiều nhiều lắm...”
“Em đừng đào, đứng xem thôi.”
Dù hai anh em lớn lên cùng nhau nhưng Mao Đầu không biết em gái có năng lực đặc biệt gì. Chỉ là từ bé mẹ dặn phải nhường nhịn em nên cậu nhóc quen chiều chuộng và chăm sóc em gái.
“Vâng.”
Hỉ Bảo ngồi xổm xuống, hai tay chống cằm chăm chú nhìn anh trai lấy đá hì hục đào đất.
Chẳng mấy chốc, một đám giun lúc nhúc chui ra. Hỉ Bảo phấn khích vỗ tay reo lên:
“Anh bắt nhanh lên, mang về cho gà ăn!”
Mao Đầu vừa ậm ừ vừa thấy là lạ, tay vẫn thoăn thoắt bắt giun bỏ vào chậu vỡ. Cái chậu này nó nhặt được ở chân núi, chắc nhà ai vứt đi, đáy thủng một lỗ, viền nứt toác. Ba nó lấy nút gỗ bịt lỗ lại, rỉ nước nhưng đựng giun thì tốt chán.
Đấy là suy nghĩ trước kia của nó.
Sau hôm nay, Mao Đầu bắt đầu chán cái chậu này. Bé quá! Mới bốc được mấy nắm đã đầy lưng chậu. Một lát sau thì đầy ắp, giun bắt đầu bò ra ngoài, mà chỗ đất vừa đào giun vẫn đùn lên không ngớt.
Mao Đầu trợn tròn mắt.
Hỉ Bảo không hiểu chuyện, cứ vỗ tay cổ vũ:
“Anh bắt đi! Bắt đi! Nhiều cơm gà quá!”
Mao Đầu dở khóc dở cười. Muốn bắt lắm nhưng đựng vào đâu? Bình thường đào cả buổi sáng, đổi mấy chỗ may ra được nửa chậu. Hôm nay giun nhiều thế này, nghĩ đến gà ăn giun đẻ trứng sòn sòn mà thèm, muốn vơ hai tay mang cả đống về.
Nhưng ai bê cái chậu này?
Nhìn quanh quất, Mao Đầu chỉ muốn bay về nhà lấy cái thùng gỗ to nhưng sợ đi vắng giun chạy mất. Hay là tìm xem quanh đây có gì đựng được không?
“Hỉ Bảo, tìm giúp anh xem có cái chậu nào không.”
Mao Đầu nhảy lên bờ, mở to mắt tìm kiếm. Nhưng chậu đâu ra mà dễ kiếm thế, cái chậu vỡ này nó tìm mãi mới thấy đấy. Mấy năm nay mới nhặt được mỗi cái này.
Hỉ Bảo cũng bắt chước anh mở to mắt nhìn quanh:
“Không có đâu anh! Ở nhà có chậu to lắm!”
“Về nhà không kịp, tìm kỹ xem.”
Mao Đầu nhìn cái hố giun đùn lên không ngừng, trực giác mách bảo hôm nay trúng mánh lớn, gặp ổ giun rồi. Nhưng nhỡ tí nữa nó biến mất thì sao? Nghĩ thế nó càng cuống.
Tiếc là tìm mãi chẳng thấy cái gì đựng được.
“Không có.” Hỉ Bảo xòe tay bất lực rồi thò tay vào túi yếm trước bụng, lấy ra hai viên kẹo cứng, “Anh, ăn kẹo đi!”
Giờ này sơn hào hải vị nó cũng nuốt không trôi!!
Mao Đầu đau lòng quá, bỗng nảy ra sáng kiến, cởi phăng cái áo đang mặc. Áo của nó khác người ta, là cái bao tải độc đáo của mẹ nó. Vải không phải bao tải đâu, chỉ là kiểu dáng kỳ dị thôi. Cởi áo ra, túm vạt lại, cái áo vốn đã t.h.ả.m hại giờ trông y hệt cái bao tải thật.
“Hỉ Bảo đợi đấy, anh mang hết giun về cho xem!”
Nói là làm, Mao Đầu nhảy xuống ruộng trút hết giun trong chậu vào áo rồi lại bốc từng nắm giun bỏ vào, càng bắt càng hăng đến khi cái áo căng phồng mới thôi.
Nặng quá, xách không nổi.
Nhưng không sao, túm c.h.ặ.t cổ áo tay áo, giấu cái bọc giun đi, nó quay lại dùng chậu vỡ đựng thêm ít nữa:
“Hỉ Bảo, em tìm chỗ nấp đi, trông đồ cho anh, có người đến đừng ra nhé, nhớ mặt nó về bảo bà nội đến đ.á.n.h.”
Hỉ Bảo mở to mắt nhìn anh, gật đầu cái rụp:
“Vâng, em trông cho.”
Mao Đầu ôm chậu vỡ chạy như bay về nhà.
Đi đi lại lại mấy chuyến, cuối cùng cũng chuyển hết giun về. Chuyến cuối cùng, nó kéo lê nửa bao tải, ôm một chậu đầy, theo sau là cái đuôi nhỏ nhảy chân sáo, hai anh em hớn hở về nhà.
...
Ở nhà, bà Triệu sắp phát điên. Nấu cơm xong cho thanh niên trí thức, đúng hôm hết gạo bà phải đi lĩnh lương thực. Ai dè Triệu Kiến Thiết lại đi họp trên công xã, bà phải đi tìm Tống Vệ Quốc, loanh quanh mãi mới xong việc. Về đến nhà, dọn dẹp xong xuôi nhìn quanh thì...
“Hỉ Bảo đâu?!”
Xuân Lệ chạy ra báo cáo:
“Bà ơi, Hỉ Bảo đi chơi với Mao Đầu rồi. À đúng rồi, vừa nãy Mao Đầu về nhà, mang bao nhiêu là giun! Kia kìa, ở đằng kia!”
Vì nhiều giun quá, máng ăn không chứa hết, Mao Đầu đổ tống đổ tháo vào cái thùng gỗ múc nước của gia đình.