Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 60: Đội quân bắt lươn (2)



 

Nhìn theo hướng tay Xuân Lệ...

Bà Triệu: “…………!!!”

Dù là lão nông dạn dày sương gió, bất ngờ nhìn thấy thùng giun lổn nhổn, bà cũng nổi da gà, toát mồ hôi lạnh giữa trời nắng.

“Cái gì thế này?!”

Xuân Lệ giải thích hộ em trai:

“Mao Đầu bảo để cho gà ăn, nó bảo hôm nay đào được ổ giun, sợ gà ăn no quá c.h.ế.t nên để tạm đây.”

Ổ giun? Đây là đại hội giun bị tóm gọn à?

Bà Triệu tê cả da đầu. Cái thùng cao đến nửa người mà đầy hơn một nửa, sơ sơ cũng vài trăm con, con nào con nấy to dài như rắn nhỏ. Thằng ranh con này gan to thật!

Khoan đã!

“Lệ à, con bảo Hỉ Bảo đi với Mao Đầu á?”

Bà Triệu quay phắt lại nhìn Xuân Lệ, mặt đầy tuyệt vọng.

Xuân Lệ không cảm nhận được tâm trạng sụp đổ của bà, gật đầu chắc nịch:

“Vâng, Hỉ Bảo đi chơi cùng Mao Đầu.”

Thôi xong, bà hiểu rồi, hiểu hết rồi.

Mang theo nỗi bi thương vô hạn, bà Triệu lê bước ra cổng. Đội sản xuất tuy nhỏ nhưng ruộng đồng bao la lại sắp gặt hái, lúa cao đến nửa người. Hai đứa trẻ 4 tuổi đi đâu tìm cho được? Thôi đành kiên nhẫn chờ vậy.

Chờ mãi chờ mãi, cuối cùng trước giờ cơm trưa, Mao Đầu cũng dắt Hỉ Bảo về.

Mao Đầu cởi trần, mặc mỗi cái quần đùi, một tay kéo lê cái áo bao tải, tay kia ôm cái chậu vỡ, mặt mày đen nhẻm nhưng hớn hở vô cùng.

Hình tượng này... trừ việc cởi trần hơi bất ngờ thì cũng hợp lý. Mà cởi trần hay không cũng khó nhận ra, vì da nó đen y như cái áo bao tải cũ.

Dù sao trong mắt bà Triệu, Mao Đầu chẳng có hình tượng gì để mất nên nó thế nào bà cũng không kinh ngạc. Nhưng Hỉ Bảo phía sau nó...

“Bà ơi!” Hỉ Bảo nhảy chân sáo chạy đến, “Hôm nay anh đưa con đi bắt giun.”

Tim bà Triệu rỉ m.á.u. Cục cưng của bà, trước kia trắng trẻo thơm tho, quần áo sạch sẽ phẳng phiu, ai nhìn cũng khen "xinh như tây, đẹp hơn cả trẻ con thành phố". Giờ thì giày thêu dính đầy bùn, ống quần cũng thế, tay chân trắng bóc lấm lem bùn đất cỏ dại, hai bàn tay mũm mĩm đen sì không biết bôi cái gì, kinh khủng nhất là trên má con bé có hai vệt bùn như mèo râu.

Lại nghe câu nói ngây thơ của cháu...

“Mao Đầu!!!”

Mao Đầu đâu rảnh quan tâm bà nội, nó đang bận chuyển giun từ cái bị và chậu vào thùng gỗ. Khó khăn lắm mới xong, nhìn cái áo dính đầy bùn đất nhớp nháp, nó không can đảm mặc lại mà nhìn chằm chằm một lúc rồi quay sang hỏi Xuân Lệ:

“Chị ơi, em làm bẩn áo, mẹ có mắng không?”

Xuân Lệ thản nhiên:

“Mắng chứ, ngày nào mày chả bị mắng? Mày lớn lên bằng tiếng mắng của mẹ mà.”

Nghĩ cũng đúng. Mao Đầu yên tâm, vắt cái áo lên thành thùng rồi chạy đi rửa tay.

Mới đi được nửa đường thì bị bà Triệu chặn lại:

“Mao Đầu! Lạt Mao Đầu!!”

“Sao ạ?”

Mao Đầu hoàn toàn không biết mình làm gì sai. Làm bẩn áo á? Nhưng giặt là việc của mẹ, bà nội mắng làm gì? Hơn nữa nó mang bao nhiêu giun về cho nhà còn gì?

“Mày còn hỏi à? Ai cho mày dẫn Hỉ Bảo đi?” Bà Triệu trừng mắt, “Mày nhớ kỹ cho bà, từ nay cấm không được rủ Hỉ Bảo đi chơi nữa!”

“Tại sao ạ?” Mao Đầu gãi đầu gãi tai không hiểu, “À không, bà ơi cháu bảo, em gái giỏi lắm, trước kia cháu có đào được nhiều giun thế đâu. Hôm nay có em đi cùng, đào phát nào trúng phát ấy. Cháu bảo em canh hố giun, chạy một chuyến về mà không con nào bò mất!”

“Mày ra chỗ khác chơi đi!”

Bà Triệu chỉ muốn tát cho thằng cháu nghịch ngợm một cái. Có Hỉ Bảo thì được mùa là cái chắc, trên đời này ai kinh nghiệm bằng bà? Còn chuyện giun không bò mất, tất nhiên rồi, ông trời giữ lại chờ mày đến thu hoạch đấy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mao Đầu ấm ức nhìn bà, vẻ mặt không cam lòng.

Bà Triệu đời nào chịu thua thằng nhãi ranh, quát lớn:

“Mày nhớ cho kỹ, cấm rủ Hỉ Bảo đi chơi, muốn đi thì đi một mình. Cấm! Rủ! Hỉ! Bảo!”

Hỉ Bảo được Xuân Lệ dẫn đi rửa mặt nên không thấy cảnh này. Lúc nó ra, bà Triệu đã xuống bếp, còn Mao Đầu đang đứng hậm hực bên thùng gỗ.

Hỉ Bảo lon ton chạy lại:

“Anh ơi, lần sau mình đi đâu chơi?”

“Suỵt.”

Mao Đầu kéo em gái ra sau nhà thì thầm to nhỏ một hồi. Thấy em mắt sáng rực gật đầu, nó mới yên tâm.

Hừ, bà không cho đi thì con không đi chắc? Mơ đi!

...

Buổi chiều, lẽ ra bà Triệu được nghỉ ngơi nhưng thằng cháu Triệu Kiến Thiết lại vẽ việc.

Sáng đi họp trên công xã, trưa về anh ta cho người đi thông báo từng nhà. Trời nóng không ra đồng được nên tập trung mọi người ở khoảng đất trống trước kho thóc, bảo có việc quan trọng cần thông báo.

Thông báo cho toàn thể xã viên, kể cả thanh niên trí thức, trừ trẻ con dưới mười tuổi là thành phần "đâu mát thì ngồi đấy, đừng cản đường người lớn".

Tống Vệ Quốc phụ trách thông báo cho nhà mình và nhà chú. Biết tin, bà Triệu suýt đập c.h.ế.t con trai:

“Họp với hành, chỉ biết họp! Thằng Kiến Thiết không làm được việc gì t.ử tế à? Suốt ngày nói hươu nói vượn, nó tưởng khua môi múa mép là lúa tự bay về kho chắc?”

Tống Vệ Quốc sợ hết hồn, không hiểu mẹ lại lên cơn gì chỉ run rẩy an ủi:

“Mẹ, họp tí thôi mà, sắp... sắp gặt hái rồi...”

Họp động viên gặt hái chứ gì! Năm nào chẳng thế, làm gì mà kinh ngạc?

Không, bà Triệu không kinh ngạc, bà chỉ bực mình thôi.

“Lại họp động viên, thằng Kiến Thiết không có sáng kiến gì hay hơn à? Thà dẫn bà con lên núi đ.á.n.h lợn, xuống sông bắt cá còn hơn đứng trên bục gào thét! Thôi, tao nói với mày cũng như nước đổ lá khoai. Lát tao đi tìm nó!”

Nhìn mẹ đằng đằng sát khí bỏ đi, Tống Vệ Quốc mãi không hoàn hồn. Ừ thì anh ta ngốc, anh ta vô dụng nhưng mẹ trút giận lên anh ta làm gì? Anh ta chỉ chuyển lời thôi mà!

Hai em trai thấy thế đến an ủi. Tống Vệ Đảng bảo:

“Chắc trời nóng quá mẹ bốc hỏa đấy.”

Tống Vệ Dân cũng thêm vào:

“Nắng chang chang thế này mà bắt đi họp cũng quá đáng thật, bảo sao mẹ không cáu.”

Tống Vệ Quốc: “…………” Thế là tại anh à?!

Không ai để ý trong góc tường, Mao Đầu đang bụm miệng cười trộm. Đợi người lớn đi hết, nó kéo Hỉ Bảo chuồn lẹ.

Hỉ Bảo thích lắm, trẻ con đứa nào chẳng thích chạy nhảy. Đi theo mẹ với bà cũng vui nhưng sao thú vị bằng theo anh Mao Đầu phiêu lưu.

Chiều nay Mao Đầu không đi đào giun, mà "mượn" cái thau tráng men phần thưởng của bà Triệu và mang theo cái chậu vỡ của mình.

Mục tiêu là con mương trong đội.

Mao Đầu còn nhỏ, mới 4 tuổi nên không dám ra khỏi đội, vả lại bên ngoài nó cũng không thạo đường. Nhưng trong đội thì xó xỉnh nào nó cũng tường tận, nhất là con mương này.

Đại đội 7 nhiều mương máng, không lớn cũng không sâu, trẻ con xuống chơi không nguy hiểm. Trước kia Mao Đầu hay mò cua bắt ốc ở đây, may mắn thì vớ được vài con lươn bé tí bằng ngón tay, người không ăn mà vứt cho gà cải thiện.

Nhưng hôm nay khác, Mao Đầu tự tin tràn trề.

Nói sao nhỉ? Có Hỉ Bảo đi cùng, nó cảm giác mình bất khả chiến bại, chắc chắn sẽ tóm được con to to.

Hai anh em chạy ra bờ mương. Mao Đầu nhớ lời mẹ dặn, bảo Hỉ Bảo ngồi trông cái thau còn mình nhảy xuống mương, dùng cái chậu vỡ bắt đầu vớt.

Vì còn bé nên nó chẳng biết kỹ thuật gì, cứ vớt bừa thôi. Cái chậu vỡ tuy đã bịt lỗ nhưng vẫn rò nước, không giữ được nước. Nó nắm c.h.ặ.t vành chậu, đứng hiên ngang giữa mương, xúc mạnh một cái vào nước.

Thường thì mười phát trượt tám chín nhưng kiên trì kiểu gì cũng vớ được con tép con tôm.

Nhưng hôm nay tình hình khác hẳn.