Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 95: Xú Đản bị bỏ rơi (3)



 

Tiểu Cường, Xuân Lệ, Xuân Mai, Mao Đầu, Hỉ Bảo, Xú Đản.

À, con ruột hay con nuôi nhìn cái biết ngay, hai đứa nhặt được lại xinh nhất nhà!!

Vui chưa được bao lâu thì Mao Đầu bắt đầu quậy:

“Mẹ ơi, con muốn đi chơi! Hỉ Bảo, đi thôi!”

Sau đó tiểu Cường cũng kéo tiểu Vĩ chạy biến, Xuân Lệ cũng không kém cạnh. Trong nháy mắt đám trẻ chạy sạch chỉ còn lại Xú Đản.

Xú Đản vẫn giữ vẻ mặt ngây thơ vô số tội nhìn Trương Tú Hòa chằm chằm. Trương Tú Hòa chịu không nổi, giục:

“Sao con không đi chơi? Đi theo anh Mao Đầu đi, đừng để lạc là được.”

“Không đi chơi, con muốn đi theo mẹ.”

Xú Đản thấy vui lắm. Nửa tháng nay nó vui hơn cả nửa năm trước, cuối cùng cũng được bám theo mẹ mỗi ngày, không đi đâu cả chỉ đi theo mẹ, sướng biết bao!

Đánh c.h.ế.t Mao Đầu cũng không hiểu tại sao Xú Đản ở với nó thì cứ chực chạy trốn mà đi theo Trương Tú Hòa lại ngoan hơn cún con? Đó là vì từ bé Xú Đản đã được Viên Lai Đệ dạy dỗ: phải đi theo mẹ không được đi đâu hết, mẹ yêu Xú Đản nhất, Xú Đản cũng phải yêu mẹ nhất, không được nói chuyện với người lạ càng không được đi theo người lạ. Tóm lại, nghe lời mẹ là không bao giờ sai.

Không sai, cái sai duy nhất là nó nhận nhầm mẹ.

...

Bỏ qua ca khó đỡ Xú Đản, đám trẻ Tống gia chơi rất vui. Dù khác tuổi nhưng cùng học một trường hoặc đã tốt nghiệp, ra đường là gọi được cả đám bạn. Tết nhất ba mẹ ông bà thả cửa, muốn chơi gì thì chơi, nghịch gì thì nghịch miễn đừng đốt đống rơm nhà ai là được.

Hỉ Bảo và Mao Đầu vừa ra khỏi cửa đã tách nhóm. Tiểu Cường và tiểu Vĩ cậy lớn chạy trước. Xuân Lệ không yên tâm hai đứa em nhỏ, trời sắp tối rồi hỏi chúng muốn đi đâu, biết là sang Triệu gia bèn đi cùng luôn.

Đến Triệu gia, Xuân Lệ dẫn em sang nhà thầy Tăng.

Nhà thầy Tăng vốn chỉ có hai vợ chồng nhưng ai bảo thầy là hiệu trưởng tiểu học? Triệu Kiến Thiết quản lý đội tốt, gió mưa bên ngoài không ảnh hưởng đến trong đội nên truyền thống tôn sư trọng đạo vẫn được giữ gìn. Ít nhất là đám học trò đều chạy đến.

“Thầy hiệu trưởng cho kẹo!”

Tết nhất vui nhất là đi xin kẹo, dù đa phần chỉ được lạc hay hạt bí nhưng cũng vui.

Riêng thầy Tăng chuẩn bị khá nhiều kẹo cứng, mỗi viên ăn được lâu làm trẻ con thích mê.

Học trò đến thầy đều phát mỗi đứa một viên. Đến lượt Mao Đầu và Hỉ Bảo, thầy méo mặt, theo phản xạ tìm bóng dáng đứa thứ ba, không thấy đâu bèn hỏi:

“Xú Đản đâu? Lại chạy mất rồi à?”

“Không ạ, ở nhà bám mẹ.” Mao Đầu dửng dưng đáp, tâm trí dồn hết vào viên kẹo, bóc vỏ bỏ tọt vào mồm rồi cười hì hì: “Hay thầy cho em xin thêm viên nữa, em mang về cho Xú Đản?”

Thầy Tăng lấy thêm một viên đưa cho Hỉ Bảo:

“Hỉ Bảo, mang về cho Xú Đản nhé.”

Hỉ Bảo cười tít mắt:

“Vâng!”

Mao Đầu lườm thầy cháy mắt, mồm ngậm kẹo phồng lên trông y hệt con ếch.

Chỉ tội hơi đen.

Ở quê không bằng thành phố, mùa đông tối sớm lại không có đèn đường, đám trẻ chạy một vòng rồi hối hả về nhà. Cơm nước xong xuôi về nhà là được nhận lì xì, ông bà còn lấy bánh kẹo ra cho ăn. Đêm nay chắc chắn náo nhiệt và no nê.

Trên đường về nhóm Hỉ Bảo gặp tiểu Cường cũng đang chạy về. Hai nhóm nhập làm một, Mao Đầu khiêu khích:

“Anh năm nay vẫn lấy một xu lì xì chứ gì?”

“Nói linh tinh! Tao qua môn Toán rồi bà bảo sẽ được gấp đôi.”

Tiểu Cường mong chờ giây phút này lắm rồi, học bao năm mới qua môn được một lần chưa biết sang năm có lập lại kỳ tích không.

Khụ khụ, thực ra nó cũng chẳng tin mình qua môn lần nữa.

Nhưng Mao Đầu vẫn muốn gây sự:

“Tiếc thật đấy, khó khăn lắm mới qua môn mà vẫn đội sổ.”

Tiểu Cường nghiêng đầu lườm em trai, nghiêm túc suy nghĩ xem đ.á.n.h em đêm 30 Tết hậu quả thế nào. Chắc là mất sạch tiền lì xì? Nghĩ thế nó bỏ cuộc:

“Tí nữa về tao xử mày!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hỉ Bảo cười hì hì kéo tay Mao Đầu:

“Anh Cường tốt nhất, anh Cường không đ.á.n.h anh Mao Đầu đâu.”

“Em cứ bênh nó!” tiểu Cường đảo mắt, chợt nhớ ra chuyện quan trọng, “Đúng rồi, hai đứa biết không? Ra giêng mẹ về nhà ngoại đấy còn bảo cho anh đi cùng!”

Nhà ngoại Trương Tú Hòa ở xa, ngày thường không về được chỉ có tháng Giêng mới về. Nhưng cô ít khi mang hết con cái theo, thường chỉ đi hai vợ chồng hoặc mang theo hai đứa lớn. Mao Đầu lớn từng này chưa được về ngoại lần nào.

Mao Đầu đang ngẫm nghĩ xem ý anh là gì thì tiểu Cường bồi thêm:

“Nghe rõ chưa? Ba mẹ về ngoại, mang anh theo chứ không mang mày!”

“Thế còn em?”

Hỉ Bảo ngửa cổ hỏi.

Tiểu Cường tắc tịt. Câu hỏi hay quá, nó biết trả lời sao đây? Là anh cả, tiểu Cường biết thừa Hỉ Bảo không phải em ruột nên nó về ngoại còn Hỉ Bảo...

“Chắc chỉ mang mỗi anh thôi, còn lại ở nhà hết.” Tiểu Cường nói lấp lửng, “Không thì em tự đi hỏi mẹ ấy.”

Hỉ Bảo vui vẻ chấp nhận gợi ý, Mao Đầu cũng thế. Hai đứa không tin mẹ chỉ thương mỗi mình anh Cường.

Về đến nhà, bà Triệu đang phát tiền lì xì. Chính xác hơn là Xú Đản đang cầm mỗi tay một đồng xu nhảy cẫng lên vì vui sướng.

“Bà ơi! Bọn con về rồi!”

Đám trẻ vây quanh bà, háo hức chờ đợi. Tiền lì xì, tiền riêng của mình, dù ít, dù không tiêu, cứ cất túi hay hộp b.út ngắm thôi cũng sướng rồi.

Nhìn Xú Đản xem, hai tay cầm tiền, tuy chỉ là xu một hào nhưng nó thi trứng ngỗng cơ mà? Sao được nhiều thế?

Chưa kịp hiểu ra thì bà Triệu đã phát tiền.

“Mao Đầu và Hỉ Bảo, thi được hai điểm 100, bà cho mỗi đứa 3 xu. Xuân Lệ, Xuân Phương, Xuân Mai, mỗi đứa 2 xu. À đúng rồi, tiểu Vĩ cũng qua môn không bị đèn l.ồ.ng đỏ, cũng 2 xu. Tiểu Cường...”

“Con cũng 2 xu chứ?” Tiểu Cường nhắc bà, “Con qua môn Toán mà!”

Bà Triệu cười khẩy nhìn cháu cuối cùng vẫn đưa 2 xu rồi dặn:

“Lần sau mà kém hơn lần này thì đừng hòng lấy một xu nào nhé!”

Tiểu Cường ngớ người, quay sang tìm ba mẹ cầu cứu. Ba nó đang vui vẻ uống rượu nhắm lạc với ông nội và hai chú chẳng thèm nhìn. Còn mẹ nó...

Xú Đản lúc này đã tách khỏi đám đông, giơ cao đồng xu chạy đến bên Trương Tú Hòa cười toe toét:

“Mẹ! Tiền lì xì, cho mẹ hết! Sau này con kiếm nhiều tiền như chú tư, con cho mẹ hết!”

Trương Tú Hòa thề câu này cô không dạy. Nhưng nghe xong lòng cô ngọt lịm.

“Ngoan lắm, Xú Đản ngoan nhất nhà.”

Ôm thằng con hờ vào lòng, Trương Tú Hòa càng nhìn càng yêu. Tiểu Cường hiểu chuyện, Mao Đầu thông minh nhưng có đứa con út đáng yêu lại biết làm nũng thế này cũng không tệ!

Thật sự không tệ!!

Không ai để ý trong góc nhà, Tống Vệ Dân nhìn sang với ánh mắt phức tạp. Anh ta muốn ra mặt, muốn nói Xú Đản là con anh ta và Viên Lai Đệ. Nhưng nhớ đến việc vợ nhất quyết không muốn nhìn mặt con lại thêm Xú Đản chỉ gọi nhầm mẹ chứ không nhầm ba thì anh ta lại do dự.

Khổ nỗi lão Tống nhìn thấy hết, lại nghe bà Triệu lải nhải mấy ngày nay nên biết chân tướng nên cực kỳ chướng mắt cô con dâu này. Nhưng ba chồng không tiện dạy con dâu, đành nhịn. Giờ thấy thằng con thứ ba hèn nhát rúc trong góc, chỉ dám liếc trộm thì ông nổi cáu.

“Nhìn cái gì? Chị dâu mày trông con hộ còn không tốt à? Đều là người một nhà, so đo cái gì?” Lão Tống lườm con trai, “Còn không rót rượu cho tao à?”

Tống Vệ Dân vội thu ánh mắt, xách bầu rượu rót cho ba và hai anh, ý định ban đầu bay biến lên chín tầng mây chỉ biết vâng dạ:

“Vâng, ba nói đúng, người một nhà cả, người một nhà.”

Người một nhà đương nhiên phải thương yêu nhau. Ăn uống no say, đùa nghịch chán chê, rửa ráy xong xuôi ai về phòng nấy.

Phòng Tống Vệ Quốc náo nhiệt nhất, vợ chồng con cái năm đứa. Hỉ Bảo tuy ngủ với bà nội nhưng vẫn chạy sang chúc ngủ ngon. Phòng Tống Vệ Đảng cũng không kém, một trai một gái, tuy không đông bằng nhà bác cả nhưng cũng không quạnh quẽ.

Chỉ có phòng Tống Vệ Dân...

Anh ta lặng lẽ lau mặt lê bước về phòng. Ít ra trong phòng còn có vợ, không đến nỗi cô đơn một mình.

--

Hết chương 44.