Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 94: Xú Đản bị bỏ rơi (2)



 

Trương Tú Hòa trong bếp đang cầm muôi xào rau, nghe tiếng gọi giật mình suýt đ.á.n.h rơi muôi:

“Làm cái gì thế? Giật cả mình!”

“Gọi đi! Gọi mẹ đi!”

Mao Đầu xúi em trai.

“Mẹ!!”

Xú Đản ngoan lắm cũng gào lên một tiếng.

Hỉ Bảo đi sau thấy thế cũng tò mò nhìn anh rồi nhìn em, xong ngửa cổ gọi Trương Tú Hòa đang mắt tròn mắt dẹt:

“Mẹ!!”

Lần này Trương Tú Hòa đ.á.n.h rơi muôi thật, cái muôi rơi tõm vào nồi canh.

Vương Bình ngồi nhóm lửa bên cạnh suýt cười bò ra đất, chêm vào:

“Ái chà, chị Cả giỏi thật, đùng cái có sáu đứa con, tiếc là em chỉ có hai.”

Ha ha, sáu đứa con, trong đó hai đứa do Viên Lai Đệ đẻ. Hỉ Bảo thì thôi, từ lúc lọt lòng Viên Lai Đệ chưa phải lo ngày nào nhưng Xú Đản thì sao? Người ta chăm bẵm 5 năm trời dễ gì để cô hưởng sái?

“Xú Đản, đừng nghe anh Mao Đầu nói linh tinh, bác là bác cả.”

Trương Tú Hòa trấn tĩnh lại, lờ tịt thằng con trời đ.á.n.h, nói với Xú Đản.

Xú Đản mút tay mặt ngơ ngác, suy nghĩ hồi lâu rồi bước lên một bước, bỏ tay ra, ngước khuôn mặt ngây thơ nhìn Trương Tú Hòa, cười toe toét đầy vẻ sùng bái:

“Mẹ~~”

Trương Tú Hòa:

“………… Đứa trẻ xui xẻo này!”

Nếu bảo Hỉ Bảo gọi nhầm mẹ còn có thể trách Trương Tú Hòa vì hồi đó cô chỉ lo dạy Mao Đầu gọi mẹ mà quên dạy Hỉ Bảo gọi bác. Nhưng hôm nay là chuyện gì đây? Trương Tú Hòa thấy mình oan uổng quá, kiên nhẫn dạy lại mấy lần nhưng Xú Đản vẫn giữ nụ cười ngây thơ nhìn cô, cô biết làm sao bây giờ?

Đau đầu hơn là bên cạnh còn hai đứa trợ thủ đắc lực.

Đúng vậy, là hai đứa!!

Cô sửa cho Xú Đản:

“Gọi là bác cả.”

Mao Đầu:

“Gọi mẹ!”

Cô lại bảo Xú Đản:

“Đừng nghe anh Mao Đầu nói bậy, nó toàn nói nhảm đấy. Gọi bác cả.”

Hỉ Bảo:

“Gọi mẹ!”

Xú Đản nhìn Trương Tú Hòa rồi nhìn hai anh chị đứng hai bên, cúi đầu suy nghĩ rất lung, lúc ngẩng lên nụ cười rạng rỡ như hoa:

“Mẹ!!”

Trương Tú Hòa bó tay toàn tập, nghĩ bụng gọi mẹ cũng chẳng phải mẹ ruột, đằng nào cũng ăn chung một nồi thích gọi thì gọi!

Đến bữa trưa, Xú Đản chủ động ngồi trước mặt Trương Tú Hòa, đẩy Mao Đầu ra rìa:

“Mẹ, con muốn ngồi với mẹ.”

Mao Đầu lườm em trai cháy mặt:

“Anh bảo chia một nửa mẹ thôi, không phải cho tất! Đấy là mẹ anh!”

Xú Đản chớp mắt, đôi mắt đen láy đầy vẻ vô tội rồi ôm c.h.ặ.t cánh tay Trương Tú Hòa, ngọt ngào gọi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đây là mẹ của Xú Đản.”

Cả nhà c.h.ế.t lặng.

À không, không phải cả nhà. Viên Lai Đệ trốn trong phòng không ra, Tống Vệ Dân mang cơm vào cho vợ. Trương Tú Hòa và Vương Bình đã biết chuyện trong bếp nên không ngạc nhiên lắm.

Nhưng những người khác, nhất là ba đứa con còn lại của Trương Tú Hòa đều sợ hết hồn.

Sau phút choáng váng, tiểu Cường lên tiếng trước. Nó túm lấy Mao Đầu ấn ngồi xuống cạnh mình, rồi bảo Xú Đản:

“Đúng rồi, Xú Đản nói đúng đấy, đấy là mẹ em. Mao Đầu nói linh tinh.”

Mao Đầu không tin nổi anh ruột lại bán đứng mình thế. Tiểu Cường còn đắc ý thì thầm vào tai nó:

“Thấy chưa? Xú Đản mới là em tao, tao không có đứa em nào thi được hai điểm 100 như mày đâu!”

Lần này Mao Đầu hiểu rồi, quay lại nhìn Xú Đản đang tình cảm thắm thiết với mẹ rồi liếc ông anh ruột:

“Ừ, nếu xét theo độ thông minh thì hai người mới là anh em ruột.”

Cường:

“…………Tin tao tẩn mày một trận không?!”

Dù ban đầu nhà họ Tống rất sốc nhưng sau đó mọi việc lại đâu vào đấy. Dù Xú Đản có ngốc, có nhận nhầm mẹ thì cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.

Hơn nữa Viên Lai Đệ chỉ nghén ba tháng đầu lại đúng dịp Tết nên mới được nằm lì trong phòng. Chứ cô ta có trốn cả đời được đâu? Ít nhất ra giêng cày bừa vụ xuân cũng phải ra đồng, không làm việc nặng thì cũng phải làm việc nhà, chẳng lẽ định làm bà hoàng chờ người hầu hạ? Đợi cô ta ra ngoài chắc Xú Đản sẽ bình thường trở lại.

Thật không?

Vụ xuân sang năm thế nào chưa biết nhưng hiện tại Xú Đản cứ bám riết lấy Trương Tú Hòa, kiểu mẹ đâu con đấy, đến Mao Đầu rủ đi chơi cũng khó. Tất nhiên Mao Đầu cũng chẳng thiết tha gì việc rủ rê miễn nó không chạy ra ngoài thì ai quan tâm nó làm gì.

Thế là những ngày tiếp theo, Xú Đản tách khỏi nhóm anh chị trở thành cái đuôi nhỏ của Trương Tú Hòa, từ sáng đến tối cứ lẽo đẽo theo sau. Trương Tú Hòa làm việc, nó ngoan ngoãn đứng cách hai bước mặt ngây thơ ánh mắt không rời “mẹ”.

Cứ thế ngày 30 Tết đã đến.

Từ khi nghỉ hè đến giao thừa cũng ngót nghét nửa tháng. Xú Đản đã hoàn toàn thích nghi với cuộc sống mới, không chỉ nó mà cả nhà cũng quen dần chẳng thấy có vấn đề gì.

Hỉ Bảo tối ngủ với ông bà, sáng dậy chạy sang phòng bác cả tìm người chơi. Tiểu Cường và tiểu Vĩ đã lớn, tuy không bị cấm đi chơi nhưng phần lớn thời gian phải giúp việc nhà theo lệnh bà nội. Chị em Xuân Lệ cũng có việc vả lại lớn rồi cũng không thích chơi với đám trẻ con. Người có thể chơi với Hỉ Bảo, trước kia là Mao Đầu và Xú Đản giờ chỉ còn Mao Đầu.

Sáng 30 Tết, Hỉ Bảo dậy là đi tìm anh trai tiện thể giúp Xú Đản mặc quần áo đi giày rồi ba đứa chạy đến chỗ Trương Tú Hòa đồng thanh hô:

“Mẹ!!”

Trương Tú Hòa:

“... Đi thôi, ăn sáng đi.”

Cô còn biết làm sao? Cô cũng tuyệt vọng lắm chứ!!

Nghĩ lại 30 Tết rồi, Viên Lai Đệ cũng nên ra khỏi phòng chứ? Xú Đản nhìn thấy mẹ ruột chắc sẽ tỉnh ra.

Con người thường hay nghĩ theo hướng tốt đẹp, không ngờ đời không như mơ. Hôm nay là Tết, lẽ ra Viên Lai Đệ phải ra đón giao thừa cùng cả nhà nhưng khổ nỗi cô ta lại... nghén.

Không biết do cơ địa hay sao mà lần trước m.a.n.g t.h.a.i Xú Đản cô ta cũng nghén kinh khủng, nằm trên giường mà trời đất quay cuồng, ăn gì nôn nấy, nôn cả mật xanh mật vàng. Lần này cũng thế, mấy hôm trước t.h.a.i còn nhỏ lại nằm nghỉ suốt nên phản ứng chưa mạnh. Hôm nay định dậy dọn tủ quần áo, chọn bộ đồ mới mặc Tết ai dè vừa thay xong ngửi thấy mùi mốc thì bụng dạ nôn nao, bám vào tủ nôn thốc nôn tháo.

Do cô ta đóng cửa kín mít nên cả nhà không ai biết. Đến khi nôn đến mức không đứng vững, quỳ rạp xuống đất cô ta mới thều thào gọi.

“Vệ Dân! Vệ Dân!”

Nhưng Tống Vệ Dân không có nhà. Có nhà thì nghe tiếng gọi cũng chẳng để tâm, ai bảo trước đó cô ta cấm cửa mọi người giờ ai thèm quan tâm. Mãi đến trưa Tống Vệ Dân mang cơm vào mới phát hiện vợ nôn ra mật xanh mật vàng.

Dù dọn dẹp ngay nhưng mùi trong phòng không thể hết ngay được. Khổ nỗi Viên Lai Đệ sống c.h.ế.t không cho mở cửa sổ lại nôn cả buổi sáng nên mệt lả, dạ dày co thắt chỉ biết nằm bẹp dí.

Buổi chiều tình hình vẫn thế, như thể vận đen kích hoạt chế độ nghén, cô ta lại quay về thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i Xú Đản.

Ngẫm lại cô ta thấy cũng không sao. Nhớ hồi mang Hỉ Bảo thuận buồm xuôi gió thì lại đẻ con gái. Giờ nghén giống hệt hồi mang Xú Đản, chứng tỏ lần này lại là con trai rồi!

Nghĩ thế Viên Lai Đệ thấy dễ chịu hơn nhưng tình hình này rõ ràng là không xuống giường được.

Chập tối Tống Vệ Dân vào thăm vài lần, mang nước ấm và đồ ăn hỏi cô ta có muốn gặp Xú Đản không, lâu rồi không gặp. Câu trả lời quá rõ ràng, Viên Lai Đệ từ chối thẳng thừng.

Tống Vệ Dân không ép, chủ yếu vì trạng thái hiện tại của cô ta đúng là không đủ sức dỗ con.

Giao thừa năm nay ông bà Tống rất hài lòng. Cả nhà vui vẻ, con cháu quây quần chỉ vắng mặt mỗi cô con dâu gai mắt.

Cả đại gia đình ăn uống nói cười rôm rả, mãn nguyện vô cùng. Ngay cả Xú Đản bất hạnh bị mẹ ruột bỏ rơi cũng vui vẻ bám lấy Trương Tú Hòa, một câu mẹ hai câu mẹ làm Trương Tú Hòa hoảng hốt nhìn lại sáu đứa con vây quanh mình...