Thập Niên 60: Năm Tháng Được Yêu Thương

Chương 11



Cố An An cứ như vậy bị ba người nhìn chằm chằm, da mặt cô có dày hơn nữa cũng cảm thấy ngượng ngùng, bèn dứt khoát nhắm mắt lại, coi như đang ngủ.

Trong lòng cô lúc này bắt đầu suy nghĩ những chuyện vừa mới xảy ra.Cô nhớ rõ mình ban nãy hình như đã khống chế con muỗi kia, nhưng cô lại không để ý đến ý thức của mình càng ngày càng hỗn loạn.

Sự đau đớn như bị xé rách ở trong não vừa rồi không phải ảo giác, Cố An An có thể khẳng định đây không phải do cô tưởng tượng ra.Cô đoán nguyên nhân tạo thành hỗn loạn vừa rồi, rất có thể chính là bàn tay vàng đi theo từ lúc cô xuyên về đây.Cố An An nghĩ, khả năng thao túng động vật không phải đơn giản như vậy, giống như trong mấy cuốn tiểu thuyết tu tiên có nói điều khiển động vật cần có tinh thần lực.

Vừa rồi cô đau đầu như vậy, rất có thể là do tinh thần lực bị cạn kiệt.Nghĩ như vậy, Cố An An nhịn không được nhíu mày, không biết cái gọi là tinh thần lực này có thể rèn luyện hay không? Nếu không được thì bàn tay vàng này chẳng phải là cũng vô dụng sao? Mới khống chế một con muỗi to bằng hạt gạo đã đau như vậy rồi.Nghĩ thì nghĩ vậy thôi, chứ Cố An An đã cảm thấy bản thân hiện giờ rất may mắn rồi.

Cô có những người thân luôn yêu thương mình, điều này còn quý giá hơn gấp mười cái bàn tay vàng.Còn năng lực này có thật sự vô dụng hay không với cô cũng không quá quan trọng.

Nếu nó hữu dụng thì xem như cô may mắn, còn không thì cũng phải chấp nhận số mệnh.Vì vẫn nhớ được kiếp trước của mình nên Cố An An nghĩ thông suốt hơn so với đại đa số mọi người.“Đêm nay gọi mọi người tới, là có một chuyện quan trọng muốn nói.”Trong nhà chính nhà họ Cố, mọi người đều đã ngồi kín.

Ngoại trừ người trong dòng họ ra, thì còn có đại đội trưởng thôn Tiểu Phong là Miêu Thiết Ngưu, anh ruột của Miêu Thúy Hoa.

Bác Lâm kế toán, cùng với anh ruột Cố Bảo Sơn và em ruột Cố Bảo Lâm của Cố Bảo Điền cũng đến."Cha, mẹ! Có chuyện gì vậy?" Cố Kiến Quân không biết chuyện xảy ra lúc trưa, có chút hoang mang trước biểu cảm nghiêm túc của cha mẹ, cũng không để ý đến vợ mình, mặt có chút không tự nhiên.Ra ở riêng là chuyện lớn, tất cả con cháu nhà họ Cố đều có mặt, bao gồm cả Cố An An vẫn đang là trẻ sơ sinh.

Cô lúc này đang được mẹ ôm trong lòng, mắt tò mò nhìn cảnh tượng trước mắt ."Không có chuyện gì lớn, chỉ là ta và cha các con cũng đều lớn tuổi rồi, muốn suy nghĩ chuyện sau này sớm một chút, nhân lúc cha mẹ vẫn còn sống, muốn cho các con ra ở riêng.”Giọng điệu của Miêu Thúy Hoa như đang nói một chuyện hết sức bình thường, nhưng lại làm cho vợ chồng con cả và con thứ biến sắc.Cố Kiến Nghiệp không có ý kiến gì, dù sao cha mẹ cũng sẽ không bạc đãi ông, ngược lại đối với nhà ông thì ra ở riêng cũng vẫn là một chuyện tốt.“Ở riêng? Mẹ, sao bỗng nhiên lại phải ở riêng vậy?”Mặt Cố Kiến Quân lộ vẻ khẩn trương.

Ở thôn Tiểu Phong, có rất ít có cha mẹ nào mà khi còn sống đã cho con ra ở riêng.

Có rất nhiều nhà có con thậm chí đã lên chức ông bà rồi những vẫn sống chung một chỗ.Đương nhiên, cũng có những nhà anh em không hòa thuận, suốt ngày náo loạn, cha mẹ không có biện pháp mới cho các con ra ở riêng.Cố Kiến Quân tự thấy tình cảm của ba anh em bọn họ rất tốt, làm gì đến mức phải ở riêng.“Đây là ý của ta và mẹ con, không cần con nhiều lời như vậy.”Tính tình Cố Bảo Điền không tốt lắm, dù sao cũng là người đã từng thấy m.á.u, nên trên người luôn mang theo một cỗ sát khí.

Con cháu trong nhà đều sợ ông, nhìn thấy ông thì giống như chuột nhìn thấy mèo, vội tìm chỗ trốn.Chỉ có mấy đứa nhỏ nhà đứa út mới có thể thân thiết với ông cụ.

Mở miệng ra là ông nội ơi ông nội à, lúc nào cũng muốn thơm muốn ôm.

Cứ như vậy thì đừng nói là ông nội vốn có tính thiên vị, cho dù là người không thiên vị cũng phải đối xử với chúng đặc biệt hơn một chút .Quả nhiên, Cố Bảo Điền vừa lên tiếng, không ai dám có ý kiến nữa."Kỳ thật cha mẹ muốn chúng ta ra ở riêng cũng không ảnh hưởng gì.

Mặc dù ở riêng nhưng chúng ta vẫn là con của cha mẹ.

Hiếu thuận thì vẫn phải hiếu thuận thôi.

Chẳng lẽ vì ở riêng mà chúng ta không phải con của cha mẹ, không phải là anh em nữa sao?”Nói đến ở riêng, Cố Kiến Nghiệp nhất định là giơ hai tay hai chân đồng ý.

Công việc hiện giờ của ông đã thuận lợi hơn, thỉnh thoảng còn mang về nhà ít đồ tốt.

Mặc dù đã giấu kín, nhưng có lúc vẫn phải chia cho hai người kia.Điều này làm cho người keo kiệt ích kỷ như Cố Kiến Nghiệp rất không đành lòng, đồ ông kiếm được, nhất định chỉ được thuộc về vợ con của ông, không liên quan gì đến nhà hai anh trai.

Nếu hai người đó ghen tị, thì có bản lĩnh tự mình đi kiếm đi..

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Kiến Nghiệp nói đúng, mặc dù ở riêng nhưng các con vẫn là người một nhà, chỉ là không ở chung một chỗ mà thôi.

hằng nguyễn

Hơn nữa, ở riêng thì mấy anh em với các con dâu cũng có thể tránh việc xô xát lẫn nhau.

Ở gần sẽ hay gặp mâu thuẫn, không chừng làm như thế này sẽ tốt hơn.”Miêu Thiết Ngưu hút t.h.u.ố.c lá phì phò nói, đề nghị ra ở riêng là ý kiến của em gái ông, ông đương nhiên sẽ đồng ý vô điều kiện.

Những người đằng ngoại này, chẳng qua đều là con cháu của em gái ruột ông.

Nếu không có tầng quan hệ này, ông cũng lười quan tâm bọn họ là ai.Bình thường Miêu Thiết Ngưu xử lý việc công luôn lấy đại cục làm trọng, công chính nghiêm minh, thỉnh thoảng hơi thiên vị một chút, nhưng cũng sẽ không quá đáng, nhưng như vậy đã tốt hơn nhiều so với những đại đội trưởng ở thôn khác.

Nếu không thì người trong thôn cũng sẽ không chọn ông làm đội trưởng.Đảm nhiệm chức vụ đã nhiều năm như vậy, địa vị của ông cũng rất vững chắc.

Nhưng về mặt việc riêng, Miêu Thiết Ngưu và Miêu Thúy Hoa giống nhau như đúc, đều sẽ rất thiên vị.Miêu Thiết Ngưu thiên vị đứa em gái duy nhất này.

Mà Miêu Thúy Hoa lại thiên vị đứa con trai nhỏ nhất.

Miêu Thiết Ngưu cũng vì thế mà coi trọng đứa cháu Cố Kiến Nghiệp này nhất.Tất cả mọi người đều nói như vậy, Cố Kiến Quân và Cố Kiến Đảng cũng đều biết chuyện này đã được định trước, không có cách nào thay đổi, chỉ có thể nghe theo.Hiện tại việc ở riêng cũng không phức tạp như trước kia.

Ruộng đất là tài sản lớn nhất của nông dân, hiện tại ruộng đất đều thuộc về nhà nước rồi.

Nên giờ ngoại trừ nhà ở, cũng chỉ còn lại nồi niêu xoong chảo, chăn đệm quần áo, cùng với một ít dụng cụ làm nông và đàn gà vịt nuôi trong sân thôi.Nhưng đàn gia cầm này cũng không phải tài sản riêng, trong đó hơn phân nửa đều là số gà và vịt nuôi để sau này trao trả nhà nước, chỉ là tạm thời chia cho thôn dân nuôi theo đầu người mà thôi.

Chỉ có một số ít là thuộc sở hữu riêng của người dân.Năm nay phải chia những thứ này."Kiến Quân là anh cả, Hướng Quốc và Hồng T.ử cũng là cháu trai cả và cháu gái cả, Cha mẹ hẳn là nên ở cùng chúng con." Vương Mai chướng mắt những thứ kia, hiện tại thứ đáng giá nhất chính là nhà ở và lão gia t.ử đang chễm chệ ngồi ở vị trí gia chủ kia.“Hừ! Ai muốn ở cùng các cô, ta và cha cô đã sớm quyết định rồi, về sau hai chúng ta sẽ ở cùng với Kiến Nghiệp.” Miêu Thúy Hoa nhìn con dâu lớn tính toán như vậy, vẻ mặt khinh thường, không chút nghĩ ngợi trả lời.Con cả và con thứ không được bà yêu mến như con út, hơn nữa đứa con út của bà còn vừa có thêm đứa cháu gái bà yêu thương nhất.

Bảo bối của bà đáng đáng yêu như vậy, nếu mỗi ngày không được nhìn thấy cháu thì người bà nội như bà làm sao chịu được.

Bà cũng không muốn cháu gái đau lòng.Miêu Thúy Hoa vừa nghĩ tới hình ảnh cháu gái mỗi ngày gào khóc đòi tìm bà nội, trong lòng thấy hơi tự hào.

Bà có nhiều cháu như vậy, duy chỉ có An An thích dính lấy bà nhất, bà cũng cảm thấy cháu gái này được mọi người yêu quý nhất, một ngày không gặp, trong lòng bà cảm thấy rất trống trải.Nhưng bà đâu biết, đây là bản lĩnh nhận diện ánh mắt mà Cố An An học được từ đời trước.Một đứa lớn lên trong cô nhi viện như cô, mặc dù chỗ cô ở tương đối hòa thuận, nhưng cũng không tránh khỏi có lúc xô xát.

Những lúc như thế, nếu có thể làm cho những tình nguyện viên trong cô nhi viện kia vui vẻ, thì tất nhiên sẽ tốt hơn.Cố An An vừa đến liền biết ai là chủ nhân thực sự của ngôi nhà này.

Công việc chính mỗi ngày của cô chính là tăng độ hảo cảm của Boss lớn đối với mình.

Việc cùng huyết thống không đáng nói, quan trọng là sự nỗ lực sau này của cô.Hiện tại xem ra, cách làm này của cô rất thành công, ít nhất Cố Bảo Điền và Miêu Thúy Hoa cũng đã quen với việc cháu gái bảo bối làm nũng mỗi ngày ."Mẹ ..." Vương Mai mất hết mặt mũi, trong lòng cực kỳ xấu hổ, bèn véo lên lưng chồng một cái, muốn ông ta nói chuyện thay mình.“Ai ui, bà véo tôi làm gì.” Cố Kiến Quân không hiểu được ý của vợ, trừng mắt nhìn bà ta một cái, không biết bà ta lại phát điên cái gì.“Chú ba có tiền đồ hơn hai anh em chúng ta, cha mẹ ở cùng chú ấy cũng là việc nên làm."Cố Kiến Quân không hề cảm thấy lựa chọn của mẹ mình là sai.

Chú ba biết kiếm tiền như vậy, cha mẹ ở cùng chú ba cũng sẽ thoải mái hơn.Nhưng ông ta không hề nghĩ tới, Cố Bảo Điền mỗi tháng đều được trợ cấp cao như vậy, ông ấy căn bản không cần đứa nào nuôi, thậm chí còn có thể trợ cấp một đứa con trai ở chung.Vương Mai bị ông chồng ngu xuẩn của mình làm cho tức c.h.ế.t, nhìn đám người vì tiếng kêu của lão chồng mà đang nhìn hết về phía mình, mặt bỗng nhiên đỏ bừng, không biết là tức giận hay là xấu hổ...