Vương Mai biết không trông cậy được gì ở ông chồng không có đầu óc của mình, chỉ mong hai người già nể tình sự có mặt của công chứng viên mà không làm lớn chuyện.Nhưng nếu Miêu Thúy Hoa là kiểu phụ nữ làm việc công bằng, hiểu rõ chừng mực thì năm đó bà cũng không được coi là người ngang ngược nhất thôn Tiểu Phong."Phòng của mẹ là do cha mẹ chồng chia cho lúc mới kết hôn, nhà của anh cả và chú ba cũng như nhau."Miêu Thúy Hoa nhấp một ngụm trà, trong lòng Vương Mai và Điền Phương run lên.
Căn phòng này là căn đáng giá nhất, tuyệt đối không được để chú ba được hời."Cái nhà này có tất cả bốn gian chính, một phòng khách, còn có nhà bếp và một phòng chứa đồ.
Mẹ không thiên vị ai.
Thằng cả là con trưởng, chắc chắn sẽ được phần hơn."Lời nói của Miêu Thúy Hoa khơi dậy nhiều cảm xúc.
Vương Mai cực kì vui mừng.
Điền Phương có hơi hụt hẫng.
Cố Nhã Cầm dường như không nghe thấy gì, biểu cảm không thay đổi.Cố Kiến Quân nghe mẹ mình nói vậy thì vô cùng xúc động.
Có điều tính cách ông vốn thật thà chất phác, lại hiếu thảo nhất, không có ý định chiếm chút lợi lộc này của mẹ mình."Mẹ, ba anh em chúng con đều là con của mẹ.
Con thân là anh cả không giúp được gì thì không nói, sao lại có thể chiếm lợi như vậy được.”Nếu không phải đang ở trước mặt nhiều người như vậy, Vương Mai rất muốn một tay ném chồng mình ra xa.
Lúc chia nhà, người khác đều dùng mọi cách để chiếm chỗ tốt.
Còn ông chồng khờ này chỉ biết cản đường bà ta.May mắn cho Vương Mai là dường như Miêu Thúy Hoa không hề phản ứng với lời nói của con trai.
Bà nói tiếp."Lúc chúng ta xây ngôi nhà này đã làm rất ngay ngắn vuông vức.
Chỉ có phòng khách bên trái là lớn hơn một chút, còn có thêm một cái nhà bếp.
Chuyện chia nhà này cũng không cần làm quá phức tạp, cứ trực tiếp xây một bức tường ngăn chính giữa, vừa đủ chia làm hai.
Nửa bên trái chia cho thằng cả, nửa bên phải cho thằng hai.
Sau khi chia xong, muốn sửa chữa thế nào thì mấy đứa tự quyết định lấy."Miêu Thúy Hoa nói ra phương án mà bà và chồng đã cùng nhau thương lượng, cũng không để ý đến ý kiến của các con.Vương Mai cảm thấy hài lòng.
Hai căn phòng chính bên trái là phòng của hai ông bà lão và chú ba.
Năm ngoái đã được tu sửa lại, vô cùng chắc chắn và rộng rãi.Vậy thì lời to rồi!Nhà bà lại còn được chia cho nhà bếp, không cần phải kêu người xây nữa.
Về phòng chứa đồ đạc, sau này chờ lúc chồng bà rảnh thì c.h.ặ.t ít gỗ về xây là được.Bàn tính trong đầu Vương Mai hoạt động liên tục, trong lòng rất thỏa mãn, cảm thấy chia như vậy rất tốt.Điền Phương cũng rất hài lòng.
Không cần phải ở chung với mẹ chồng, còn được chia hai căn phòng chính.
Có thể chia phòng cho con gái ngủ riêng rồi, như thế thì mới có cơ hội sinh con trai chứ.Có điều, sau khi cảm giác hài lòng qua đi, mọi người mới cảm thấy dường như có gì đó không đúng lắm.Nhà này chia con anh cả và anh hai, vậy hai người già và gia đình Cố Kiến Nghiệp ở đâu bây giờ? Hai anh em đến làm chứng cho Cố Bảo Điền nghĩ hoài không ra.Nếu Cố Bảo Điền này và vợ giao căn nhà cũ này cho chú ba thì bọn họ cũng không lấy làm lạ.
Nhưng giờ ông ấy lại không được chia gì cả, đúng là quá bất thường."Chuyện này không cần mấy người các con lo lắng." Miêu Thúy Hoa cười tủm tỉm, thấy hai đứa con trai không tin, tâm trạng bà có vẻ rất tốt."Chúng ta đã ở cái nhà cũ này hơn ba mươi năm rồi, nó đã hư hỏng từ lâu.
Ai mà muốn chịu khổ trong căn nhà như vậy chứ.
Mẹ và cha con đã sớm được duyệt một mảnh đất, sau đó xây một căn nhà khác.
Cha mẹ và thằng ba sẽ ở nhà mới thôi.”Gương mặt tươi cười của Vương Mai và Điền Phương lập tức cứng đơ.
Nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh không có gì ngạc nhiên của vợ chồng Cố Kiến Nghiệp, chỉ hận không thể trực tiếp xông lên cào nát mặt của họ.
Chả trách lúc chia nhà hai người họ không hề lo lắng, thì ra là đang chờ ở đây.Miêu Thiết Ngưu đã sớm biết em gái muốn xây nhà mới.
Suy cho cùng mảnh đất mới là do ông phê duyệt.
Nhưng mà em gái nói như vậy cũng quá thẳng thắng rồi.
Bọn họ không muốn ở nhà cũ đơn sơ mục nát nữa nên mới để nhà cho Kiến Quân và Kiến Đảng ở.
Vậy thì cũng hơi quá đáng.
Miêu Thiết Ngưu nhìn hai đứa cháu trai đang buồn bực với ánh mắt đồng cảm..
"An An có vui không, chúng ta sắp ở nhà mới đấy.” Miêu Thúy Hoa cũng không để ý ánh mắt của người khác chút nào.
Bà nhìn cháu gái đang mở to mắt, cười như một bông hoa: "Vẫn là An An nhà chúng ta có phước lớn, vừa ra đời đã được ở nhà mới.""Mẹ, làm vậy cũng quá bất công rồi."Vừa nãy Vương Mai còn cảm thấy chia nhà rất tốt, bây giờ thì cảm xúc đó bay mất hết rồi.
Bà chưa từng được ở nhà mới, dựa vào cái gì mà cả nhà chú ba có thể chiếm lợi lớn như vậy được chứ."Công bằng, công bằng cái gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mỗi năm thằng ba kiếm được bao nhiêu tiền, cô thì có thể đem về cái nhà này bao nhiêu.
Thằng ba còn chưa nói gì, cô còn ở đó mà nhảm nhí.
Cũng không chịu nghĩ, thịt cá trước kia cô ăn là lấy từ đâu mà ra.” Đôi mắt phượng của Miêu Thúy Hoa trừng một cái."Thằng cả, quản lý vợ con đàng hoàng đi.
Làm gì có chuyện người lớn đang nói chuyện lại bị một đứa nhỏ như nó chen ngang." Cố Bảo Điền nhìn con trai, lạnh lùng nói.Tiền trợ cấp của ông đều là do liều mạng mới có được.
Ông muốn cho ai thì cho, còn phải đợi bọn chúng đồng ý mới được hay sao.
Ông mới là cha.Cố Kiến Quân sợ người cha này nhất.
Thời trẻ, tính tình Cố Bảo Điền không tốt lắm.
Ông tin rằng con cái hiếu thảo là nhờ đòn roi, nên không đứa nào chưa từng bị ông đ.á.n.h.Cố Kiến Quân kéo kéo vợ mình, để bà bớt tranh cãi.
Bọn họ có thể được chia phòng lớn như vậy đã là tốt lắm.Mặc dù Miêu Thúy Hoa chê căn nhà có tuổi thọ ba mươi năm này cũ nát.
Nhưng thật ra ở thôn Tiểu Phong, nhà này đã được xem là rất khá.
Được sửa chữa thường xuyên, còn dùng vật liệu tốt.
Nhà bình thường cũng phải hâm mộ nhà họ nữa.Trong lòng Vương Mai cũng sợ người cha chồng không dễ nói chuyện này.
Lúc bà mới gả tới đã nghe nói cha chồng đã g.i.ế.c hơn mười tên giặt trên chiến trường.
Tay dính m.á.u người, vừa nghe đã thấy sợ."Hừ -- "Con dâu cả yên tĩnh lại.
Còn con dâu thứ hai chỉ là đứa nhát gan.
Miêu Thúy Hoa dễ chịu lại, cảm thấy cuối cùng cũng có thể nói tiếp."Đợi xây nhà xong cũng phải mất thêm mấy tháng nữa.
Trong khoảng thời gian này, nhà chúng ta vẫn ở chung với nhau.
Thằng cả và thằng hai, hai đứa không có ý kiến gì chứ."Miêu Thúy Hoa hỏi tượng trưng một chút, sau đó lại tự trả lời: "Chắc là hai đứa cũng không dám ý kiến gì." Vương Mai đang định nói chuyện muốn phun ra một ngụm m.á.u tươi."Tiếp theo chính là chia tiền."Miêu Thúy Hoa mở hộp tiền đã chuẩn bị sẵn ra.
Trong hộp đầy những tờ năm tệ mười tệ.
Mắt tất cả những người trong phòng đều sáng long lanh.Người lo cho gia đình có ông lão Cố, còn có Cố Kiến Nghiệp.
Người trong thôn đều biết nhà họ có nhiều của cải, nhưng lại không biết nhiều cỡ nào."Nhiều năm như vậy, trong nhà có tổng cộng bảy trăm hai mươi tệ.
Trong đó năm trăm là dùng để xây nhà mới nên không thể chia.
Còn lại 220 ~~ ""Mẹ, gia đình chú ba được ở nhà mới rồi.
Cũng không thể chia phần tiền này cho chú ấy nữa chứ." Hai mắt Vương Mai vẫn luôn dán lên hộp tiền, Miêu Thúy Hoa chưa nói xong đã không đợi được mà lên tiếng.Không chỉ bà ta, đa số những người trong phòng đều bị số tài sản này làm cho kinh ngạc.Ở nông thôn trong thời đại này, thật sự là nhà nào cũng nghèo rớt mồng tơi.
Dù không lo cái ăn, nhưng quần áo đồ dùng, còn có hôn sự cưới gả, có cái nào mà không cần tiền đâu.
Mỗi năm bên trên phát tiền đều không đủ bao nhiêu, nhà nào mà nói mình có được trăm tệ thì đó chính là nhà giàu."Hừ, nghĩ hay lắm."Miêu Thúy Hoa không thèm để ý bà ta.
Phần lớn số tiền này đều do con trai bảo bối của bà kiếm được.
Đương nhiên, còn chưa tính tới một ngàn tệ mà bà đã bí mật đem giấu.Tiền bạc trong nhà này đều do bà quản lý.
Bao nhiêu năm qua kiếm được bao nhiêu, chi tiêu bao nhiêu những người khác đều không biết rõ.
Dù có cảm thấy không bình thường thì cũng không tìm được chứng cứ cho thấy bà giữ của riêng được.Hơn nữa, dù có phát hiện thì sao.
hằng nguyễn
Chuyện bà thiên vị thằng ba chẳng phải tất cả mọi người trong thôn đều biết hay sao.
Miêu Thúy Hoa không hề cảm thấy mất mặt, ngược lại còn cho là rất vinh dự.Vương Mai cũng nghĩ đến điều này, cảm thấy chắc chắn bà lão còn giấu tiền riêng nhưng lại không có bằng chứng.
Bà ta c.ắ.n răng, không đấu lại nhà chú ba thì cũng không thể không giành lại nhà chú hai chứ."Hướng Quốc là cháu đích tôn, sau này cần đi học làm công nhân.
Nhà chú hai một đứa con trai cũng không có.
Phần tiền này chúng con phải nhận nhiều hơn mới thỏa đáng.".