Thập Niên 60: Năm Tháng Được Yêu Thương

Chương 14



Con chuột màu đen đang nhắm đến thức ăn ngon cảm thấy đầu đau râm ran, nó xoay cái đầu to của mình qua thì thấy Cố An An đang nhìn mình chằm chằm.

Rõ ràng là trí nhớ của con chuột này tốt hơn bình thường, vậy mà cũng nhận ra mình đã từng có dịp gặp Cố An An một lần.Hơn sáu tháng trước, con chuột nhỏ bị bắt giảm cân vì lúc trước mắc kẹt trước cửa hang ngày nào giờ càng đầy đặn, đống thịt mỡ trên bụng lắc lư.

hằng nguyễn

Có thể thấy được việc giảm béo hoàn toàn không có hiệu quả.Cố An An đanh mặt khi nghe thấy tiếng của con chuột béo này.

Cô bụ bẫm là do vẫn còn nhỏ, sau này sẽ ốm lại.

Còn con chuột ngu ngốc trước mặt này không cẩn thận thì sẽ kẹt trước cửa hang lần nữa, còn bị con chuột nhỏ gầy kia đạp một phát vào trong hang."Sao cô biết hôm nay tôi lại kẹt trước cửa hang?"Con chuột nhỏ nhỏ mập mạp này tên là Hắc Bàn.

Đôi mắt to như hạt đậu của nó lóe lên sự ngưỡng mộ, nhanh như chớp chạy đến trước mặt Cố An An nhìn cô một cách tò mò.

Trong ánh mắt còn có vẻ đắc ý, dường như kẹt cửa hang là một chuyện rất đỗi tự hào."A a a —— "Cố An An không nhịn được mà kêu lên.

Những lời của cô nãy giờ đều là suy nghĩ trong lòng, sao con chuột đứng trước mặt này có thể nghe thấy được.?"Hắc Nữu, cậu nhìn kìa, con nhỏ mập này có thể hiểu được chúng ta nói gì."Hắc Bàn giống như phát hiện ra chân trời mới, nói với người bạn đang lén lút chui trong hộp bánh để trộm đồ ăn."Nghe hiểu được chúng ta nói?"Hắc Nữu mới chui được nửa cái đầu vào hộp bánh liền thò đầu ra, tò mò chạy đến bên cạnh Hắc Bàn nhanh như ch.óp.Lại gần nhìn nhìn, Cố An An mới thấy hai con chuột này cũng không phải là màu đen tuyền, mà trên lông còn có chỗ màu nâu vàng."Nhỏ mập, cô nghe hiểu chúng tôi nói chuyện sao?"Con chuột tên Hắc Nữu hỏi Cố An An.

Đôi mắt đen nhỏ chớp chớp với vẻ tò mò.

Có thể nguyên nhân là do nhìn Cố An An lúc này không có vẻ gì nguy hiểm, nên hai con chuột không thấy sợ hãi.

Nhất là Hắc Bàn đã nhanh ch.óng chạy đến dưới mí mắt cô.Cố An An gật đầu nhẹ, thử nói chuyện với bọn chúng bằng suy nghĩ."Thật sự có con người có thể hiểu được chúng ta nói chuyện." Hắc Nữu cũng lười trộm bánh ăn, nó đặt m.ô.n.g ngồi xuống trước mặt Cố An An."Cô —— "Hắc Nữu đang muốn hỏi nữa thì nghe thấy tiếng bước chân cách đó không xa, đang bước càng ngày càng nhanh đến phòng.

Hai cái lỗ tai nhỏ giật giật, nó hét lên với Hắc Bàn đang thoải mái nằm trên lòng bàn tay nhỏ mũm mĩm của Cố An An.Hắc Bàn tiếc nuối bò ra khỏi chiếc đệm mới phát hiện, bò theo Hắc Nữu xuống phía dưới giường.

Vừa bò vừa nhìn về phía hộp bánh bên cạnh với vẻ không nỡ."Hôm khác tôi lại tới tìm cô, bé mập."Chưa đợi Cố An An không cho chúng gọi là bé mập, hai con chuột đã chui xuống dưới đáy tủ quần áo.

Hình như là muốn đào hang chui ra ngoài từ chỗ đó.Cố An An chưa kịp nghĩ vì sao trong nhà mới lại có hang chuột thì đã nghe thấy tiếng kêu quen thuộc vang lên từ dưới đáy tủ: “Tên Hắc Bàn c.h.ế.t tiệt nhà cậu, lại chặn cửa hang,”Đó là giọng của Hắc Nữu, Cố An An nhớ đến cảnh tượng ở ngày thu hoạch hôm đó, cười đau bụng.

Cô cảm thấy cuộc sống sau này có hai con chuột nhỏ này sẽ không đến nỗi quá nhàm chán."Hai đứa trẻ ranh này, còn hứa sẽ ngoan ngoãn đi ngủ.

Ta thấy đây chính là muốn đi chơi rồi.Miêu Thúy Hoa bước vào phòng, nhìn thấy cháu gái mở to mắt cười vui vẻ thì lập tức nhớ kĩ tội của hai đứa cháu trai.

Bà đã nói rồi, còn chưa tới giờ ngủ của cháu ngoan, sao mà ngủ cho được.

Bây giờ nghĩ lại, chắc chắn là hai đứa cháu trai không đủ kiên nhẫn chơi với con bé nên cố ý kiếm cớ chạy ra ngoài.Miêu Thúy Hoa tiến lên ôm lấy cháu gái ngoan, thấy hộp bánh đang mở nắp thì càng giận hơn."Lấy bánh ăn cũng không thèm đậy hộp lại, cố ý muốn dụ chuột đây mà.

Miêu Thúy Hoa kiểm tra bánh bên trong một chút, vẫn còn nguyên vẹn chưa có dấu vết bị chuột gặm.

Bà nhẹ nhàng thở ra, đậy kín nắp hộp rồi nhét trở lại ngăn tủ.Cố An An ở bên cạnh nhìn bà nội cũng nhẹ nhàng thở ra.

Cô rất muốn nói cho bà biết rằng hai con chuột đã ghé thăm, chỉ là chưa thành công mà thôi.Vẫn còn một năm rưỡi nữa mới đến t.h.ả.m họa ba năm, nhưng nông dân sinh hoạt bình thường cũng không dư dả được bao nhiêu.

Chỉ cần đủ ăn no mặc ấm là đã rất thỏa mãn, cơ bản là không có những nhu cầu khác..

Điều kiện của Cố gia cũng không tệ.

Cố Kiến Nghiệp được chuyển hộ khẩu vào thành phố.

Ông là người cung ứng thực phẩm, mỗi tháng đều được phát dầu, muối, tương, dấm và các nhu yếu phẩm sinh hoạt khác theo hộ khẩu.Đến các ngày lễ còn có phiếu kẹo, tiền phụ cấp các loại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vậy nên những lúc lái xe đến những khu vực khác, ông thường mua các loại đồ ăn mà trong huyện không có về cho hai người lớn và con cái.Bởi vì hiện tại cũng là khoán trắng, Cố Kiến Nghiệp chỉ giữ lại lượng lương thực vừa đủ.

Phần hoa màu thô sẽ đem đổi với những người lao động cần thức ăn để lấy bột mì trắng và gạo.Thức ăn dặm hiện tại của Cố An An chính là được chế biến từ bột mì tinh.

Thỉnh thoảng cô cũng được ăn mấy miếng bánh ngọt, nhưng cũng không có mùi vị gì.

Tuy vậy, chỉ bấy nhiêu cũng đủ làm cho một người uống sữa suốt mấy tháng như Cố An An thỏa mãn.Đồ ăn vặt trên thị trường hiện tại cũng khá ít.

Nhiều lúc có tiền cũng không mua được gì ngon.

Theo Cố An An quan sát, bánh kẹo cha cô thường mua về nhà chỉ có một loại kẹo trái cây cứng đủ màu sắc trông rất đẹp mắt, nhưng cũng không biết mùi vị như thế nào.Ngoại trừ loại kẹo trái cây cứng ngắt kia thì chỉ có hai loại bánh.

Một là bánh hạt óc ch.ó, kích thước cỡ bàn tay đưa bé sáu bảy tuổi, trên mặt được rải mấy hạt mè, có mùi thơm bánh nướng.

Dù Có An An chưa được ăn nhưng cũng cảm thấy mùi vị chắc sẽ không tệ.Còn có một loại bánh tròn, được cán rất mỏng, có mùi thơm của hành, giống như là bánh rán hành ở kiếp trước.

Những loại bánh ngọt này đều không được đóng bao bì mà được gói bằng giấy dầu để khỏi bị mềm.Mấy loại bánh này mà đem về tương lai chỉ sợ mấy đứa con nít cũng không thèm đụng tới.

Nhưng đối với thời này này bấy nhiêu cũng đủ làm cho mấy đứa trẻ yêu thích.Cố Hướng Văn và Cố Hương Vũ thường mang bánh kẹo ra ngoài.

Ngoại trừ để hai anh em ăn thì còn chia cho mấy ‘đàn em’ của họ.Một miếng bánh nho nhỏ, người này c.ắ.n một miếng, người kia c.ắ.n một miếng, nhiêu đó cũng đủ để ba bốn đứa nhỏ vui vẻ đến trưa.

Mãi đến ngày hôm sau, dường như hương vị ngọt ngào vẫn còn đọng lại trong miệng.Cũng nhờ mấy miếng bánh kẹo này dụ dỗ, hiện giờ cặp song sinh mới năm tuổi này đã được xưng là ‘đại ca’ trong đám con nít ở thôn Tiểu Phong.

Dụ được một đám trẻ con tình nguyện làm đàn em của hai người.Suy nghĩ của Cố An An bay xa, cô chợt nhận ra mình quên mất một vấn đề, đó là ba năm thiên tai.Hiện tại đã là tháng một năm 1958, cách ba năm thiên tai kia càng gần.

Dù cô chưa từng trải qua giai đoạn ba năm đó, nhưng đã thấy tình trạng thê t.h.ả.m của người dân được miêu tả trong sách giáo khoa lịch sử và sách ngoại khóa ở đời trước.Ba năm thiên tai, hay còn được gọi là nạn đói kinh tế.

Lần thiên tai này, ngoài trừ nguyên nhân tự nhiên, có còn có nguyên nhân do chính sách của quốc gia.Hiện tại đang thực hiện chính sách cùng thu mua cùng nhau sử dụng.

Ngoại trừ hạt giống, khẩu phần lương thực, đồ ăn, thì tất cả lúa gạo ở nông thôn đều phải giao nộp cho nhà nước.

Phần lương thực giữ lại cũng phải giao cho công xã bảo quản chung.

Mọi người không thể giữ riêng.Vì có trào lưu khoa trương, các nơi đều phóng đại sản lượng lương thực.

Một cái củ cải nặng ngàn cân, hai con lừa kéo không nhúc nhích.

Một heo mập đủ sức đấu với voi, nhưng mũi của nó quá ngắn, cả thôn g.i.ế.c một con là đủ ăn nửa năm...Loại tin đồn này cứ xuất hiện liên tục.

Người ta nói sản lượng tăng thì phần lương thực giao nộp cho nhà nước cũng tăng theo.

Vậy phần tăng đó lấy từ đâu ra, còn không phải là lấy của người dân à.Dưới hoàn cảnh như vậy, còn thêm ba năm hạn hán làm cho tình hình càng nghiêm trọng hơn.Cố An An nhớ rõ ba năm này, cả nước c.h.ế.t không ít người.

Có nơi gặp nạn quá nghiêm trọng, đến vỏ cây rễ cây cũng ăn sạch, không ít người vì đói quá mà phải ăn đất sét trắng để lót dạ.Thật ra đất sét trắng chính là bột tan, hạt tròn mịn như bột mì.

Đất sét trắng được chưng lên, vừa trắng vừa mềm, so với mấy cái rễ cây khó nuốt kia thì dễ ăn hơn nhiều.Tuy nhiên, loại đất này ăn vào rất có hại, cơ thể người không tiêu hóa được, bụng trướng to, rất khó tiêu hóa.Trong năm nạn đói kia, có không ít người ăn đất sét trắng.

Những người kia cuối cùng không c.h.ế.t vì đói, mà c.h.ế.t vì nghẹn đất sét không tiêu hóa được...