Miêu Thúy Hoa không nói gì, nhìn Điền Phương một cái.Tất cả mọi người đều nói bà và chồng trọng nam khinh nữ, nhưng thật ra không phải vậy, không nhìn thấy bà thương An An nhiều thế nào sao.Đơn thuần là do vợ chồng chú hai nghĩ không thoáng, cứ đi chà đạp con gái của mình, con gái của mình mà mình còn không thương, vậy người bà nội này còn có thể nói gì đây.Tùy chúng nó vậy, dù sao đồ bà cũng chia công bằng, nhà chú hai dung túng cho Hướng Quốc của nhà bác cả giành đồ chơi của con gái họ, đó là do chúng nó không có năng lực làm cha mẹ.
Đợi An An lớn thêm chút, nếu như Hướng Quốc dám giành đồ chơi của An An, chắc chắn sẽ bị Kiến Nghiệp tát cho một cái.Bà rõ ràng là một bà lão văn minh tiến bộ, chỉ là hai vợ chồng nhà chú hai quá ngu ngốc, nên người ở bên ngoài còn đồn thổi bà là một người bà nội độc ác chèn ép cháu gái, bà còn oan ức đây!Về điểm này, Miêu Thúy Hoa xem thường đứa con trai thứ hai của mình, đều là nòi giống của mình, mình cũng không quan tâm, còn mong người khác phải bảo vệ giúp nó sao.Rõ ràng lúc trước cũng không thấy Kiến Đảng đối xử tệ với em gái Cố Nhã Cầm, Miêu Thúy Hoa cảm thấy nhất định là do con dâu không tốt, đã dạy hư con trai bà.Nhưng mà, bà cũng chỉ cằn nhằn ở trong lòng, bà bây giờ thương yêu cháu trai cháu gái của thằng ba còn không kịp, lấy đâu ra thời gian đi quản thằng hai xấu tính này.Giống như nhà con trai lớn lầm bầm, ai bảo bà thiên vị cơ chứ.Điền Phương bị chị dâu nhắc đến chỗ đau của mình, đột nhiên chùng xuống, nhìn về phía đứa con gái lơ mơ của bản thân, trong lòng oán hận tại sao không phải là con trai, cũng không còn sức tranh cãi với Vương Mai, xem là ngầm mặc nhận lời của Vương Mai nói.Dáng vẻ này của bà ta, càng khiến cho Miêu Thúy Hoa lắc đầu.“Được, nhà thằng cả chia tám mươi, nhà thằng hai và thằng ba đều bảy mươi, mẹ và cha con sau này sẽ ở với thằng ba, sau này sinh lão bệnh t.ử cũng không cần phải hiếu kính giống như vậy, tất cả đều do thằng ba chịu trách nhiệm.
Các con có lòng hiếu thuận, năm mới lễ tết xách ít đồ sang thăm hai ông bà già chúng ta là được.
Nếu không có, mẹ và cha cũng không mắng c.h.ử.i gì các con.”Trợ cấp của Cố Bảo Điền cũng đã đủ để nuôi cả nhà họ Cố, làm gì còn cần con cái phụng dưỡng, đó chỉ là cách quang minh chính đại để trợ cấp cho nhà thằng ba mà thôi.Người duy nhất có mặt ở đây là Lâm Bá không phải người của nhà họ Cố, ông ta có chút đồng tình với Cố Kiến Quân và Cố Kiến Đảng.
Tuy nhiên, hai ông bà nhà họ Cố có lý chẳng sợ, hai người kia chịu uất ức lại không cảm thấy mình uất ức, một người ngoài như ông có thể nói gì.Còn lại nồi chảo, quần áo chăn gối đều được chia làm bốn phần bằng nhau, mọi người đều không có ý kiến gì.
Cuối cùng, do Lâm Bá làm bản thỏa thuận chia tài sản, sau đó mấy anh em Cố Kiến Quân ấn dấu ngón tay cái, hoàn tất việc phân chia tài sản lần này.Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã hết sáu tháng, nhà mới của họ Cố cũng đã xây xong, Miêu Thúy Hoa đã sớm dẫn một nhà đứa ba dọn qua.Vì để xây căn nhà này Miêu Thúy Hoa đã tốn rất nhiều tiền, vượt xa dự toán năm trăm tệ ban đầu của bà, hơn một ngàn tệ được cất riêng cũng đã lấy ra dùng không ít.Nhà mới của họ Cố rất khí phái, là một ngôi nhà lát đá xanh hiếm thấy ở thôn Tiểu Phong, ngôi nhà vừa kiên cố vừa sáng láng.Mỗi bức tường trong nhà đều được lót một lớp sơn trắng, trên cửa sổ còn có vài mảnh vải hoa, bàn ghế nội thất trong nhà đều là mời thợ mộc lão làng trong thôn dùng gỗ tốt để đóng.Đồ đạc mới toanh khiến ngôi nhà trở nên sáng sủa, tất cả những người đến tham quan đều không ngừng khen ngợi ngôi nhà mới này.Miêu Thúy Hoa nghĩ xa, đặc biệt làm thêm mấy phòng, để cho cháu trai sau này cưới vợ, còn giành một phòng cho cháu gái bảo bối của mình.Tủ quần áo bàn trang điểm đều đã làm xong, chỉ là Cố An An bây giờ vẫn còn nhỏ chưa dùng được, làm một đứa bé nên Cố An An vẫn còn được ngủ với cha mẹ.Lúc này Cố An An đã gần tám tháng rồi, đã biết lật ngồi bò, vì ăn uống đầy đủ nên tay chân bé nhỏ ngày càng khỏe.Nhưng lúc này cô đang nằm ngửa trên giường giơ hai tay ra, khua khoắng tứ chi, mệt đến đỏ cả mặt, nhưng cũng không lật được người.Do thời tiết cũng đang dần chuyển lạnh, sức đề kháng của trẻ con lại kém nhất, mặc dù là đang ở trên giường ấm áp, Cố Nhã Cầm cũng quấn c.h.ặ.t con gái của mình..
Cố An An lúc này mặc ba bộ quần áo, một bộ đồ lót bằng cotton nguyên chất bó sát người, và hai chiếc áo len dệt bằng tay, ngồi trên chiếc giường sưởi ấm áp, nhiệt độ như vậy vừa phải.
Đợi đi ra bên ngoài, Cố Nhã Cầm còn khoác lên người cô một cái áo may ô bông và một cái áo bông dày, đội thêm nón và khăn choàng, đem cô quấn thành một quả bóng mới chịu.
Bây giờ mặc ba lớp áo, nhấc tay nhấc chân có chút tốn sức, chứ đừng nói đến lật người nữa.
Cố An An trừng mắt nhìn kẻ đầu sỏ, từ bỏ kháng cự, dứt khoát nhắm mắt lại giả vờ ngủ.
hằng nguyễn
“Anh hai, sao em gái không lật nữa?”Cố Hướng Vũ đẩy đẩy anh trai mình ở bên cạnh, niềm vui lớn nhất bây giờ của Cố Hướng Văn và Cố Hướng Vũ chính là nhìn em gái lật người.
Mỗi lần nhìn thấy cô cố gắng hết sức, không dễ gì mới lật được người định bò đi lung tung, lại đem em gái lật trở lại, nhìn thấy cô mở to đôi mắt tròn xoe, dáng vẻ sững sờ, thật là đáng yêu biết bao.
Cố Hướng Vũ muốn đưa tay chọt chọt lên cái bụng mềm mại của em gái, thì bị Cố Hướng Văn hất ra: “Chắc là em ngủ rồi, để cho em ấy ngủ đi, đợi em dậy chúng ta lại cùng chơi với em.
”Trước giờ Cố Hướng Vũ vẫn luôn nghe lời người anh sinh đôi này, gật đầu, nhìn em gái dường như đang nhắm mắt ngủ say, có chút tiếc nuối: “Thôi được rồi, chúng ta chờ em ngủ dậy rồi cùng chơi với em vậy.
”Cố An An đang nhắm mắt giả vờ ngủ sắc mặt đen xì, đây là đang chơi với cô sao, đây rõ ràng là đang đùa cô.
Cô là người lớn, không tính toán với hai tên nhóc kia.
Trong lòng Cố An An tự an ủi mình, chỉ mong hai tên đại ma vương này nhanh ch.óng rời đi.
Cố Hướng Văn và Cố Hướng Vũ nhìn thấy em gái ngủ say rồi, cảm thấy không còn gì thú vị nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lúc này liền lấy cái hộp sắt đựng bánh quy ở trong tủ ra, lấy vài chiếc bánh nhỏ và mấy viên kẹo trái cây bỏ vào túi, lại cẩn thận giúp em rào lại xung quanh chiếc giường sưởi, liền vui vẻ xuống giường định đi tìm các bạn nhỏ chơi.
Rào chắn ở trên giường là do Miêu Thúy Hoa đặc biệt kêu thợ làm khi bà thuê thợ mộc làm đồ nội thất, chính là để phòng khi người lớn có việc đi ra khỏi phòng, đề phòng trẻ con rớt từ trên giường xuống.
Sau khi Cố An An biết bò, thì rào chắn vẫn luôn rào lại, với cái thân hình bé nhỏ của cô, căn bản không thể bò ra được.
Cố Hướng Văn và Cố Hướng Vũ đi vội vàng, quên cất luôn hộp bánh, Cố An An mở to mắt, chắc chắn người đã đi xa, ngửi thấy mùi thơm của bánh quy, vỗ vỗ cái bụng nhỏ tròn trịa của mình, khi nào thì cô mới được ăn thức ăn bình thường đây.
Uống sữa tám tháng liên tục, cô sắp phát ngấy lên rồi.
Lúc này Cố An An thật rất mệt mỏi, ngửi hương thơm của bánh quy, dần dần giả vờ ngủ suýt chút nữa thì biến thành ngủ thật.
Một lúc sau, bên cạnh cô vang lên tiếng loạt soạt, Cố An An đột nhiên mở mắt ra, nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Có hai con chuột không biết bò lên giường từ lúc nào, đang bò về phía hộp bánh không có nắp đậy.
“Hắc Nữu, cậu nhìn xem là bánh quy đó, lâu lắm rồi tôi không được ăn bánh, hôm nay chúng ta có lộc ăn rồi.
”“Im miệng đi Hắc Bàn, mau ch.óng nhân lúc không có người qua đây đem bánh kéo về hang.
”Cố An An chớp mắt, nhớ lại đây là hai con chuột mà cố nhìn thấy ở đồng ruộng lúc đang làm mùa vụ mấy tháng trước.
Nói đến cũng kỳ lạ, âm thanh của những động vật khác ở bên tai cô thì vẫn bình thường, duy nhất chỉ có hai con chuột ở trước mắt này nói chuyện, là cô có thể nghe hiểu, cũng không biết hai con chuột ở trước mặt này có gì đặc biệt hay không.
Hơn sáu tháng trôi qua, ngón tay vàng của Cố An An cũng đã có chút tiến bộ, về cơ bản giống như suy đoán ban đầu của cô, khả năng khống chế động vật của cô hình như thật sự có liên quan đến tinh thần lực, hơn nữa tinh thần lực đó có thể tăng trưởng thông qua việc rèn luyện.
Một mùa hè trôi qua, Cố An An đã có thể kiểm soát một lúc mười con muỗi, sau khi mùa hè qua, những con muỗi biến mất, cô lại đem mục tiêu chuyển lên những con kiến.
Bây giờ động vật to nhất cô có thể khống chế là con bọ cánh cứng, đáng tiếc là chỉ có thể khống chế ba con một lúc, hơn nữa quá nửa tiếng, sẽ xuất hiện triệu chứng ch.óng mặt và buồn nôn.
Nhìn thấy hai con chuột đang tấn công hộp bánh quy, Cố An An nghĩ mình có thể thử khống chế con chuột.
“Hắc Nữu, cậu xem, đó không phải con nhóc béo loài người sao?”.